Vài tháng sau, tôi sinh non cậu con trai, nhà họ Trần tổ chức tiệc đầy tháng vô cùng linh đình.

Ban đầu, bố mẹ chồng cảm thấy tôi không xứng, không định tổ chức đám cưới cho chúng tôi. Nhưng Trần Tuấn Phong nói tôi là người hùng của nhà họ Trần, nên đã bù đắp cho tôi một đám cưới rạng rỡ.

Khi đó, tôi vẫn còn tâm ý muốn ôn thi đại học, đã thỏa thuận với Trần Tuấn Phong rằng đợi con trai được nửa tuổi cai sữa, tôi sẽ giao thằng bé cho bảo mẫu rồi tiếp tục đi học lớp ôn thi.

Nhưng con trai từ nhỏ đã yếu ớt, lại vô cùng bám mẹ, không những không chịu để bảo mẫu lại gần mà còn chẳng rời tôi lấy nửa bước.

Nhìn gương mặt ngây thơ, đáng yêu của con, ý chí ôn thi của tôi dần tan biến.

Tôi bắt đầu chấp nhận và tận hưởng cuộc sống chăm chồng nuôi con.

Trước khi con trai bốn tuổi, Trần Tuấn Phong đều học đại học ở xa.

Vốn dĩ anh muốn đón cả hai mẹ con đi cùng, nhưng mẹ chồng lấy lý do sợ làm ảnh hưởng đến việc học của anh nên không đồng ý.

Trần Tuấn Phong bề ngoài không nói gì, nhưng cứ đến kỳ nghỉ là nhất định chạy về nhà.

Anh chưa bao giờ né tránh việc mình đã kết hôn trước mặt người khác, điều đó khiến tôi vô cùng an tâm.

Tôi bắt đầu cảm thấy, lấy được Trần Tuấn Phong đúng là phúc phận của mình.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Trần Tuấn Phong về nước, kế thừa một phần sản nghiệp của nhà họ Trần.

Các mối qu/an h/ệ xã giao bắt đầu nhiều lên, anh cũng dần không muốn chia sẻ cuộc sống của mình với tôi nữa.

Từ lạnh nhạt, đến xa cách, rồi đến chán gh/ét, quá trình này không mất bao lâu.

Rồi đến một năm trước, tôi cùng anh tham dự buổi họp lớp cấp ba.

Anh yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên với Ngô Hân Nhiên, cô bạn vừa du học Mỹ trở về.

Nhiều năm không gặp, cô bé nhút nhát, hướng nội, ăn mặc lôi thôi ngày nào giờ đã trưởng thành thành một nàng tiên đô thị chín chắn, quyến rũ và đầy tự tin.

Họ chẳng hề kiêng dè sự có mặt của tôi, cứ thế cười nói vui vẻ trước mặt tôi.

Mỗi câu đùa anh tung ra, cô ta đều bắt được.

Mỗi lần anh làm màu, cô ta đều sẵn lòng tung hứng.

Anh nhìn cô ta, ánh mắt lấp lánh, y hệt cách anh từng nhìn tôi.

Sau khi tan tiệc hôm đó, anh nhất quyết đòi đưa Ngô Hân Nhiên về nhà.

Ngô Hân Nhiên nhìn tôi đầy mỉa mai: “Tôi không dám đâu, Nhạn Nhạn lại gh/en mất.”

Anh chẳng thèm bận tâm nhìn tôi một cái: “Vợ tôi chẳng có ưu điểm gì khác, chỉ được cái là rộng lượng thôi.”

Anh ân cần mở cửa xe cho Ngô Hân Nhiên rồi chở cô ta đi thẳng.

Những người bạn còn lại nhìn tôi với ánh mắt thương hại hoặc mỉa mai.

“Ngô Hân Nhiên ngày xưa xách dép cho Trình Nhạn Nhạn còn không xứng, giờ lại lên mặt rồi.”

“Trình Nhạn Nhạn giờ chỉ là bà nội trợ, người ta là tiến sĩ kép du học Mỹ về, cô ta lấy gì mà so?”

“Trình Nhạn Nhạn thật đáng tiếc, năm đó nếu không phải cưới chạy bầu thì giờ đâu đến nỗi bị chồng coi thường thế này?”

“Thôi, ăn mặn thì khát nước, cậu quan tâm làm gì cho mệt.”

Khoảnh khắc đó, lòng tôi đ/au như c/ắt.

Tôi chợt nhớ lại, năm thứ hai sau khi sinh con, tôi từng buồn bã vì lỡ mất kỳ thi đại học.

Khi đó Trần Tuấn Phong nói, tôi vì anh và con mà bẻ g/ãy đôi cánh, anh sẽ ghi nhớ sự hy sinh của tôi cả đời.

03

Ngày hôm đó Trần Tuấn Phong về nhà đã gần rạng sáng.

Trong bóng tối, tôi hỏi anh: “Anh còn nhớ không? Anh từng nói sẽ đối xử tốt với em cả đời. Anh... không thể đối xử với em như vậy được.”

Anh mất kiên nhẫn c/ắt ngang lời tôi: “Tôi đối xử với cô chưa đủ tốt sao? Trình Nhạn Nhạn, cô đừng có mà học thói mấy người đàn bà khác, quản lý chồng con lung tung.”

“Tôi khuyên cô nên biết tự lượng sức mình, xem bản thân có xứng hay không.”

“Những năm qua, cô chưa từng đi làm một ngày nào, chẳng phải là tôi nuôi cô sao?”

“Rời xa tôi, cô chẳng là gì cả, cô lấy tư cách gì mà quản tôi?”

Từ “Anh nuôi em nhé”, đến “Tôi nuôi cô”.

Chỉ khác một chữ, mà sai biệt vạn dặm.

Tôi dùng 10 năm mới hiểu ra, viên kẹo bọc đường tình yêu mà tôi nuốt vào, thực chất là liều th/uốc đ/ộc chí mạng.

Thời trẻ, tôi đã không đọc qua những lời sấm sét của Simone de Beauvoir:

“May mắn lớn nhất của đàn ông là dù khi trưởng thành hay lúc nhỏ, đều phải dấn thân vào một con đường vô cùng gian khổ, nhưng đó lại là con đường đáng tin cậy nhất; bất hạnh của phụ nữ nằm ở chỗ bị bao vây bởi những cám dỗ không thể cưỡng lại; cô ấy không được yêu cầu phải nỗ lực vươn lên, mà chỉ được khuyến khích buông thả để đạt đến sự khoái lạc.”

“Khi cô ấy nhận ra mình bị ảo ảnh đ/á/nh lừa, thì đã quá muộn, sức mạnh của cô ấy đã cạn kiệt trong những cuộc phiêu lưu thất bại.”

Đây chính là bức tranh chân thực về số phận bi kịch cả đời tôi.

Khi tôi trao quyền c/ứu rỗi chính mình cho một người đàn ông, đó cũng là lúc tôi bắt đầu thua cuộc hoàn toàn.

Chồng chán gh/ét tôi, ngay cả đứa con do chính tay tôi nuôi lớn cũng kh/inh thường tôi.

Năm đó, điều tôi lỡ mất không phải là kỳ thi đại học, mà là cơ hội nắm giữ vận mệnh của chính mình.

Thật sự không cam tâm.

Đáng lẽ tôi cũng phải có một cuộc đời rực rỡ chứ.

04

Sự không cam tâm mãnh liệt tràn ngập trong lòng tôi.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang ngồi trong lớp học năm lớp 12.

Ngoài cửa sổ trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ.

Trên bảng đen viết còn 301 ngày nữa là đến kỳ thi đại học.

Một giáo viên đeo kính dày cộp, c/ắt tóc ngắn ngang tai đang say sưa giảng bài “Tiêu Diêu Du” của Trang Tử.

Tôi nhớ ra rồi, cô là Tưởng Xuân Hoa, giáo viên Ngữ văn cấp ba của tôi.

Tôi dùng móng tay bấm mạnh vào mu bàn tay, cơn đ/au nhói nhắc nhở tôi rằng tất cả những điều này không phải là mơ.

Tôi thực sự đã quay lại năm lớp 12!

Tôi mừng rỡ rơi nước mắt.

Cô Tưởng nhíu mày nhìn tôi: “Trình Nhạn Nhạn, em bị m/a nhập à?”

Tôi đứng dậy, chân thành nhìn cô trả lời: “Cô Tưởng, bài văn này hay quá, em bị nó làm cho cảm động ạ.”

Trong lớp vang lên những tiếng cười khúc khích, chắc họ tưởng tôi cố tình chống đối giáo viên.

Sắc mặt cô Tưởng càng khó coi hơn: “Trình Nhạn Nhạn!”

Trước khi cô thực sự nổi gi/ận, tôi vội vàng đọc thuộc lòng: “Ở biển Bắc có con cá, tên là Côn. Côn lớn đến mức không biết dài mấy ngàn dặm; hóa thành chim, tên là Bằng. Lưng chim Bằng không biết dài mấy ngàn dặm; vùng vẫy mà bay, đôi cánh như đám mây rủ xuống từ bầu trời...”

Khi học cấp ba, tôi rất thích bài văn này.

Dù đã cách 10 năm, nhưng giờ đây khi đọc lại, tôi vẫn trôi chảy không chút vấp váp.

“...Nếu như cưỡi lên cái chính đạo của trời đất, mà ngự trị sự biến hóa của sáu khí, để du ngoạn nơi vô cùng, thì người đó còn phải đợi chờ gì nữa? Cho nên nói: Người chí nhân thì quên mình, người thần nhân thì không màng công trạng, bậc thánh nhân thì không màng danh tiếng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Phản Bội Nam Chính, Giả Thiếu Gia Mang Thai Rồi Bỏ Chạy

7
Là giả thiếu gia ác độc, tôi lỡ dây dưa một đêm với nam chính, cũng là thiếu gia thật Kha Nhiên. Để không làm sụp cốt truyện, tôi bỏ chạy. Sau khi bị bắt lại, Kha Nhiên nhìn chằm chằm bụng dưới đã hơi nhô lên của tôi, khàn giọng hỏi: “Của tôi?” Tôi hoảng rồi, muốn gọi hệ thống, nhưng không cẩn thận lại buột miệng thành tiếng. “Hệ, hệ thống…” Hắn cười lạnh. “Tịch Đồng?” “Tôi biết ngay là con hoang của hắn mà.” Tôi: “…” Khi tôi chống tay lên tường nôn khan, hệ thống vẫn đang ngồi bên cạnh cắn hạt dưa. 【Ký chủ, cố thêm chút nữa. Đợi tuyến truyện thật giả thiếu gia đi xong, cậu sẽ được tự do rồi.】 Tôi nôn đến trời đất quay cuồng, căn bản chẳng còn sức đâu mà để ý đến nó. Sắp bốn tháng rồi. Cái chứng nghén chết tiệt này không những không dịu đi, ngược lại còn càng lúc càng nghiêm trọng.
ABO
Boys Love
0
DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 50: Các người đều sẽ chết