"Ồ? 16 điểm đúng là bất ngờ. Bất ngờ đến mức bố suýt nữa muốn đưa con đi xét nghiệm ADN đấy."
Bình luận:
【Bao nhiêu? 16 điểm? Môn toán à? Cười ch*t mất! Nó còn viết tên mình thành Ngụy Nhất nữa chứ.】
【Phản diện tưởng giấu bài kiểm tra dưới gối của bố thì sẽ không bị phát hiện sao?】
【Nguyên lý "dưới đèn thì tối" được cậu ta vận dụng sống động thật sự.】
Chú Ngụy cởi dép cầm trên tay.
"Bố! Bạo hành gia đình là phạm pháp đấy! Em gái mới về không bao lâu, dù sao bố cũng nên giả vờ một chút đi chứ."
Ngụy Nghịch ôm mông co rúm ở trong đó, sống ch*t không chịu ra ngoài.
Đường gân xanh trên trán chú Ngụy gi/ật giật.
"Được, từ hôm nay trở đi, con phải học phụ đạo cho ta!"
"Học kỳ trước, giáo viên cứ cách vài ba hôm lại gọi điện cho ta, ta sắp bị sang chấn tâm lý rồi!"
Ngụy Nghịch mặt xám như tro.
Bình luận cuộn trào đi/ên cuồ/ng:
【Có phải hơi áp lực quá không? Lớp một tiểu học đã bắt đầu học phụ đạo rồi?】
【16 điểm còn không phụ đạo à? Nhà ai có tổng tài mà cứ bị giáo viên m/ắng suốt thế?】
【Tôi hơi đồng cảm, nhưng không nhiều lắm.】
Chú Ngụy tìm ba giáo viên, toán, văn, tiếng Anh, mỗi người hai tiếng. Giáo viên toán là một ông lão văn vẻ, nhưng lúc nổi gi/ận thì nước bọt có thể phun đầy mặt Ngụy Nghịch.
"Dì năm nay 27 tuổi, Phương Phương năm nay 5 tuổi. 20 năm sau, dì lớn hơn Phương Phương mấy tuổi?"
"Con nói 2 tuổi! Thế nào? Chỉ có Phương Phương tăng tuổi, dì không tăng tuổi à?"
Ngụy Nghịch cứng đầu: "Dì ch*t ở tuổi 27 không được sao ạ?"
Ông lão trợn ngược mắt, ôm ng/ực.
"Tôi sắp ch*t ở tuổi 56 rồi đây này!"
Buổi chiều là giờ học văn. Tôi nằm bò bên bàn trà vẽ tranh, thỉnh thoảng lại lén nhìn Ngụy Nghịch vò đầu bứt tai tô tô xóa xóa trên bài thi.
"Tiểu Ý có muốn học cùng không?"
Giáo viên văn mỉm cười hỏi tôi.
Tôi gật đầu, nhanh nhẹn bê ghế nhỏ chen vào bên cạnh Ngụy Nghịch.
Giáo viên dạy "Xuân đi thu lại", tôi học còn nhanh hơn cả Ngụy Nghịch.
"Tiểu Ý thông minh thật đấy!"
Giáo viên văn thốt lên kinh ngạc.
Chỉ là tay tôi không có lực, không biết viết, chỉ biết nhận mặt chữ.
Chạng vạng tối khi chú Ngụy về nghiệm thu thành quả, Ngụy Nghịch đang ở trong nhà vệ sinh.
Cậu ấy đi vệ sinh 15 lần một ngày.
Hỏi thì bảo là bị đ/au bụng.
Thực ra là trốn ở trong đó lười biếng.
"Thế nào rồi?"
Ông lão đ/au lòng khôn xiết: "Quý tử nhà ông giỏi ngụy biện, tài ăn nói thật là xuất chúng."
Giáo viên văn ngập ngừng: "Bạn học Ngụy đã sửa 'Tĩnh dạ tư' thành 'Trước giường ánh trăng sáng, Lý Bạch cởi sạch sành sanh, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu gặm khoai lang'."
Giáo viên tiếng Anh: "Tiểu công tử nhà họ Ngụy đúng là giỏi ngoại ngữ, cũng không biết là tiếng nước nào, nói trôi chảy vô cùng."
Chú Ngụy cố nén nụ cười, tiễn ba vị giáo viên đi.
Lần này dù tôi có c/ầu x/in cũng vô ích.
Chú xách Ngụy Nghịch vào thư viện, cho một trận đò/n tơi bời.
Buổi tối lúc ăn cơm, Ngụy Nghịch vừa bưng bát cơm, vừa tấn trung bình, cơm trắng ăn kèm nước mắt.
Tình trạng này kéo dài suốt hai tháng.
Tôi nhìn cậu ấy trong những trận đò/n liên miên mà học được cách giả bệ/nh, rồi lại bị đò/n tiếp.
Da mặt thì càng ngày càng dày, còn thành tích thì chưa biết.
7
Trường mẫu giáo chú Ngụy tìm cho tôi nằm cùng hệ thống với trường tiểu học của Ngụy Nghịch.
Tháng đầu tiên đi học, tôi đã thích việc đi học rồi.
Ở trường mẫu giáo, ngày nào cũng có món bánh ngọt khác nhau.
Thỉnh thoảng tôi sẽ lén mang về cho Ngụy Nghịch.
Cậu ấy miệng thì nói đã ăn chán rồi, thực ra thì vui lắm.
Còn khoe với chú Ngụy là em gái đặc biệt mang cho mình.
Ngụy Nghịch sợ tôi không kết bạn được, ngày nào cũng nhét đầy đồ chơi vào cặp tôi để đi chia sẻ.
Cậu ấy nói, cái này gọi là thu phục lòng người.
Hôm nay tôi vừa chia xong sticker Đội Tuần Tra Chó Con, ngay cả đứa hay phá phách nhất là Trương Xử cũng đã trở thành anh em kết nghĩa của tôi.
Tan học, tôi ngoan ngoãn xếp hàng đợi chú Ngụy hoặc bác tài xế Lão Vạn đến đón.
Chiếc xe màu đen đỗ ngay bên vệ đường.
Tôi vừa định chạy qua, sau lưng bỗng cảm thấy bị đẩy một cái.
Cả người lao ra đường, nhìn thấy sắp đ/âm sầm vào dòng xe cộ.
Mẹ của Hoàng Phiêu Phiêu nhanh tay túm lấy cánh tay tôi.
"Ai đẩy đấy?"
Cô ấy gi/ận dữ quát.
Tôi hoảng lo/ạn quay đầu, trên đường người đông như kiến cỏ, phụ huynh nào cũng vẻ mặt bình thường.
Họ vây lại, bàn tán xôn xao.
"Có chuyện gì vậy? Có người đẩy trẻ con à?"
"Thật mất nhân tính! Thằng khốn nào làm vậy?"
"Báo cảnh sát đi! Bắt hắn ta b/ắn bỏ!"
...
Bình luận:
【Mọi người vừa thấy rồi đúng không? Tôi không nhìn nhầm chứ?】
【Thấy rồi, nên mới không thể tin nổi, người đẩy lại chính là mẹ của nữ phụ! Sao bà ta biết nữ phụ học ở đây?】
【Tôi thấy bà ta hình như đến đón người. Chạy như chuột cống, vèo một cái là biến mất rồi!】
Lão Vạn sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, về đến nhà lập tức kể lại cho chú Ngụy.
Chú Ngụy hỏi tôi có nhìn thấy là ai không?
Tôi do dự rất lâu, rồi lắc đầu.
Mẹ chỉ là không cần tôi nữa thôi, sao bà lại có thể muốn tôi ch*t chứ?
Liệu có phải... họ nói sai rồi không?
Đó không phải là mẹ?!
Thứ sáu tan học.
Khi tôi đang xếp hàng ở cổng trường, thấy Ngụy Nghịch lén lút dán người vào bức tường bên cạnh, áo khoác đồng phục mặc ngược, che kín nửa khuôn mặt.
"Tiểu Ý! Nhanh! Mau qua đây!"
Cậu ấy thò đầu thò cổ vẫy tay.
Tôi nói với giáo viên là anh trai đến đón, rồi chạy về phía cậu ấy.
Bên vệ đường, cửa sổ xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt bối rối của Lão Vạn.
"Tiểu Nghịch? Hôm nay tiểu học tan học sớm thế à?"
Ngụy Nghịch ngạc nhiên.
"Thế mà cũng nhận ra ạ?"
Cậu ấy mặt không biến sắc, tim không đ/ập nhanh.
"À, trường n/ổ rồi ạ, nên con tan học."
Biểu cảm của Lão Vạn khó tả vô cùng.
Bình luận cười đi/ên đảo:
【Cái miệng của phản diện như tàu hỏa ấy, chạy không biên giới.】
【Hiệu trưởng có biết mình đã mất việc không?】
【Ai n/ổ thế?】
Tôi lấy bánh quy dâu tây Trương Xử cho chia cho Ngụy Nghịch.
"Anh ơi, ngon lắm ạ! Bên trong có mứt dâu ngọt ngọt đấy!"
Ngụy Nghịch ngậm bánh quy, nói không rõ chữ:
"Thế này đã là gì! Ngày mai mang cho bọn họ bánh quy kẹp m/ù tạt! Cho bọn họ mở mang tầm mắt!"
Lời còn chưa dứt, một chiếc xe con màu đen bất ngờ lao về phía chúng tôi!
Lão Vạn phản ứng cực nhanh, một bước lao tới đẩy chúng tôi ra bên cạnh.
Ngụy Nghịch ôm tôi lăn ra xa.
Đầu xe đ/âm vào cây ngô đồng bên cạnh, nhưng không dừng lại.
Tài xế lùi xe rồi chạy mất.
Lão Vạn r/un r/ẩy báo cảnh sát.
Ngụy Nghịch lồm cồm bò dậy kiểm tra xem tôi có bị thương không.
Trên mặt cậu ấy có vết trầy xước, m/áu mũi chảy ra.
Miệng vừa hé ra định cười, một chiếc răng cửa đã rơi xuống.
"Ái chà! Răng của mình!"
"Thôi kệ! Lần này không lỗ! Mình c/ứu được Tiểu Ý rồi!"
Tôi nhìn cậu ấy cứ thế lau m/áu mũi không chút để tâm, òa một tiếng khóc nức nở.