Hắn đưa tay, một chiếc khóa bình an rủ xuống, đung đưa trước mắt ta.
"Trẫm đích thân đến chùa Pháp Hoa cầu được, nàng có thích không?" Hắn thay ta đeo vào.
Chiếc khóa rất tinh xảo, khảm hồng ngọc màu m/áu bồ câu, những tua rua vàng mềm hình giọt nước nhẹ nhàng lay động.
Hắn hôn lên má ta: "A Nguyệt, con của chúng ta nhất định sẽ bình an khôn lớn."
Có lẽ hắn thực sự rất mong chờ đứa trẻ chào đời.
Vị đế vương tôn quý, thậm chí còn ôm ta vào lòng đọc thoại bản, dỗ dành ta ngủ như dỗ trẻ nhỏ.
Thế nhưng đêm đến ta bị nóng tỉnh, trở mình lại cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình.
Mở mắt ra nhìn, hắn đang ngồi vắt vẻo trên người ta, ngón tay vẽ những đường nét trên bụng ta.
Giống như muốn c/ắt nó ra vậy.
Mồ hôi lạnh của ta vã ra như tắm, hắn lại như không có chuyện gì xảy ra, ngáp một cái rồi ôm lấy ta ngủ thiếp đi.
Chỉ còn ta mở mắt, thức trắng cả đêm.
16.
Trong hoàng cung lại bắt đầu có người mất tích.
Đám cung nhân r/un r/ẩy sợ hãi, phải đi cùng nhau khi ra đường vào ban đêm, chỉ sợ bị tà túy nhắm trúng mà móc sạch da thịt.
Tiêu Diễn luôn đến Tiêu Phòng điện vào đêm khuya, khi tay chạm vào bụng ta vẫn còn mang theo hơi lạnh.
Hắn ngày càng ngang nhiên, thậm chí sai người cầm tranh vẽ đi tìm những nữ tử dân gian có dung mạo tương tự.
Thế nhưng, những chiếc xe chở nữ tử đó luôn bị cư/ớp, không gặp "sơn phỉ" thì cũng gặp "lưu khấu".
Sau vài tháng, Tiêu Diễn thế mà chẳng tìm được một nữ tử nào giống cả.
Hắn nổi trận lôi đình, ra lệnh cho quân đội đi càn quét thổ phỉ khắp nơi, trong một thời gian ngắn, cuộc sống của bách tính ổn định hơn nhiều.
Tiêu Diễn tạm thời không tìm được người tương tự, bèn dồn ánh mắt về lại hậu cung.
Hắn mới đăng cơ không lâu, hậu cung vẫn chỉ có ta và Lan Chỉ.
Trên đình giữa hồ dựng lên sân khấu, Lan Chỉ múa lượn đôi tay áo, ngày đêm ca múa không ngừng.
Còn ta, mượn cớ mang th/ai cơ thể không khỏe, cứ Tiêu Diễn đến ăn cơm cùng là ta lại nôn.
Hắn ăn, ta nôn. Hắn ăn, ta nôn.
Chóp chép, ọe ọe ọe.
Lặp lại vài lần, hắn cũng ít khi đến tìm ta nữa.
Ta được dịp nhàn rỗi, cuối cùng cũng an ổn trải qua sáu tháng.
Tinh thần khá hơn, khẩu vị cũng tốt, bụng tròn trịa hẳn lên, trông còn to hơn một vòng so với những người mang th/ai cùng tháng.
Ta xoa xoa bụng, khâu chiếc mũ tai hổ chuẩn bị cho con.
Một tấm lệnh bài dính m/áu bị ném lên chiếc mũ, c/ắt ngang việc ta đang làm.
Trên lệnh bài in hình đồ đằng của phủ Trấn Quốc công.
"Triều đình những ngày này càn quét thổ phỉ, lại phát hiện thứ này trên người một số tên phỉ."
Tiêu Diễn sa sầm mặt mày, ánh mắt lạnh lẽo.
Hắn nghịch con d/ao nhỏ quen thuộc kia: "Trẫm chưa bao giờ nghĩ tới, Hoàng hậu lại có bản lĩnh lớn đến vậy."
Ta liếc nhìn hắn một cái, ném tấm lệnh bài sang một bên, tiếp tục khâu mũ của mình.
Tiêu Diễn hoàn toàn nổi gi/ận, cư/ớp lấy chiếc mũ ném xuống đất.
Hắn gi/ật mạnh quá, mũi kim đ/âm thủng tay ta. Nước mắt chậm rãi dâng đầy trong mắt ta.
Ta đẫm lệ nhìn chằm chằm hắn, lấy ra bức tranh đã chuẩn bị từ sớm, giấu dưới sập.
Trên tranh, mày mắt của người phụ nữ giống ta đến bảy phần.
Ta chỉ chỉ vào bức tranh, rồi lại chỉ chỉ vào chính mình.
Tiêu Diễn nhíu mày: "Sao, nàng muốn nói là nàng đang gh/en sao?"
Hắn cúi người, trong mắt đầy vẻ nghi ngờ và dò xét.
"Hoàng hậu ngày ngày trốn tránh trẫm, trẫm còn tưởng là bị nàng chán gh/ét rồi chứ."
Con d/ao lạnh lẽo nhẹ nhàng lướt qua mặt ta, để lại một vết trắng.
Đối mặt với kẻ đi/ên, phải đi/ên hơn hắn.
Ta trừng mắt nhìn hắn, x/é nát bức tranh, rồi lại nắm lấy con d/ao của hắn kề vào cổ mình.
Tiêu Diễn vô cảm nhìn ta.
Lưỡi d/ao sắc bén áp sát cổ, hơi dùng sức, dường như muốn c/ắt thẳng như c/ắt bánh ngọt vậy.
Ta siết ch/ặt lòng bàn tay, vẫn ngẩng đầu, không hề chớp mắt nhìn hắn.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Sự giằng co không tiếng động, cũng là một canh bạc.
Hắn là kẻ đi/ên, là đế vương. Ta đ/á/nh cược rằng chấp niệm của hắn lớn hơn người thường gấp bội.
......
Choang.
Con d/ao bị ném sang một bên.
"Trẫm chưa từng phát hiện, tính tình này của nàng cũng dữ dội lắm."
Ta bị hắn kéo vào lòng, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
17.
Tiêu Phòng điện trở nên náo nhiệt.
Tiêu Diễn ngày nào bãi triều xong cũng đến, lúc rảnh rỗi thì nhìn ta thêu thùa vẽ tranh, hoặc cầm tay dạy ta viết chữ.
Sau này hắn thậm chí còn dọn cả chồng tấu chương tới, xử lý công văn ngay trong cung của ta.
Giai thoại về tình cảm sâu đậm của Đế hậu truyền khắp hậu cung. Đám cung nhân đều nói trời cao phù hộ, tà túy kia cuối cùng cũng không ra hại người nữa.
Không ai để ý đến những vết bầm tím trên cánh tay ta.
Nhưng khi Tiêu Diễn không phát đi/ên, quả thực giống như một người chồng tốt.
Ngày ngày hắn đều cùng ta ăn cơm, tuân theo lời dặn của thầy th/uốc mà đi dạo cùng ta tiêu thực.
Thỉnh thoảng hắn lại áp tai vào bụng ta.
Th/ai nhi đạp chân, hắn hơi sững người, trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Không biết là hoàng tử hay công chúa đây."
Rồi lại cầm bút giấy lên bắt đầu nghĩ xem nên đặt tên gì cho con.
Một ngày nọ chúng ta chèo thuyền trên hồ, ánh hoàng hôn rực rỡ như lửa, chiếu sáng hồ sen lấp lánh.
Hắn ngồi đầu thuyền bóc hạt sen, bóc một hạt ta ăn một hạt.
Trong phút chốc, cứ ngỡ như một đôi phu thê bình thường.
Nhưng đây dù sao cũng là hoàng cung, không phải nhà dân thường.
Ngày đó Lan Chỉ đến Tiêu Phòng điện, nhìn thấy mảng bầm tím lớn trên tay ta, môi r/un r/ẩy, mắt trợn tròn.
Trước đây Tiêu Diễn ban cho ta bao nhiêu kỳ trân dị bảo, nàng ta cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt như thế.
"Đây là cái gì!" Đôi tay c/ụt của nàng ta kẹp lấy ta như đôi đũa, sức lực vô cùng lớn.
Tiểu Thúy kéo nàng ta ra, nàng ta lại nhào tới, lặp lại: "Đây là cái gì!"
"Tại sao nàng lại có những thứ này, đây là của ta, là của ta!!"
Ta bị nàng ta đ/è xuống đất, cổ bị cánh tay nàng ta đ/è lên, gần như không thở nổi.
May mà Tiêu Diễn kịp thời đến nơi, một tay kéo nàng ta ra.
"Bệ hạ!" Lan Chỉ lệ rơi đầy mặt, oán h/ận nhìn Tiêu Diễn ôm lấy ta, "Người sao có thể..."
"Lan tần phạm thượng, cấm túc nửa năm." Hắn lạnh lùng ra lệnh, Lan Chỉ bị người lôi đi.
Ta kinh h/ồn chưa định, ôm bụng r/un r/ẩy không thôi.
Tiêu Diễn ôm ta dỗ dành: "A Nguyệt, đừng sợ, trẫm sẽ bảo vệ nàng thật tốt."
Ta siết ch/ặt lấy tay áo hắn, như người ch*t đuối vớ được cọng rơm c/ứu mạng.
18.
Tiêu Diễn không để Lan Chỉ xuất hiện nữa.
Ta bình an vượt qua hai tháng, cuối cùng cũng lâm bồn.
Quá trình còn khó khăn hơn ta tưởng tượng. Ta mất tiếng, ngay cả kêu gào cũng không thể, chỉ đành cắn răng chịu đ/au.
May mà đứa trẻ bình an chào đời.
Song sinh, một nam một nữ, long phượng trình tường.
Hai cục thịt hồng hào, đôi mắt tròn xoe tò mò đảo liên hồi.