Tôi là một nhân viên văn phòng thuộc phân loại Alpha.

Tính cách đ/ộc địa, ủ rũ và mang tư tưởng 'Alpha là nhất'.

Trái ngược hoàn toàn với tôi chính là người vợ Beta của mình.

Cậu ấy xinh đẹp, dịu dàng, lại còn hiền thục đảm đang.

Bất cứ ai từng gặp chúng tôi đều nói rằng,

Nếu vợ tôi không phải là Beta, tôi tuyệt đối không xứng với cậu ấy.

Vì thế, tôi thường xuyên nhắm vào thân phận Beta của cậu ấy để thao túng tâm lý:

"Tốt nhất cậu đừng có nghĩ đến chuyện ly hôn, dù sao thì nhìn lại cậu bây giờ xem, ngoài tôi ra, còn Alpha nào bên ngoài thèm muốn cậu nữa chứ?"

Người vợ cao hơn tôi nửa cái đầu chỉ biết ngoan ngoãn vâng lời.

Thế nhưng về sau, tôi chủ động đề nghị ly hôn.

Người vợ vốn luôn phục tùng, chẳng màng đến sự phản kháng của tôi.

Cậu ấy quấn xích sắt lên cổ chân tôi.

Cắn ch/ặt lấy tuyến thể còn non nớt của tôi mà đá/nh dấu kết thắt.

Cậu ấy yêu chiều nâng gương mặt thẫn thờ của tôi lên:

"Chồng ơi, anh nhìn anh bây giờ xem."

"Ngoài em ra, chẳng lẽ bên ngoài còn có con chó nào nghe lời anh hơn em sao?"

1

"Chồng ơi, anh đang nghĩ gì vậy?"

Giọng nói của Dung Dữ kéo tâm trí tôi trở về.

Tôi vô thức nhìn cậu ấy.

Dung Dữ cao hơn tôi nửa cái đầu, trông thật chẳng giống một người vợ nội trợ Beta chút nào, chỉ có chiếc tạp dề hoa nhí đang mặc trên người mới phần nào làm nổi bật thân phận của cậu ấy.

Lúc này, hai bàn tay cậu ấy vô thức đan vào nhau, để lộ sự căng thẳng, nhìn lên trên là gương mặt vô cùng tương xứng với chất giọng dịu dàng kia, phần tóc mái hơi dài được chiếc kẹp tóc hình quả cam cố định sang một bên, để lộ đôi mày mắt mềm mại tinh tế.

Quả nhiên đúng như lời đồng nghiệp nói.

Đây là một Beta hoàn toàn không giống Beta.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Quan trọng là tối nay khi liên hoan phòng ban, phản ứng của đồng nghiệp lúc nhìn thấy Dung Dữ:

"À, anh Chu Từ, đây là chị dâu sao? Không ngờ anh lại giấu kỹ một người vợ xinh đẹp thế này, tiếc là lại là Beta..."

Những lời sau đó tôi nghe không rõ lắm.

Ba chữ "không ngờ" đ/âm sâu vào bộ n/ão đang bị cồn làm tê liệt.

Kèm theo đó là sức nặng của chiếc kính gọng đen to bản trên sống mũi cũng trở nên rõ rệt.

Tôi lười để ý đến hắn, tháo kính xuống, day day ấn đường, chỉ cười lấy lệ một cái.

Đúng lúc này, Dung Dữ chắc là đợi lâu quá nên đi tới, gọi: "Chồng ơi."

"Ừ."

Tôi ậm ừ đáp lại một tiếng.

Hoàn toàn không có ý định giới thiệu Dung Dữ với những người khác.

Dung Dữ cũng không để tâm, không, có lẽ là có để tâm.

Cậu ấy quay đầu, bắt gặp ánh mắt ngẩn ngơ của đồng nghiệp, đặt tay lên vai tôi, cơ thể cũng theo đó mà dựa sát vào người tôi, khẽ hỏi: "Chồng ơi, đây là ai vậy?"

Tôi đang định trả lời thì từ khóe mắt lại chú ý đến ánh mắt đồng nghiệp đang nhìn chằm chằm vào mình, chắc là cũng giống như đại đa số những người từng tận mắt thấy chúng tôi trước đây, đều cảm thấy tôi không xứng với Dung Dữ.

Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy khó chịu, cũng chẳng còn tâm trí giới thiệu kỹ càng, buột miệng qua loa: "Đồng nghiệp."

Nói rồi, tôi đi thẳng ra ngoài, chẳng có ý định chào hỏi gì, bảo Dung Dữ: "Chúng ta về nhà thôi."

Dung Dữ lại là người rất có giáo dưỡng.

Cậu ấy vội vàng nắm lấy tay tôi, nhỏ giọng hỏi: "Khoan đã, chồng ơi, không chào đồng nghiệp của anh một tiếng sao?"

Tôi vô thức nhìn về phía đồng nghiệp, nhưng dáng người Dung Dữ lại chặn mất tầm nhìn, chẳng thấy gì cả.

Dung Dữ mỉm cười nghiêng đầu, như thể chẳng phát hiện ra điều gì: "Chồng ơi?"

Tôi: ...

Chẳng phải cậu bảo tôi chào hắn một tiếng sao?

Vậy thì cậu tránh ra đi chứ?

Cồn khiến tốc độ suy nghĩ của tôi trở nên trì trệ.

Thôi bỏ đi, tôi nghĩ, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng.

Thế là tôi lên tiếng: "Không sao, không thân."

Lúc này Dung Dữ mới như nhận được câu trả lời hài lòng.

Cậu ấy mím môi cười thẹn thùng, lại khoác lấy tay tôi, hơi ấm mát lạnh truyền đến, mùi hương sữa tắm hương lựu rơi rụng theo gió, xúc giác và khứu giác cùng lúc tác động, khiến người ta vô thức chóng mặt, hoa mắt, mê muội.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể nghe thấy giọng nói vốn dĩ dịu dàng phục tùng của vợ mình.

Cậu ấy nói với tông giọng đầy vui vẻ: "Được thôi, chồng ơi."

2

Tôi và Dung Dữ quen nhau qua xem mắt.

Động cơ đi xem mắt rất đơn giản.

Người mẹ Beta nằm liệt giường lo lắng mình không đợi được đến ngày tôi kết hôn.

Nên đã đứng ra sắp xếp cho tôi đi xem mắt.

Tôi muốn từ chối, muốn nói với mẹ rằng, sao lại có người để mắt đến tôi cơ chứ?

Tuy là Alpha, nhưng vì bố mẹ đều là Beta nên cấp bậc tin tức tố thấp đến mức thảm hại, mùi tin tức tố cũng chẳng phải là mùi gỗ tuyết tùng mà các Omega săn đón, mà là mùi cam ngọt đến phát ngấy, nhạt nhẽo vô cùng.

Tuy sau khi tốt nghiệp may mắn vào được tập đoàn lớn, nhưng cũng chỉ là một nhân viên văn phòng sáng chín chiều năm, không xe cộ, lại còn gánh khoản v/ay m/ua nhà.

Ngoài ra.

Tính cách khô khan nhạt nhẽo, ủ rũ, là một kẻ nghiện nhà, gương mặt tái nhợt vì quanh năm suốt tháng ngồi trong văn phòng, mỗi ngày chỉ xoay quanh mấy chiếc áo sơ mi kẻ caro, tóc hơi dài che khuất mày mắt để tránh ánh nhìn, kính gọng đen cồng kềnh thô kệch ngăn cách giao tiếp.

Một Alpha như vậy, làm sao có Omega nào để mắt tới được chứ?

Sự thật đúng là như vậy.

Từng người từng người Omega hoặc lịch sự thẹn thùng hoặc kiêu ngạo kh/inh khỉnh từ chối.

Th/ần ki/nh nh.ạy cả.m bị đ/âm chọc hết lần này đến lần khác.

Anh nhìn xem.

Tôi đã nói mà.

Tôi chính là kẻ tồi tệ như vậy.

Mẹ Chu lại rất lạc quan về điều này.

Bà nằm trên giường b/ệnh, xoa đầu tôi, qua lớp kính gọng đen dày cộm, ánh mắt bà dịu dàng và tràn đầy yêu thương: "Từ từ thôi, không vội, Từ Bảo của chúng ta đẹp trai như vậy, chắc chắn sẽ tìm được người con thích, và người cũng thích con."

Khóe miệng tôi khẽ gi/ật.

Không biết mẹ Chu rút ra kết luận từ đâu.

Chắc là cha mẹ nào cũng đều mang một bộ lọc cực lớn đối với con cái mình.

Thôi bỏ đi.

Dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to t/át.

Thế là tôi lại bắt đầu vòng lặp xem mắt tiếp theo.

Cho đến khi gặp Dung Dữ.

3

Thực ra theo cơ chế ghép đôi của các tổ chức xem mắt ABO, một Beta và một Alpha, dù thế nào cũng không thể nào ghép đôi với nhau được.

Chưa kể mẫu hình lý tưởng mà tôi đưa ra còn là một Omega dịu dàng.

Nhưng trùng hợp thay.

Tôi và Dung Dữ lại được sắp xếp xem mắt cùng một quán cà phê.

Tôi với đối tượng Omega được ghép đôi của mình.

Cậu ấy với đối tượng Beta được ghép đôi của mình.

Cả hai đều không mấy suôn sẻ.

Ngay sau khi đối tượng Omega của tôi rời đi, đối tượng Beta của cậu ấy cũng bỏ đi.

Đây là lần xem mắt thất bại thứ N của tôi.

Tôi đã sớm quen rồi.

Nhưng Dung Dữ rõ ràng là người mới.

Sau khi đối tượng ghép đôi của cậu ấy rời đi, cậu ấy ngồi đó che mặt, dường như đang khóc.

Tôi do dự một chút.

Cuối cùng vẫn đi tới, đưa cho cậu ấy một gói khăn giấy, nhỏ giọng nói: "Chào bạn, gửi bạn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
5 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

MƯỜI TÁM CUỘC HÔN NHÂN MA, CHIẾC VÁY CƯỚI CỦA TÔI CHẤT CHỨA QUÁ NHIỀU OÁN HẬN

Chương 2
Bà mối ở địa phủ nhìn thấy tôi là trốn. Bởi vì bộ váy cưới màu đỏ trên người tôi, oán khí nặng đến mức ngay cả Diêm Vương cũng phải đi đường vòng. Tay nghề của bà nội quá tốt, mỗi mũi kim đều khâu vào đó sự chấp niệm của bà dành cho tôi, khiến tôi sau khi chết trở thành món hàng đắt khách. Quỷ Vương các phương tranh nhau muốn cưới tôi, sính lễ xếp đầy cả cầu Nại Hà. Tôi không muốn gả cho người ta, chỉ muốn về nhà thăm bà nội. Khó khăn lắm mới bay về được quê cũ, lại thấy bà nội đang xỏ kim chỉ đối diện với một bộ đồ liệm nam mới tinh. Đôi mắt đục ngầu của bà nhìn chằm chằm vào hư không, lẩm bẩm tự nói: "Cháu gái một mình ở dưới đó cô đơn, bà nội sẽ đưa tên phụ bạc đó xuống bầu bạn với cháu ngay đây." Ngoài cửa, tên cặn bã đã hại chết tôi, đang từng bước đi vào trong sân.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
0
Tuyết Đầu Mùa Chương 10