Sắc mặt Vu Hoài An cứng đờ, cau mày định lấy lại ly rư/ợu trong tay gã nam sinh.
"Cô ấy không uống được, các cậu đừng b/ắt n/ạt cô ấy."
Lời còn chưa dứt, một bàn tay to lớn đã đ/è lên đầu gã đó.
Chu Thầm vừa từ nhà vệ sinh ra, nước trên tay vẫn còn đang nhỏ tong tỏng.
Anh lắc lắc cái đầu của gã kia, dáng vẻ kiêu ngạo như thể đang xoay khối rubik.
"Thằng b/éo, đứng dậy, đây là chỗ của tao."
Gã nam sinh biến sắc, vội quay phắt lại. Sau khi nhìn rõ chiều cao của Chu Thầm, gã nghiến răng rồi lủi thủi đứng dậy.
Vu Hoài An ho nhẹ một tiếng.
"Bọn họ chỉ thích đùa giỡn thôi, nếu em không thích thì lần sau anh không gọi họ đi cùng nữa."
Tôi đương nhiên biết anh ta đang che giấu điều gì.
Vu Hoài An có một cô thanh mai trúc mã không rõ ràng, chuyện này bạn bè xung quanh anh ta đều biết.
Hai người họ nói là tình bạn thuần khiết, thực chất là tình bạn môi chạm môi.
Cô gái đó đã thích Vu Hoài An nhiều năm, cam tâm tình nguyện, tính cách lại tốt, bạn bè xung quanh Vu Hoài An đều rất bất bình thay cho cô ta.
Nhưng họ lại không nhắm vào kẻ đầu sỏ là Vu Hoài An, mà ngược lại lại chĩa mũi dùi vào tôi.
Nhìn vẻ mặt chột dạ của anh ta, tôi không nói gì cả.
Bên cạnh truyền đến một tiếng "chậc" khẽ.
"Tóc hắn mấy ngày chưa gội rồi? Bẩn ch*t đi được, Tần D/ao, lấy giấy đi."
Chu Thầm chọc vào cánh tay tôi, cưỡng ép kéo sự chú ý của tôi trở lại.
Cô gái bên cạnh anh đưa khăn giấy, anh mím môi, cố chấp nhìn tôi.
Tôi giả vờ như không thấy, cô gái kia đành thu giấy lại.
Lần này, Chu Thầm hoàn toàn không còn chỗ để lau tay.
Thế là, anh như một đứa trẻ 3 tuổi, gi/ận dỗi chùi tay lên ng/ực mình hết lần này đến lần khác.
Cô gái kia gi/ật giật khóe miệng, đoán chừng cô ta mắc bệ/nh sạch sẽ, cũng không quấn lấy Chu Thầm nữa mà quay sang nói chuyện với gã nam sinh bên kia.
Một món ăn vừa được bưng lên, Chu Thầm đã nhíu mày đẩy đĩa sang một bên.
Sau đó lại đặt món khác trước mặt tôi.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, trước mặt tôi toàn là những món tôi thích.
Tôi nhếch môi, không nói gì.
Vu Hoài An im lặng gắp một miếng th!t bỏ vào bát tôi.
"Bảo bối, ăn cơm trước đi."
Tôi nhìn miếng th!t đó, lặng lẽ gạt sang một bên.
Chu Thầm bĩu môi tận lên trời.
Anh cũng học theo cách của Vu Hoài An, gắp cho tôi một miếng th!t.
Không khí phía Vu Hoài An đột nhiên lạnh đi vài độ.
Tôi gạt cả hai miếng th!t sang một bên, khóe môi đang vểnh lên của Chu Thầm lập tức xệ xuống.
Phía Chu Thầm rõ ràng càng lạnh lẽo hơn.
Anh lại gi/ận rồi.
Suốt bữa ăn, ai cũng thấy rõ hai người họ đang đấu đ/á lẫn nhau.
Đĩa trước mặt tôi ngày càng cao, tôi không hề đụng đũa.
Sắp tàn tiệc, tôi đứng dậy giúp cô gái kia đóng gói đồ ăn.
Cô ta nói nhà mình nuôi chó nhỏ, Vu Hoài An hơi say, anh ta líu lưỡi nắm lấy cánh tay tôi.
"Bảo bối, anh thích... thích em lắm."
Anh ta dùng lực, tôi không kịp phản ứng nên ngồi phịch lên đùi anh ta.
Không gian tĩnh lặng, Chu Thầm vừa đứng dậy bỗng đỏ hoe hốc mắt, lườm tôi một cái rồi quay lưng bỏ đi.
Tôi vội vàng đứng dậy khỏi đùi Vu Hoài An, nhìn chiếc điện thoại trên bàn rồi đuổi theo.
Gió đêm khá mạnh.
Bóng lưng của Chu Thầm bị ánh đèn đường kéo dài ra, tôi gọi anh.
"Chu Thầm?"
Chàng trai quay đầu lại, lên tiếng đầy kiêu ngạo.
"Sao không ở bên bạn trai cô, mà lại chạy ra đuổi theo tôi?"
"Anh để quên điện thoại rồi..."
Tôi vừa dứt lời, mặt Chu Thầm lại xụ xuống.
Tôi thở dài.
"Anh rốt cuộc muốn làm gì? Chính anh nói trọng sinh không muốn dây dưa với tôi nữa, giờ lại khóc..."
Chu Thầm như quả pháo bị châm ngòi, nhảy dựng lên ba thước.
"Ai khóc?! Ai khóc?! Tôi nói được làm được, tuyệt đối không dây dưa! Lần này tôi tuyệt đối không làm mấy chuyện mặt dày mày dạn đó nữa!"
"Cô thích ở bên ai thì ở, tôi chẳng quan tâm!"
5
Chu Thầm bỏ đi, bóng lưng đầy dứt khoát.
Chỉ là suýt chút nữa anh tự vấp ngã.
Vu Hoài An loạng choạng đuổi theo, anh ta đưa tay định nắm lấy tôi.
"Bảo bối, đợi anh gọi tài xế đưa em về trước."
Bạn bè đỡ anh ta vào xe, chúng tôi cùng ngồi ở hàng ghế sau.
Trên người Vu Hoài An nồng nặc mùi rư/ợu, trong xe tối đen, anh ta chậm rãi ghé sát lại định hôn tôi.
Tôi dùng một tay nhẹ nhàng đẩy anh ta ra, tay kia cầm lấy chiếc kẹp tóc của con gái trong hộp đựng đồ bên cạnh.
"Đừng giả vờ nữa, Vu Hoài An."
Không khí ngưng trệ, Vu Hoài An ngồi thẳng người dậy, cố gắng vươn tay nắm lấy tôi.
"Đây là của cô gái mà bạn anh dẫn theo lần trước để quên trên xe, D/ao Dao, em nghe anh giải thích."
"Chia tay đi."
Ngay khoảnh khắc nói ra, không khí lại một lần nữa tĩnh lặng.
Ánh mắt Vu Hoài An rất tỉnh táo, anh ta nhìn tôi đầy tủi thân.
"Tại sao? Rõ ràng anh vẫn chưa làm gì sai cả."
Vu Hoài An cũng trọng sinh rồi, tôi sớm đã nhìn ra.
Một người nếu có hành vi hoàn toàn trái ngược với trước đây, chắc chắn phải có lý do.
"Nhưng chúng ta đều rõ, những chuyện đó anh đã từng làm, không phải sao?"
Kiếp trước hai người bọn họ bị tôi bắt quả tang tại giường, bộ dạng gh/ê t/ởm đó cả đời này tôi cũng không quên được.
"Nhưng bây giờ mọi chuyện chưa xảy ra, tất cả vẫn còn kịp..."
Vu Hoài An lầm bầm, tôi đẩy cửa xe bước ra ngoài.
Chưa đi được mấy bước, tôi đã thấy Chu Thầm đang ngồi xổm trong góc.
Bốn mắt nhìn nhau, anh lúng túng vứt viên gạch trong tay xuống.
"Hai người không phải đang đợi tài xế sao? Cãi nhau à?"
Tôi nhìn viên gạch dưới đất, dựa vào sự hiểu biết của tôi về Chu Thầm, chỉ cần tôi và Vu Hoài An ở trong xe quá 10 phút, gã này chắc chắn sẽ bắt đầu tạo ra t/ai n/ạn.
Sao vẫn còn ấu trĩ như thế chứ...
Tôi day day thái dương, quyết định lừa anh.
"Ra ngoài m/ua đồ."
Anh kh/inh khỉnh.
"M/ua cái gì?"
Tôi không nói gì, bốn mắt nhìn nhau, tôi mím môi.
Sắc mặt Chu Thầm trắng bệch, mắt càng trợn càng to.
"M/ua cái gì?! M/ua cái gì cô nói đi!"
Tôi chẳng cần nói gì nhiều, tự anh có thể dùng trí tưởng tượng để hànhz hạz bản thân đến phát đi/ên.
Tôi thấy hơi buồn cười.
Kiếp trước Chu Thầm là chính cung, nhưng lại có tác phong của kẻ thứ ba.
Suốt ngày đi bắt gh/en này nọ.
Kiếp này, anh thậm chí còn chẳng có tư cách của kẻ thứ ba, vậy mà vẫn chất vấn tôi đầy hung hăng.
Chu Thầm sắp phát đi/ên rồi.
"Không được m/ua! Không được đi! Ngộ nhỡ hắn chọc thủng bao cao su thì sao?! Tần D/ao!"
Tôi c/âm nín nhìn anh.