Đêm mưa tầm tã, phanh xe trượt dài, tôi đ/âm sầm vào cánh cổng sắt lớn của một khu du lịch sinh thái. Sau khi lăn lộn xuống xe, trước mắt tôi hiện lên những dòng bình luận:
【Tiểu thư sa cơ thất thế chạy trốn hôn sự là để quay lại ăn cỏ cũ sao? Cười ch*t mất, vội vàng thế này, không phải lại định 'quất ngựa truy phong' đấy chứ?】
Đang ngẩn người, một đôi ủng quân đội màu đen dừng lại trước mắt, mưa trên đỉnh đầu cũng bị che khuất. Tôi ngước lên: "Cảm..."
Khoảnh khắc nhìn rõ người tới, những lời còn lại kẹt cứng trong cổ họng.
Bình luận sôi sục:
【Ô kìa, tiểu thư sao lại cà lăm rồi? Không nhận ra người công cụ từng bị cô coi là 'bã th/uốc' ngủ cùng một đêm ba năm trước sao?】
【Nói chuyện kiểu gì thế? Tiểu thư 'xong việc' là chạy, chắc chắn không nhận ra rồi.】
【Đừng tung tin đồn! Trước khi chạy, tiểu thư nhà ta rõ ràng còn để lại 200 đồng tiền boa mà!】
Tôi x/ấu hổ đến mức muốn độn thổ, đành gồng mình giải thích:
"Xin lỗi, ba năm trước... tôi không cố ý..."
Người đàn ông cười lạnh ngắt lời:
"Chúng ta quen nhau sao?"
Tôi: "?"
Bình luận: 【?】
【Cô còn giả vờ?】
01
Không quen thì không quen. Ai mà thèm.
Tôi quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào vũng nước b/ắn tung tóe không xa. Hạt mưa đ/ập vào ô kêu lạch cạch. Gió lạnh luồn vào lớp áo ướt sũng, tôi không nhịn được mà ôm lấy cánh tay mình.
Trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên một mệnh lệnh lạnh nhạt:
"Cầm lấy."
"Hả?... Ồ." Tôi phản ứng lại, hai tay đón lấy chiếc ô trong tay anh.
Lục Phong khoác áo mưa màu đen, xoay người bước vào màn mưa, đi về phía ngoài cửa.
Bình luận:
【Tiểu thư thật biết gây họa, cổng sắt đ/âm nát thì thôi đi, cái biển gỗ trên cửa cũng bị cô đ/âm rơi hỏng rồi.】
Đâm hỏng thì đền là được. Chuyện có gì to t gì đâu.
Chẳng bao lâu sau, Lục Phong cầm tấm biển gỗ đã g/ãy làm đôi quay lại. Một nửa khắc chữ "Quy", nửa kia khắc chữ "Viên".
Tôi chạy tới chặn anh lại, tháo chiếc vòng trên tay đưa tới:
"Băng ngọc cao cấp xanh dương, ít nhất cũng cả triệu, đủ đền cho anh rồi chứ?"
Lục Phong nhướn mắt, trên mặt không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt lại lạnh như d/ao.
Bình luận:
【Bớt nói vài câu đi tiểu thư, cái 'đồ cũ' này còn lớn tuổi hơn cả Lục Phong, do chính tay cha anh ấy khắc, quan trọng là cha anh ấy vừa mới qu/a đ/ời cách đây không lâu...】
Tôi đưa tay che mặt. Gây họa lớn thật rồi.
Lục Phong đã đi xa, tôi nắm ch/ặt chiếc vòng đuổi theo:
"Xin lỗi, tôi không cố ý, nhưng... nhưng anh nhận lấy chiếc vòng đi, coi như chút thành ý của tôi..."
"Không cần," giọng Lục Phong rất phẳng, không nghe ra cảm xúc, "Thành ý của tiểu thư lớn quá, tôi không nhận nổi."
"..."
Lục Phong không dừng chân, tiếp tục đi vào trong nhà. Tôi sốt ruột, đưa tay kéo lấy tay áo anh.
"Anh không thể đối xử với tôi như vậy sao?"
Lục Phong dừng bước, ánh mắt nhàn nhạt quét xuống:
"Tôi nên đối xử với cô thế nào?"
Tôi nghẹn lời, lúng túng thu tay về. Cúi đầu xoắn vạt áo, bướng bỉnh nói:
"Tôi không có chỗ nào để đi, muốn... muốn ở lại đây."
Lục Phong im lặng hai giây, xoay người đi vào trong. Tôi sững sờ, đuổi theo:
"Này! Anh nói gì đi chứ! Đêm nay tôi ngủ ở đâu?"
Lục Phong không ngoảnh đầu lại, quăng lại một câu:
"Nhà kho."
02
Nhà kho?
Tôi nhìn căn phòng nhỏ chất đầy tạp vật, bốc mùi ẩm mốc trước mắt, khó tin thốt lên:
"Anh... chỗ này của anh không phải là khu du lịch sinh thái sao? Không có phòng khách à?"
Lục Phong đã rời đi, giọng nói vọng lại từ màn mưa:
"Có, nhưng không muốn cho cô ở."
Tôi nghẹn họng, trừng mắt nhìn bóng lưng anh, gi/ận dỗi.
Trong nhà kho có một chiếc giường đơn sơ, chăn vừa cứng vừa cũ, góc tường còn chất đầy cuốc xẻng. Tôi đứng đờ đẫn ở cửa, cúi đầu kéo lớp áo ướt dính trên người, mũi cay xè không rõ lý do.
Bình luận:
【Tiểu thư đừng khóc, nghe tôi này, cô đi tìm anh ấy, nói là điện thoại hết pin, mượn điện thoại anh ấy gọi cho đối tượng liên hôn, bảo vị hôn phu tới đón cô đi.】
Tôi không làm thế.
Thể diện là trên hết.
Thà đào hố ch/ôn mình còn hơn là gọi cho cái gã liên hôn kia!
Tôi lau mặt, đ/ấm thùm thụp hai cái vào cái chăn rá/ch.
Vừa xoay người bước đi, thấy Lục Phong đang chắn ở cửa. Trên tay anh kẹp một chiếc chăn.
"Đi đâu?"
Tôi trừng mắt nhìn anh:
"Liên quan gì đến anh!"
Lục Phong nhìn tôi hai giây, nghiêng người tránh đường:
"Được, đi đi, tôi không tiễn."
Tôi nén cục tức bước ra ngoài. Nước mưa dưới mái hiên b/ắn vào bắp chân, tôi lại yếu đuối dừng lại. Vò vò vạt áo, quay đầu trừng anh:
"Tôi đi thật đấy!"
Lục Phong tức đến bật cười, chân trái hơi co lại tựa vào tường:
"Tôi có cản cô à?"
Không cản. Nhưng bên ngoài trời tối quá, mưa cũng to quá. Lục Phong quả thực không có nghĩa vụ phải chiều chuộng tôi.
Trong thế giằng co, tôi thất bại, cúi đầu lủi thủi bước lùi lại hai bước, tủi thân nói:
"Tôi không muốn ở nhà kho."
Im lặng hai giây, Lục Phong lên tiếng, giọng rất nhạt:
"Phòng khách đang sửa sang, không ở được."
Tôi ngẩng đầu, vẫn không cam tâm:
"Không còn phòng nào khác sao?"
"Có, tôi đang ở."
"Vậy... vậy anh không thể chia cho tôi một chút sao?" Tôi nhỏ giọng bổ sung, "Tôi cũng đâu có chiếm nhiều chỗ..."
Lục Phong ẩn trong bóng tối, im lặng không nói.
Bình luận:
【Gã đàn ông tồi này, tôi khuyên anh biết điều một chút, lát nữa mà chọc tiểu thư bỏ chạy thật thì tôi thấy không chỉ đ/au chân đâu!】
Đau chân?
Tôi vô thức nhìn xuống bàn chân trái đang chạm đất của Lục Phong. Cứ tưởng tư thế đó là anh đang làm màu, hóa ra là đ/au chân sao?
Cục tức trong lòng bỗng chốc tan biến. Tôi nhẹ nhàng bước tới hai bước, ôm lấy chiếc chăn trên tay Lục Phong, ném lên chiếc giường nhỏ. Rồi lại chạy về bên cạnh khoác tay anh, cười:
"Ngại quá, tôi không biết anh đ/au chân, phòng anh ở tầng 2 hay tầng 3? Tôi dìu anh lên nhé?"
Lục Phong nhìn nhà kho, ánh mắt nhàn nhạt chuyển sang tôi:
"Chăn ở đâu thì cô ngủ ở đó."
"..."
03
Tôi ôm chăn đi theo sau Lục Phong. Chân trái của anh quả thực có vấn đề, lúc đi có chút khập khiễng.
Bình luận:
【Tiểu thư đừng lo, người đàn ông của cô vốn là đội trưởng đội đặc nhiệm, bốn năm trước vì chấn thương dây chằng đầu gối trái cộng thêm rá/ch sụn chêm nên mới giải ngũ sớm, chút đ/au đớn này đối với anh ấy không tính là gì đâu.】
Chỉ nhìn mô tả chấn thương này thôi, đầu gối tôi đã thấy nhũn ra rồi. Quả thực rất đáng nể. Đổi là tôi thì chắc đã kêu oai oái từ lâu rồi.
Khoan đã.
Người đàn ông của tôi? Tôi mới không cần người đàn ông vừa lạnh lùng, vừa cứng nhắc lại th/ù dai này!
Người đàn ông của cô đấy!
Với lại, tôi đâu có lo lắng.
Phòng của Lục Phong ở tầng 3, đẩy cửa ra, một mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi. Tâm trạng tôi bỗng nhiên tốt hơn một chút.