Ta bước tới, khẽ đ/á vào cây gậy của hắn.

Tô Việt tức thì ngã nhào xuống đất, giãy giụa không đứng dậy nổi.

Ta ngồi xổm xuống, nắm lấy tóc hắn ép hắn ngẩng mặt lên: "Tô Việt, ta vẫn luôn không hiểu nổi, trong đầu ngươi rốt cuộc chứa cái gì. Mẹ ch*t một cách oan uổng, không hề liên quan đến Liễu di nương, vậy mà ngươi lại nhận giặc làm mẹ, hết lòng bảo vệ Tô Vân, b/ắt n/ạt em gái ruột. Ta thật muốn mổ n/ão ngươi ra xem, bên trong rốt cuộc chứa thứ gì."

Tô Việt cố sức giãy giụa, ta thuận thế buông tay, hắn lại ngã nhào ra đất đầy thảm hại.

Ta vỗ vỗ tay nói: "Thôi bỏ đi, ta lười quan tâm kẻ sắp ch*t trong đầu chứa thứ gì."

Tô Việt sững người, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra chút vẻ sợ hãi: "Ngươi... có ý gì?"

Ta mỉm cười: "Ngươi đã thích Tô Vân đến thế, lại còn nguyện ý nhận Liễu di nương làm mẹ, đợi khi ta tiễn bọn họ lên đường xong, tự nhiên sẽ tiễn ngươi xuống dưới đoàn tụ. Đến lúc đó dưới địa phủ, ngươi cứ tha hồ mà nhận bọn họ làm mẹ và em gái."

Nói xong, ta gọi người lôi hắn ra khỏi viện.

Đêm đó vào giờ Tý, ta hạ giọng nguyền rủa: "Liễu di nương quen thói châm dầu vào lửa, miệng nam mô bụng một bồ d/ao găm, vậy thì hôm nay hãy để mụ tự c/ắt đ/ứt lưỡi mình, rạ/ch cổ họng mà ch*t."

Nguyền rủa xong, ta mãn nguyện nằm xuống.

Sáng sớm hôm sau, nha hoàn phát hiện Liễu di nương đã ch*t trong phòng.

Ta nghe tin chạy đến, thở dài với mọi người: "Xem ra Liễu di nương không chịu nổi cú sốc muội muội qu/a đ/ời, nên tự tìm cái ch*t, đi theo nó rồi."

Ngẩng đầu lên, ta nhìn thấy từ xa phía sau đám đông, Tô Việt chống gậy, mặt mày đầy kinh hãi.

Vừa chạm mắt với ta, hắn sợ đến mức lùi lại một bước, chống gậy liều mạng bỏ chạy, dáng vẻ thảm hại vô cùng.

Ta suýt chút nữa bật cười thành tiếng, dặn dò Tuệ Hương: "Đi Quốc công phủ nghe ngóng xem, Lục Cảnh Xuyên gần đây thế nào rồi."

Liên tiếp hạ hai lời nguyền, tất cả đều sẽ phản phệ lên người Lục Cảnh Xuyên.

Không biết giờ hắn ra sao rồi.

13

Tuệ Hương nhanh chóng trở về bẩm báo: "Tiểu thư, nghe nói Lục thế tử hôm qua lúc ăn bánh ngọt đột nhiên bị nghẹn, suýt chút nữa mất mạng."

Ta gật đầu: "Ồ."

"Tối qua, Lục thế tử uống trà nổi gi/ận, ném vỡ chén. Không biết thế nào, hắn đột nhiên từ trên giường ngã xuống, mặt đ/ập đúng vào mảnh sứ vỡ, mảnh vỡ cắm vào mắt, một con mắt đã m/ù rồi."

Động tác trên tay ta khựng lại, bật cười: "Rất tốt."

Nghe tin này, ta lại có chút không đành lòng nguyền rủa Lục Cảnh Xuyên nữa.

Nếu hắn ch*t, năng lực quạ đen này cũng sẽ biến mất khỏi người ta.

Xem ra, ngược lại nên để hắn sống.

Sau khi Liễu di nương ch*t thảm, Tô Việt cuối cùng cũng sợ ta, c/ầu x/in phụ thân cho rời khỏi Hầu phủ để tránh tai họa, phụ thân không đồng ý, quở trách rằng Liễu di nương vừa mới ch*t, sao hắn có thể đi.

Tô Việt khóc lóc nói ta sẽ gi*t hắn.

Phụ thân nổi gi/ận, cấm túc hắn trong viện.

Tô Việt lại thừa lúc người khác không để ý, lẻn ra khỏi phòng, trốn mất tăm hơi.

Dáng vẻ hoảng lo/ạn đó, sống chẳng khác nào con chó mất chủ, nực cười vô cùng.

Ta không thèm để ý, cũng không truy c/ứu hắn trốn đi đâu.

Giờ Tý lại đến, ta khẽ nói: "Tô Việt đã thiên vị đến thế, vậy thì hôm nay hãy để hắn tự rạ/ch lồng ngựk, móc tim gan mà ch*t đi."

Sáng hôm sau, trong một biệt viện truyền ra tiếng gào thét thảm thiết.

Tin tức nhanh chóng truyền về Hầu phủ, tối qua có đạo tặc lẻn vào biệt viện, kh/ống ch/ế Tô Việt, ép hắn giao bạc.

Nhưng Tô Việt không mang theo tiền, trong biệt viện cũng không có bạc.

Đạo tặc gi/ận hắn không biết điều, liền rạ/ch lồng ngựk, móc tim gan hắn rồi mới rời đi.

Phụ thân nghe tin, phụt một tiếng hộc m/áu, ngất xỉu.

Đả kích liên tiếp khiến ông ta không chịu nổi nữa.

Ta lại sai Tuệ Hương đi dò la tình hình Lục Cảnh Xuyên.

Biết được con mắt còn lại của hắn cũng m/ù, đang thoi thóp nằm trên giường.

Ai, thảm thế này, không biết có sống nổi qua tháng này không?

Trong Hầu phủ chuyện xảy ra liên tiếp, mọi người đều bàn tán xôn xao, nói rằng phủ bị trúng nguyền rủa.

Đêm khuya thanh vắng, phụ thân tỉnh lại, sau khi xử lý xong việc liền đến phòng ta.

Ông đuổi hết hạ nhân, ngồi xuống trước mặt ta, trầm giọng hỏi: "Tô Lê, nói thật với ta, chuyện của ca ca ngươi... có phải do ngươi làm không?"

Ta nhìn sang cổ tay áo ông ta: "Trên tay người cầm cái gì thế?"

Phụ thân sắc mặt căng thẳng, siết ch/ặt tay: "Không có gì."

Ta giơ tay: "Lấy ra xem nào."

Trong mắt phụ thân thoáng qua tia hung á/c, rút từ trong tay áo ra một con d/ao găm, gi/ận dữ nói: "Tô Lê, ta hỏi ngươi lần nữa! Đại ca ngươi, có phải do ngươi gi*t không?"

Ngoài cửa truyền đến tiếng động xào xạc.

Thị vệ âm thầm vây kín viện.

Ta bình thản nói: "Phụ thân cũng quá coi trọng con rồi, lại phái nhiều người đến vây viện của con như vậy."

Phụ thân quát: "Ngươi trả lời là có hay không!"

Ta mỉm cười: "Phụ thân, nếu con nói không phải, người có tin không?"

Ông im lặng.

Ta nói tiếp: "Người căn bản không tin, đúng không? Tối nay người đến đây, bất kể con trả lời thế nào, người cũng sẽ gi*t con, đúng không?"

Cơ mặt phụ thân co gi/ật, hồi lâu sau nói: "Đúng."

Ta cười khẽ: "Phụ thân, con là hậu duệ duy nhất của người rồi, người thực sự nỡ sao?"

Phụ thân cười lạnh: "Sao lại là hậu duệ duy nhất? Chỉ cần ta tục huyền nạp thiếp, đừng nói một đứa, mười đứa tám đứa ta cũng sinh được!"

Ta lại cười: "Nói rất đúng. Vốn dĩ muốn giữ người lại thêm vài ngày, đợi sắp xếp ổn thỏa rồi mới tiễn người lên đường. Đã người vội vã như vậy... thì hôm nay người đi ch*t đi."

Sắc mặt phụ thân thay đổi đột ngột, cầm d/ao chỉ vào ta: "Nghiệt nữ! Quả nhiên là ngươi! Hôm nay ta phải gi*t ngươi!"

Ta quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đêm đã về khuya.

Phụ thân vì muốn che mắt thiên hạ, cố tình chọn lúc đêm khuya thanh vắng để ra tay.

Cũng vừa vặn là sau giờ Tý.

Ta mỉm cười, chậm rãi nói với ông ta: "Phụ thân, người đã ích kỷ tư lợi, không chút tình nghĩa, vậy thì hãy chịu hình ph/ạt ngũ mã phanh thây, để lại tiếng x/ấu muôn đời đi."

Lời vừa dứt, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng hô lớn hoảng lo/ạn: "Hầu gia, Hoàng thượng phái binh vây kín Hầu phủ!"

"Cái gì?!"

Phụ thân kinh hãi.

Cửa bị đẩy tung, một đội quan binh xông vào phòng, lập tức đ/è ch/ặt phụ thân: "Tô Hầu gia, ngươi tham ô hối lộ, hại dân hại nước, hôm nay phụng mệnh bắt ngươi quy án!"

"Không! Ta không có! Ta bị oan!"

Phụ thân gào thét giãy giụa, nhưng không ai thèm để ý, ông ta bị cưỡ/ng ch/ế lôi đi.

Ta mỉm cười nhìn ông ta, làm động tác vẫy tay chào tạm biệt.

14

Không lâu sau, tội trạng của phụ thân rành rành, bị phán tội ngũ mã phanh thây.

Hầu phủ cũng bị tịch thu sạch sẽ.

Nhưng vì ta có công tố giác, công tội bù trừ, cuối cùng bị giáng làm thường dân, chỉ được phép mang theo của hồi môn của mẹ rời đi.

Đúng vậy, từ lúc trọng sinh trở về, kẻ thông thuộc nguyên tác như ta đã âm thầm thu thập tội chứng của phụ thân, nộp lên triều đình.

Ngày phụ thân hành hình, ta đã đến xem.

Ch*t rất thảm.

Rất vừa ý ta.

Sau khi phụ thân ch*t, nghe nói Lục Cảnh Xuyên có một ngày ra ngoài giải sầu, sẩy chân rơi xuống lầu nhỏ, cổ họng đ/ập đúng vào một đoạn ống tre.

Tuy giữ được mạng, nhưng từ đó không thể nói được nữa.

Bây giờ hắn, chân què, mắt m/ù, lại thành kẻ c/âm.

Ai, thảm thật đấy.

Ta quyết định để hắn sống thêm vài ngày trong bộ dạng này.

Dù sao, ta vẫn cần năng lực quạ đen để phòng thân.

Kết thúc mọi chuyện, ta mang theo của hồi môn rời khỏi kinh thành, đi tìm cuộc sống của riêng mình.

Ngày rời kinh, con quạ trong đầu bỗng lên tiếng: "Tô Lê, ta sắp chuyển sinh rồi."

Ta sững người, rồi mỉm cười: "Chúc mừng ngươi."

Giọng con quạ nhỏ dần: "Ta đi rồi, người ngươi yêu nhất sẽ ch*t, năng lực quạ đen cũng sẽ biến mất."

Ta nói: "Ồ."

Lục Cảnh Xuyên sắp ch*t rồi à, được thôi.

Con quạ hơi lúng túng: "Ngươi không gi/ận sao? Ta lại giấu ngươi chuyện quan trọng thế này."

Ta lắc đầu: "Không gi/ận. Ở bên ngươi, dù sao cũng được nhiều hơn mất."

Giọng con quạ hơi nghẹn ngào: "Nếu có duyên, hy vọng có thể gặp lại."

Ta khẽ nói: "Hẹn gặp lại."

Trong đầu dường như có tiếng vỗ cánh, sau đó mọi thứ trở lại bình thường, như thể nó chưa từng tồn tại.

Ta khẽ thở phào, tựa vào vách xe ngựa, nhìn ánh bình minh đang dần lên ngoài cửa sổ, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ.

Từ nay về sau, ta không còn là nữ chính của tiểu thuyết ngược luyến nữa.

Ta sẽ sống cuộc đời mà mình mong muốn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
5 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MƯỜI TÁM CUỘC HÔN NHÂN MA, CHIẾC VÁY CƯỚI CỦA TÔI CHẤT CHỨA QUÁ NHIỀU OÁN HẬN

Chương 4
Bà mối ở địa phủ nhìn thấy tôi là trốn. Bởi vì bộ váy cưới màu đỏ trên người tôi, oán khí nặng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải đi đường vòng. Tay nghề của bà nội quá tốt, mỗi mũi kim đều khâu vào đó sự chấp niệm của bà dành cho tôi, khiến tôi sau khi chết trở thành món hàng đắt khách. Quỷ Vương các phương tranh nhau muốn cưới tôi, sính lễ xếp đầy cả cầu Nại Hà. Tôi không muốn gả cho người ta, chỉ muốn về nhà thăm bà nội. Khó khăn lắm mới bay về được quê cũ, lại thấy bà nội đang xỏ kim chỉ đối diện với một bộ đồ liệm nam mới tinh. Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn chằm chằm vào hư không, lẩm bẩm tự nói: "Cháu gái một mình ở dưới đó cô đơn, bà nội sẽ đưa tên phụ bạc đó xuống bầu bạn với cháu ngay đây." Ngoài cửa, tên cặn bã đã hại chết tôi, đang từng bước đi vào trong sân.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
0
Tuyết Đầu Mùa Chương 10