Tôi và bạn trai chia tay vì chuyện sính lễ 100 ngàn. Chỉ vì tôi và anh ta đã sống chung 3 năm, anh ta đinh ninh rằng tôi chỉ có thể gả cho anh ta nên tiếc rẻ không muốn bỏ ra số tiền này. Sau đó, anh ta tiêu 300 ngàn để cưới một người phụ nữ mới quen qua mai mối được 2 tháng. Người đàn bà đó đã cuỗm sạch tiền của anh ta rồi bỏ trốn.
1
Tôi và Trương Tri Hành đã chiến tranh lạnh được một tuần. Nguyên nhân là thời gian trước khi bàn đến chuyện cưới xin, tôi có nhắc tới sính lễ. Khi nghe thấy hai chữ này, vẻ kinh ngạc lộ rõ trên mặt anh ta không chút giấu giếm đã phơi bày nội tâm thật sự. Nói cách khác, anh ta hoàn toàn không hề cân nhắc đến việc sính lễ. Sau cuộc tranh cãi đó, chúng tôi bắt đầu chiến tranh lạnh. Hôm nay tan làm, tôi đứng ở cửa, vừa định lấy chìa khóa mở cửa thì phát hiện trong nhà có tiếng người nói chuyện. Tôi nhíu mày, đây là căn nhà tôi và Trương Tri Hành thuê, cả hai đều không có thói quen mời bạn bè về nhà, vậy ai đang ở trong đó? Tôi áp tai vào cửa, cố gắng nghe rõ người bên trong đang nói gì.
"Nghe lời mẹ, đừng để ý đến nó, cứ dây dưa như thế xem rốt cuộc là ai sốt ruột trước."
"Con cũng nghĩ vậy."
"Sính lễ 100 ngàn, lại còn muốn giữ lại cho bố mẹ đẻ, nó sao dám mở miệng chứ? Không phải mẹ nói khó nghe đâu, giờ nó còn đáng giá đó sao?"
"Con cũng đã nói với cô ấy rồi, giờ ai kết hôn mà chẳng mang sính lễ về nhà chồng, cô ấy nhất quyết không đồng ý."
"Không đồng ý thì cứ kéo dài, chưa cưới vội. Nó đã 25 tuổi rồi, lớn tuổi thế này, lại còn sống với con 3 năm, ra ngoài chẳng tìm được ai tốt hơn con đâu. Con yên tâm, nó không nỡ rời bỏ con đâu. Đợi thêm 1, 2 năm nữa, chờ nó 27, 28 tuổi, lúc đó chính nó và bố mẹ nó sẽ phải c/ầu x/in con cưới nó thôi."
"Vâng, vẫn là mẹ thông minh nhất."
Thời tiết nóng bức, tôi tựa vào khung cửa mà toàn thân lạnh toát. Tết năm ngoái, lần đầu tiên tôi về nhà Trương Tri Hành cùng anh ta. Mẹ anh ta suốt cả chuyến đi đều rất chu đáo, ân cần với tôi, lúc nấu cơm còn hỏi tôi thích ăn khẩu vị thế nào. Khi chúng tôi sắp rời đi, mẹ anh ta còn bảo với tôi rằng, sau này Trương Tri Hành có b/ắt n/ạt tôi thì cứ nói với bà, bà sẽ giúp tôi đ/á/nh thằng nhóc thối đó. Trong lòng tôi cảm thấy rất ấm áp, cũng thấy may mắn, nghĩ rằng mẹ chồng tương lai chắc hẳn không khó ở. Người khác đối xử tốt với mình, tôi cũng sẽ không phụ lòng họ. Tháng trước là sinh nhật mẹ anh ta, tôi còn m/ua một sợi dây chuyền vàng gửi về. Bây giờ, tôi mới thấm thía câu nói đó: Biết người biết mặt không biết lòng.
2
Tôi thu dọn lại cảm xúc, cố tình gây ra chút động tĩnh rồi mở cửa. Cuộc trò chuyện của hai người lập tức dừng bặt.
"Ôi chao, Bách Hợp về rồi à!" Mẹ anh ta vội vàng đứng dậy, "Đi làm có mệt không con?"
"Dì, sao dì lại đến đây ạ? Sao không báo trước một tiếng để con và Tri Hành ra đón dì?" Tôi giả vờ ngạc nhiên nói.
"Lần trước chẳng phải con nói thích ăn lạc nhà trồng sao? Đây, lạc ngoài đồng vừa thu hoạch xong, dì liền chọn những củ tươi nhất, to nhất mang đến cho con đây." Dì cười chỉ vào thùng giấy lớn ở cửa. "Lần này dì còn mang cho hai đứa ít trứng gà ta, hai đứa đều g/ầy quá, phải bồi bổ cho tốt vào."
Nếu như không phải vừa nghe thấy cuộc đối thoại của họ, chắc hẳn tôi đã rất cảm động.
"Để dì vào nấu cơm cho hai đứa." Dì định đứng dậy, nhìn tôi có chút ngại ngùng, "Chỉ là mấy thiết bị trong bếp, dì không biết dùng lắm."
"Để con làm cho ạ, dì." Tôi đứng dậy.
"Sao có thể để con vất vả, để dì, con ở bên cạnh hướng dẫn dì dùng là được."
"Không sao đâu ạ, dì là khách mà."
Dì không từ chối nữa, lại ngồi xuống. Lúc nấu ăn, tôi nghe thấy hai mẹ con họ ở ngoài phòng khách vừa xem tivi vừa cười nói rất lớn. Một cảm giác bi thương chưa từng có bao trùm lấy toàn thân tôi. Lúc ăn cơm, tôi và Trương Tri Hành vẫn không nói với nhau câu nào. Dì dường như lúc này mới phát hiện bầu không khí giữa chúng tôi không ổn.
"Hai đứa cãi nhau à?" Dì hỏi tôi, "Bách Hợp, có phải thằng nhóc thối này b/ắt n/ạt con không?"
Chuyện gì đã xảy ra giữa chúng tôi, vì sao lại cãi nhau, chẳng lẽ dì không biết rõ sao? Diễn xuất của dì quả thật sánh ngang với diễn viên chuyên nghiệp.
"Không có gì đâu ạ, chỉ là công việc hơi mệt thôi." Tôi cười nói.
"Ồ, thế thì tốt." Dì thở phào nhẹ nhõm.
Ăn xong, dì kiên quyết đòi đi rửa bát. Lần này tôi không ngăn cản. Dì cầm bát đĩa vào bếp, chỉ còn lại tôi và Trương Tri Hành. Anh ta thậm chí còn chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái, dán mắt vào màn hình điện thoại rồi đứng dậy ra ghế sofa nằm.
3
Những ngày này, vì chiến tranh lạnh nên tôi đều ngủ ở phòng khách. Nhưng vì mẹ anh ta đến, tôi đành nhường phòng khách cho dì ở. Buổi tối, dì rửa mặt xong thì vào phòng nghỉ ngơi. Còn Trương Tri Hành thì đang chơi game trong phòng ngủ. Anh ta là một game streamer, tối nào cũng phải livestream. Tôi lặng lẽ bước vào, lấy quần áo thay rồi đi tắm. Cầm theo một chiếc chăn mỏng, tôi nằm xuống ghế sofa. Cửa phòng ngủ khẽ mở, Trương Tri Hành bước ra. Anh ta đi vệ sinh xong rồi lại quay về phòng. Nhìn thấy tôi nằm trên ghế sofa, anh ta không hề có bất kỳ phản ứng nào. Phòng khách tối om, loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng Trương Tri Hành tương tác với cư dân mạng trong phòng ngủ, cảm ơn ai đó đã tặng quà. Hai hàng nước mắt lăn dài từ khóe mắt. Lòng tôi lạnh lẽo. Hai người từng yêu nhau, vậy mà lại biến thành bộ dạng này. Tôi và Trương Tri Hành, yêu nhau 2 năm thời đại học, sống chung 3 năm sau khi tốt nghiệp, tôi tự cho rằng chúng tôi hòa hợp, chuyện kết hôn cũng là chuyện đương nhiên, sẽ không có trắc trở gì. Nhớ ngày mới tốt nghiệp, Trương Tri Hành đầy nhiệt huyết nói với tôi: "Anh phải cố gắng ki/ếm tiền, sớm ngày rước Bách Hợp về nhà." Khi đó, tôi đã nói với anh ta về dự định của mình. Vì hồi cấp 3, bố tôi từng gặp t/ai n/ạn xe hơi, bị thương nặng, việc điều trị đã tiêu sạch tiền tiết kiệm của gia đình. Lúc đỗ đại học, vốn dĩ tôi định làm thủ tục v/ay vốn sinh viên, nhưng bố mẹ nhất quyết phản đối. Họ luôn cảm thấy như vậy sẽ khiến tôi thấp kém hơn ở trường, sợ bạn học kh/inh thường mình. Mặc dù tôi đã giải thích rằng v/ay vốn sinh viên không có gì đáng x/ấu hổ, nhưng họ nhất quyết không chịu. Bố mẹ đi v/ay tiền khắp các nhà họ hàng để gom đủ học phí cho tôi. Tôi học kế toán, chương trình học rất dày đặc, thường xuyên phải học từ sáng đến tận 9 giờ tối. Điều này khiến thời gian làm thêm của tôi rất hạn chế, số tiền ki/ếm được chỉ đủ làm phí sinh hoạt.