"Mấy năm nay, kịch bản mà mẹ Vân Vân muốn viết đều đã hoàn thành cả rồi, bà ấy nói tiếp theo sẽ nghỉ ngơi một thời gian."
"Vừa đúng lúc Vân Vân quay về thành phố đi học."
Bố Diệp vui mừng khôn xiết.
"Thế thì tốt quá, hai người định đưa Vân Vân đi học ở đâu? Nếu muốn đến thành phố Kinh, cứ nói thẳng với tôi, tôi sẽ lo liệu mọi thủ tục nhập học cho Vân Vân!"
Nhưng bố tôi không làm phiền bố Diệp.
Ông nói những việc nhỏ nhặt này, tự mình có thể lo liệu được.
Bố tôi nói là làm, rất nhanh đã xử lý xong đàn lợn, đàn gà, đàn vịt ở dưới quê, nhưng Đại Hoa là thú cưng của tôi, không nằm trong danh sách bị xử lý tùy tiện.
Bố nhẹ nhàng thương lượng với tôi:
"Hay là, bố tìm cho Đại Hoa một gia đình, nhờ người ta nuôi giúp Đại Hoa nhé?"
Tôi ôm lấy cái đầu lợn to tướng của Đại Hoa, nước mắt lưng tròng lắc đầu: "Không được đâu bố, nếu Đại Hoa ở lại đây, cái đầu lợn to bự của nó chắc chắn sẽ biến thành một đĩa lợn kho tàu rồi bị họ bưng lên bàn mất."
Đại Hoa ủn ỉn không ngừng. Hình như nó nhận ra sắp phải chia tay tôi, cứ dụi dụi vào lòng tôi mãi.
Bố nhìn cảnh này, thở dài ngao ngán.
"Chà, con thật biết làm khó bố đấy, sao lại chọn một con lợn b/éo mầm làm thú cưng cơ chứ? Con mà nuôi một con ngỗng thôi, bố cũng có cách mang về thành phố cho con, đằng này lại là một con lợn b/éo."
Đại Hoa nghe ra sự gh/ét bỏ trong giọng điệu của bố, tức gi/ận dùng mõm húc ông liên tục.
Bố giơ tay xin hàng.
"Được rồi được rồi, bố không chê con nữa, đừng húc bố nữa."
Ba ngày sau, bố lái xe chở tôi và mẹ lên thành phố Kinh. Mà phía sau xe chúng tôi, còn có một chiếc xe tải nhỏ đi theo.
Đại Hoa cũng theo chúng tôi lên kinh rồi.
9
Nhà mới cùng khu biệt thự với nhà bố Diệp. Ban đầu, bố mẹ chỉ định thuê một căn để ở, nhưng sau khi bố Diệp và mẹ Diệp biết chuyện, họ đã lén lút m/ua thẳng một căn biệt thự ngay bên cạnh, sau khi m/ua xong liền đưa sổ đỏ cho bố tôi.
Bố lúc đó ngẩn tò te.
"Anh cả, anh làm cái gì thế này?"
Bố Diệp biết bố tôi sẽ không dễ dàng chấp nhận, liền nói thẳng: "Đây là của hồi môn chúng tôi chuẩn bị cho Vân Vân, đã ghi thẳng tên con bé vào rồi, Vân Vân cũng là con gái của chúng tôi, ông không thể ngăn cản chúng tôi chuẩn bị của hồi môn cho con gái được chứ?"
"Tôi không có ý đó, nhưng Vân Vân bây giờ còn nhỏ quá..."
Nhưng dù bố có nói thế nào, bố Diệp vẫn nhất quyết không thu hồi căn biệt thự.
Cuối cùng, bố tôi trong lúc cấp bách liền nói: "Được rồi, lát nữa tôi cũng sẽ m/ua một căn biệt thự cho A Ly làm của hồi môn của con bé."
Họ bàn bạc chuyện của hồi môn, còn tôi và A Ly thì chẳng hề quan tâm. Chúng tôi đang bận tắm rửa kỳ cọ cho Đại Hoa đây.
Chú chó Samoyed Đại Bạch của A Ly nhảy nhót xung quanh Đại Hoa, h/ận không thể nhảy vào tắm chung.
A Ly rất vui, dùng bàn tay ướt sũng đẩy Đại Bạch ra.
"Đại Bạch, cậu đừng có quậy, hôm qua cậu mới tắm xong mà, giờ là đang tắm cho Đại Hoa!"
Chị ấy quay đầu nhìn tôi: "Không ngờ Đại Hoa cũng có thể theo lên đây, thật không thể tin nổi."
Tôi cười hì hì: "Vì bố thương em nhất mà."
"Bố bảo sẽ nghĩ cách cho em, thế là đã nghĩ ra cách tốt nhất rồi." Tôi xoa xoa đôi tai b/éo mầm của Đại Hoa, dỗ dành nó: "Đại Hoa, sau này chúng ta sẽ không bao giờ phải xa nhau nữa rồi."
Đại Hoa nghe thấy tên mình thì vui sướng ủn ỉn, đôi tai to cũng lắc lư theo.
Nó mới đến đây nên hơi không quen. Nhưng vì có tất cả chúng tôi ở đây, nó nhanh chóng không còn sợ hãi nữa, còn lăn lộn trong vườn hoa đến mức lấm lem cả người.
Tắm lợn xong, hai chúng tôi, một người dắt một con chó, một người lùa một con lợn đi dạo quanh khu biệt thự.
Tôi tắm cho lợn mệt quá, thực ra là muốn cưỡi lợn đi dạo hơn. A Ly thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào lưng Đại Hoa, liền nhẫn tâm dập tắt ý nghĩ của tôi: "Ở đây đông người lắm, mẹ Trì nói tuyệt đối không được cưỡi lợn chạy lung tung, nếu không bà ấy sẽ ph/ạt em một tuần không được ăn cơm đấy!"
Tôi bĩu môi.
Mẹ cứ đ/á/nh tôi luôn cho rồi, tại sao cứ phải lấy việc không được ăn cơm ra để ph/ạt tôi cơ chứ?
10
Đại Hoa vừa b/éo vừa khỏe nhanh chóng trở nên nổi tiếng trong khu biệt thự.
"Ở khu C có một cô bé, mới bảy tám tuổi gì đó, cao hơn thắt lưng tôi chút xíu, vậy mà ngày nào cũng lùa một con lợn đi dạo."
"Con lợn đó b/éo thế kia, tôi thật sợ nó nổi gi/ận lên rồi ăn thịt cô bé mất."
Những lời này truyền đến tai tôi, tôi rất không vui.
Tôi càm ràm với A Ly: "Họ nói bậy, Đại Hoa nghe lời em nhất, sao có thể ăn thịt em được?"
A Ly gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
"Đúng đúng, Đại Hoa cùng lắm cũng chỉ ăn rắn thôi, nó không ăn thịt người đâu."
Câu nói này hình như là để an ủi tôi, nhưng nghe cứ thấy sai sai.
Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa.
Tôi nắm ch/ặt hai tay: "Em phải nghĩ cách chứng minh họ đều sai rồi, em phải chứng minh sự trong sạch cho Đại Hoa!"
Nhưng nghĩ mấy ngày liền vẫn chưa nghĩ ra cách.
Ngược lại, vì một hành động, Đại Hoa không những nổi tiếng một trận, mà còn khiến lời đồn nó là con lợn hung dữ càng khó gột rửa hơn.
Khu biệt thự này trồng cây rất tốt, thảm thực vật rậm rạp, thu hút không ít động vật nhỏ.
Chim chóc, mèo hoang thì không nói làm gì.
Một ngày nọ, trên bãi cỏ của khu biệt thự, người ta phát hiện có rắn.
Lúc đó tôi và A Ly đang dắt Đại Bạch và Đại Hoa đi dạo, nghe thấy mọi người trong khu chỉ vào con rắn trên bãi cỏ mà hét ầm lên.
"Có rắn kìa, mau gọi điện thoại, gọi nhân viên c/ứu hỏa đến bắt rắn đi!"
Người khác nói: "Gọi thẳng cho ban quản lý là được rồi, con rắn này không có đ/ộc, không thì đợi nhân viên c/ứu hỏa đến, rắn đã chạy mất dạng rồi."
A Ly sợ rắn, nghe thấy có rắn liền kéo tôi quay về.
Tôi không đồng ý.
Thậm chí còn dắt Đại Hoa tiến lại gần.
"Họ không phải nói có rắn sao? Ban quản lý còn phải đợi một lúc mới đến được, trực tiếp để Đại Hoa ra tay chẳng phải tốt hơn sao, không lãng phí một phút nào!"
Người lớn ở đây khá hiền lành, họ đều quen mặt tôi.
Ban đầu họ gọi tôi là cô bé dắt lợn, sau này quen rồi thì gọi tôi là cô bé lợn con.
Cách gọi này không đáng yêu lắm.
Nhưng nghe nhiều quá tôi cũng thành quen.
Lúc này họ nhao nhao hỏi: "Cô bé lợn con, cháu lại đây làm gì? Trong đó có rắn đấy, đừng qua đó, cẩn thận nó cắn cháu đấy."