Nàng tên Tô Nguyệt, cùng tuổi với ta.

“Ta đi xa để nương nhờ người thân, nào ngờ họ đã dọn đi nơi khác, ta đi công cốc, lại còn bị cư/ớp…” Nàng tức gi/ận dậm chân.

Đôi ta áp giải sơn phỉ đi lĩnh tiền thưởng.

Nàng thở dài: “Số tiền này căn bản không đủ m/ua vòng ngọc.”

Đó là chiếc vòng phỉ thúy loại tốt, xanh mướt, gia đình sở hữu loại vòng này chắc chắn phải giàu sang phú quý.

Nàng còn đeo một bọc hành lý, bên trong có vài bức thư họa của đại tài tử Tô Lãng.

Tô Lãng vừa mới lâm bệ/nh qu/a đ/ời vài ngày trước.

Ta vốn ngưỡng m/ộ tài học của Tô Lãng từ lâu, thưởng thức thư họa của người ấy, nghe tin người ấy qu/a đ/ời, lòng vô cùng tiếc nuối.

Ta nâng niu bức tranh của người ấy không rời tay.

“Nàng có được nó bằng cách nào? Bức sơn tước này vẽ thật đẹp!”

Nàng xua tay: “Nàng thích à, tặng nàng đấy.”

“Sao có thể thế được, thứ này quý giá quá!”

“Nàng thích thì ta vẽ cho nàng bức khác. Thật ra… ta chính là Tô Lãng.”

17

Hóa ra, nàng là Tô Nguyệt, em gái song sinh của Tô Lãng, Tô Lãng thật sự đã mất từ thuở nhỏ, những bức tranh sau này đều do nàng giả dạng mà thành. Những tác phẩm lưu truyền nhân gian cũng phần lớn xuất phát từ tay nàng.

“Huyện chủ gần đây nói muốn thành thân với ta, ta là nữ tử làm sao có thể thành thân với người ấy, cha chỉ đành để ta giả ch*t mà trốn đi.”

Ta và Nguyệt nhi sớm tối bên nhau, nàng cùng ta ngâm thơ đối ẩm, còn vẽ tranh cho ta xem, ta vô cùng tin tưởng nàng chính là Tô Lãng.

Ta chưa từng nghĩ rằng, người ta ngưỡng m/ộ lại xuất hiện trong cuộc đời ta như thế, lại còn là một kỳ nữ xinh đẹp nhường này.

Ta thầm mến nàng, nhưng lại ngại ngùng không dám nói.

Tuy Tô Nguyệt là nữ tử, nhưng nàng cải nam trang nhiều năm, trên người vẫn còn nhiều thói quen của nam nhi.

Nàng thích uống rư/ợu ngâm thơ, thích mặc nam trang, thường xuyên quên mất mình là nữ tử.

Một ngày nọ, sau khi s/ay rư/ợu, nàng cùng ta nằm chung giường.

Khi tỉnh dậy thấy bên cạnh là nàng, ta kinh hãi kêu lên.

Nàng ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở:

“Đều là nam tử cả, ngươi kêu gào cái gì!”

Ta nắm ch/ặt cổ áo, thu mình vào góc giường.

“Tô Nguyệt, nàng là nữ tử mà! Nam nữ thụ thụ bất thân!”

Nàng gõ gõ đầu.

“Ồ, đúng rồi, ta là nữ tử!”

Nàng thản nhiên xua tay.

“Ta còn chẳng màng danh tiết, ngươi bận tâm cái gì, ta lại đâu có làm gì ngươi!”

Nàng nói thế, ta lại thấy hơi tủi thân.

“Nàng không bận tâm? Vậy ta bận tâm thì đã sao! Danh tiết của nam tử cũng quan trọng lắm đấy!”

“Ai da!” Nàng vỗ vỗ vai ta, “Cùng lắm thì ta chịu trách nhiệm với ngươi, ta cưới ngươi!”

“A?”

Ta kinh ngạc, mặt đỏ bừng trong chớp mắt.

“Nàng… thực sự muốn cưới ta?”

“Ừ!”

Nàng gật đầu đầy thú vị.

“Ta cũng khá thích ngươi, chẳng phải ngươi nói muốn dành dụm tiền cưới vợ sao? Ta không nhận sính lễ, lại còn có thể ki/ếm tiền nuôi ngươi.” Nàng nâng cằm ta, ánh mắt câu dẫn, “Ngươi có gả không?”

Hạnh phúc đến quá bất ngờ, ta gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

“Vậy thì ta không khách sáo nhé.”

Nàng vòng tay qua cổ ta, đặt một nụ hôn lên môi.

“Để bổn công tử hôn cái đã!”

Ta đỏ cả tai, khóe môi nhếch lên: “Vậy ta cũng không khách sáo đâu!”

Ta nâng mặt nàng, rồi làm sâu thêm nụ hôn đó.

18

Ta và Nguyệt nhi thành thân năm mười bảy tuổi, Nguyệt nhi thấy ta đi săn hay làm thợ săn tiền thưởng đều rất nguy hiểm.

Nàng ôm lấy eo ta: “Sau này để ta ki/ếm tiền nuôi ngươi!”

Sau khi cưới, nàng b/án mảnh vỡ vòng phỉ thúy lấy tiền, đôi ta mở một tiệm thư họa ở trấn nhỏ.

Nàng lo việc bên ngoài, ta lo việc nội trợ, cuộc sống vô cùng hạnh phúc.

Năm hai mươi tuổi, đôi ta sinh được con gái Tinh nhi, con bé theo họ nàng.

Số tiền tiết kiệm cũng sắp đủ m/ua một căn nhà.

Đôi ta ôm con gái mơ về tương lai, sau này cả nhà có thể sống trong căn nhà lớn cùng ngâm thơ vẽ tranh…

Nào ngờ Càn Khôn Phái lại cư/ớp sạch nhà ta.

Ta võ công tuy cao nhưng khó địch lại số đông, chỉ đành ngã xuống đất, trơ mắt nhìn bọn chúng bắt đi Nguyệt nhi.

Bọn chúng còn hạ đ/ộc “Thất nhật tử” cho ta, ta bị thương trúng đ/ộc, chỉ còn sống được bảy ngày.

Thân mang trọng bệ/nh, ta chỉ đành đẫm lệ đưa Tinh nhi nửa tuổi đến cửa Đan Hoàng Phái.

Nghe nói môn chủ Đan Hoàng Phái là một đại hiệp nhiệt tình, ta nghĩ họ nhất định sẽ đối đãi tử tế với Tinh nhi.

Ta giỏi các loại vũ khí, còn giỏi dùng th/uốc n/ổ, chỉ là ngày thường ta không để thứ nguy hiểm đó trong nhà.

Để c/ứu Nguyệt nhi, ta mang theo vũ khí, quấn đầy th/uốc n/ổ xông vào Càn Khôn Phái.

Uy lực th/uốc n/ổ không thể xem thường, ta gần như khiến toàn bộ Càn Khôn Phái sụp đổ.

Khoảnh khắc nhìn thấy th* th/ể Nguyệt nhi, m/áu trong người ta lạnh ngắt.

Nàng bị gi*t ch*t bên cạnh một cái đỉnh ở đại điện Càn Khôn Phái.

Ta ôm th* th/ể nàng khóc nghẹn, một ngụm m/áu tươi trào ra, văng lên mặt nàng.

Ta r/un r/ẩy lau đi vết m/áu trên mặt nàng.

Ta vốn đã chẳng còn sống được bao lâu, nay Nguyệt nhi cũng đã ch*t.

“Ta muốn toàn bộ Càn Khôn Phái phải ch/ôn cùng nàng!”

Ta giơ th/uốc n/ổ lên, muốn dùng ngọn lửa trong đỉnh để châm ngòi, nhưng ngọn lửa này sao lại là màu xanh?

Trong không khí bỗng thoang thoảng mùi hương lạ, thơm đến mức đầu óc choáng váng, thân thể mềm nhũn.

Ta vậy mà nghe thấy cái đỉnh đó lên tiếng:

“Ngươi muốn c/ứu thê tử mình không? Ta có thể giúp ngươi! Ta là Càn Khôn Đỉnh có thể xoay chuyển càn khôn, thực hiện nguyện vọng cho người khác. Ngươi cũng trúng đ/ộc sắp ch*t rồi nhỉ, ta cũng có thể c/ứu ngươi!”

“Ngươi có thể c/ứu sống thê tử ta không?” Ta lại nhen nhóm hy vọng.

“Thê tử ngươi đã ch*t, nhưng ta có thể khiến nàng sớm ngày tái sinh, trở về bên ngươi. Ta còn có thể c/ứu sống ngươi, chỉ cần ngươi đồng ý trao đổi với ta.”

“Ngươi muốn gì? Chỉ cần c/ứu sống được thê tử, ta làm gì cũng được!”

“Ta muốn một phần ký ức tốt đẹp của ngươi, muốn ngươi từ nay về sau trung thành với ta, ta có thể giải đ/ộc cho ngươi, và khiến thê tử ngươi tái sinh, ngươi có đồng ý không?”

“Được!”

Sau đó ta liền bất tỉnh.

19

Khi tỉnh lại lần nữa, ta mất đi một phần ký ức.

Ta nhớ thê tử bị người ta gi*t ch*t, Càn Khôn Đỉnh hứa sẽ giúp ta khiến nàng sớm ngày tái sinh, trở về bên ta.

Nó cũng c/ứu ta, nên ta buộc phải làm thủ lĩnh Càn Khôn Phái, trung thành với nó…

Không lâu sau, ta tìm thấy Đan Nguyệt có dung mạo giống hệt Tô Nguyệt, nàng vẫn chưa có ký ức của Tô Nguyệt.

Ta tin rằng, nàng chính là kiếp sau của thê tử ta, chỉ cần ta giữ nàng bên cạnh, sớm muộn gì nàng cũng sẽ khôi phục ký ức.

Nàng rất lương thiện, khi biết ta mất trí nhớ, lạc mất con gái, còn nói muốn giúp ta chữa bệ/nh, tìm lại ký ức, nhưng ta lại lợi dụng ca ca nàng để ép nàng gả cho ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuyện vặt giữa tôi và kẻ thù không đội trời chung

Chương 10
Tôi và Lê Từ là hai Alpha mạnh nhất của hai gia tộc đối địch trăm năm. Ngoài mặt thì đấu đá gay gắt, gặp nhau là móc mỉa đối phương, sau lưng lại âm thầm cắn xé nhau để vượt qua kỳ mẫn cảm. Cứ cắn tới cắn lui như thế… Không hiểu sao lại cắn ra tình cảm thật. Cho đến một ngày bị anh trai tôi bắt gặp. Anh tôi lần ngược lại mối thù máu suốt năm trăm năm giữa nhà tôi và nhà họ Lê, xách hẳn “khẩu súng dài ba mét” tượng trưng cho cơn giận dữ, nghiến răng: “Chia tay ngay. Nếu không anh sẽ giết thằng đó.” Tôi hoàn toàn không lo cho Lê Từ. Người tôi lo… là anh trai mình. Dù sao thì Lê Từ cũng là một con chó điên ngang ngược, chẳng biết sợ ai. Vì để anh trai còn sống mà nhìn thấy mặt trời ngày mai… Tôi quyết định mạo hiểm đi chia tay với Lê Từ.
552
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
6 Tình cổ bị lỗi Chương 11
12 Tâm duyệt sư tôn Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm