Kết thúc cuộc gọi, tôi thông báo tin này cho các thành viên trong nhóm, mọi người đồng thanh reo hò.

Tôi cũng cười: "Bố mẹ cậu ta không dạy, thì để tôi dạy. Vừa đúng lúc tôi đang nổi hứng làm giáo viên, để cậu ta biết rằng phụ nữ không phải là đối tượng có thể tùy tiện bình phẩm và bôi nhọ."

Giám đốc Vương muốn nhanh chóng khôi phục hợp tác với công ty chúng tôi, nhưng vì lý do thận trọng, tôi bày tỏ rằng cần phải đ/á/nh giá thêm về công ty Kim Huy, vẫn cần thêm một khoảng thời gian nữa.

Ngày hôm đó, Tiểu Triệu, nhân viên dưới quyền tôi, tìm đến với vẻ mặt đầy tâm sự. Câu đầu tiên cậu ấy thốt ra đã khiến tôi sững người tại chỗ:

"Giám đốc Lý, chị còn nhớ Trương Tư Thành không? Chị có biết bây giờ cậu ta đang ở đâu không?"

04

"Chẳng phải cậu ta đã bị Kim Huy sa thải rồi sao? Mới có mấy ngày, chắc là đang ở nhà gác chân lên trần nhà rồi."

"Em thấy cậu ta ở đâu?" Tôi vô cùng nghi hoặc.

Tiểu Triệu tỏ vẻ bất bình: "Một người họ hàng của em làm việc ở công ty con của Kim Huy, hôm qua tình cờ ăn cơm chung, chúng em có nhắc đến chuyện công ty."

"Anh ấy nói công ty họ vừa đáp xuống một thanh niên cực kỳ hống hách, bảo là từ tổng công ty xuống rèn luyện, không bao lâu nữa sẽ quay lại tổng công ty và còn được thăng chức, tên đúng là Trương Tư Thành."

Tôi hít một hơi thật sâu, Tiểu Triệu thấy phản ứng của tôi, liền nói tiếp:

"Ban đầu em còn tưởng là trùng tên trùng họ, sau đó nghĩ lại, không đúng, trùng hợp thế này thì lạ quá, lại còn cùng một công ty."

"Vừa hay người họ hàng của em có ảnh cậu ta, em nhìn một cái là nhận ra ngay, chính là cái thằng khốn Trương Tư Thành đó!"

Tôi trầm giọng hỏi: "Sao cậu ta lại vào được công ty con của Kim Huy?"

Tiểu Triệu đầy vẻ phẫn nộ: "Em đã tìm hiểu rõ ràng rồi, Trương Tư Thành là tự xin nghỉ việc ở trụ sở chính Kim Huy, tất cả chỉ là diễn cho chúng ta xem thôi, nhằm dập tắt cơn gi/ận của chị, dỗ dành chị tiếp tục ký hợp đồng với họ."

"Trương Tư Thành muốn tránh gió một thời gian, quay đầu lại liền vào làm ở công ty con. Đợi chúng ta ký hợp đồng xong, chuyện này qua đi, cậu ta lại có thể quay về tổng công ty, chỉ là không nằm trong bộ phận dự án, không tiếp xúc với chị, thần không biết q/uỷ không hay!"

Tôi tức đến bật cười: "Trương Tư Thành này là con ruột hay là bố đẻ của Giám đốc Vương vậy? Mà lại bao che cho cậu ta đến mức không tiếc rủi ro đắc tội với khách hàng để giữ cậu ta lại công ty?"

"Không đúng," tôi lắc đầu: "Trương Tư Thành không đơn giản, Giám đốc Vương chắc chắn không vì lý do vô cớ mà bảo vệ cậu ta. Cậu đi điều tra xem, Trương Tư Thành và Giám đốc Vương rốt cuộc có qu/an h/ệ gì."

Tiểu Triệu nhận lệnh rồi nhanh chóng rời đi.

Tôi ngồi trước bàn trầm tư. Vốn dĩ hợp đồng với Kim Huy đã xem xét gần xong, tôi còn định nhân chuyện của Trương Tư Thành để ép giá xuống một chút, không phải là không thể tiếp tục hợp tác.

Nhưng giờ xảy ra chuyện này, tôi rất nghi ngờ, liệu có phải Giám đốc Vương đang bị Trương Tư Thành nắm thóp điều gì không, nếu không sao lại không sa thải nổi, mà còn thăng chức?

Nếu thật sự là vậy, công ty chúng tôi tuyệt đối không thể tiếp tục hợp tác với Kim Huy được nữa, ai biết khi nào thì bom n/ổ?

Đang nghĩ đến đây, Giám đốc Vương lại gọi điện cho tôi, ban đầu là vài câu xã giao, sau đó không nhịn được mà hỏi về chuyện hợp tác.

Tôi không đồng ý cũng không từ chối, chỉ dùng một chữ "kéo".

Cuối cùng, Giám đốc Vương thậm chí ám chỉ với tôi rằng, chỉ cần có thể tiếp tục hợp tác, ông ta sẽ cho tôi những lợi ích khác khiến tôi hài lòng.

Đây là muốn hối lộ tôi sao?

Tôi cười trừ cho qua chuyện rồi cúp máy.

Tôi gọi trợ lý đến, bảo cô ấy kiểm tra công ty Kim Huy, tôi cứ cảm thấy có vấn đề, thái độ của Giám đốc Vương quá mức nôn nóng.

Đã coi trọng việc hợp tác như vậy, mà còn ch/ôn quả bom Trương Tư Thành bên cạnh mình, đây chẳng phải tự mâu thuẫn sao?

Hai ngày sau, Tiểu Triệu hớn hở báo cáo với tôi, cuối cùng cũng tra ra chuyện của Trương Tư Thành!

Tiểu Triệu bỏ tiền ra, nhờ người họ hàng của mình đứng ra, lấy lòng Trương Tư Thành – vị lãnh đạo được điều xuống công ty con này. Sau một chầu rư/ợu, cái miệng không khóa của Trương Tư Thành đã khai hết sạch.

Hóa ra, Trương Tư Thành là em trai của quản lý tài chính công ty Kim Huy, mà quản lý tài chính vừa là kế toán trưởng của Giám đốc Vương, vừa là tình nhân của ông ta, mối qu/an h/ệ giữa hai người vô cùng mật thiết.

Trương Tư Thành huênh hoang rằng chị gái cậu ta rất được Giám đốc Vương sủng ái, chỉ cần chị cậu ta hừ vài tiếng, Giám đốc Vương tuyệt đối không thể nào sa thải cậu ta.

Hóa ra là "em vợ" đây mà.

Tiểu Triệu còn bí mật nói với tôi: "Chị gái của Trương Tư Thành chắc chắn nắm giữ thóp của Giám đốc Vương, dù sao cũng làm tài chính, trong tay nắm không ít sổ sách, nên Giám đốc Vương vừa yêu vừa sợ, mới không dám xuống tay với Trương Tư Thành, chỉ có thể dỗ dành đưa cậu ta ra ngoài tránh gió."

Thì ra là vậy!

Tôi cứ tự hỏi một kẻ bất tài như Trương Tư Thành sao có thể tiếp nhận dự án với công ty chúng tôi, hóa ra là cậu em vợ muốn đi mạ vàng, lượn một vòng để thăng chức tăng lương.

Tôi đã nắm chắc trong lòng, suy nghĩ một lát, đột nhiên lóe lên ý tưởng: "Tiểu Triệu, dự án giữa công ty chúng ta và Kim Huy có phải có một phần nhỏ liên quan đến công ty con của cậu ta không?"

05

Tiểu Triệu gật đầu: "Đúng ạ, nhưng rất ít, vừa hay hai ngày này em cần chạy đến công ty con của họ một chuyến, có việc cần kết nối."

Tôi nhếch môi: "Đã muốn đ/á/nh giá lại việc hợp tác với Kim Huy, thì đương nhiên mọi khía cạnh đều không được bỏ sót, dù nhỏ đến đâu cũng nên đến khảo sát thử."

"Cậu đi kết nối đúng không? Tôi đi cùng cậu một chuyến."

Tiểu Triệu ngẩng phắt đầu lên: "Ý chị là?"

Tôi đứng dậy: "Đi thôi, gọi cả Lâm Diệu và mọi người cùng đi đến công ty con của Kim Huy."

Lâm Diệu hăng hái đi theo sau tôi: "Sếp, chúng ta cứ thế đi luôn ạ? Không cần báo trước với đối phương một tiếng sao?"

Tôi gõ nhẹ lên đầu cô ấy: "Báo trước? Lỡ người ta chạy mất thì sao? Đã là Giám đốc Vương luôn nhấn mạnh thành ý hợp tác với chúng ta, thì chúng ta phải nể mặt đến xem thử chứ."

"Kim Huy chúng ta đã đến mấy lần rồi, công ty con cũng liên quan đến một phần dự án, chúng ta vẫn chưa đến khảo sát lần nào, vừa hay nhân tiện luôn!"

Mắt Lâm Diệu sáng lên, giơ ngón tay cái: "Cao tay, vẫn là chị cao tay!"

Khi nhóm chúng tôi đến dưới tòa nhà công ty con, tôi gọi điện cho Giám đốc Vương:

"Giám đốc Vương, báo cho anh một tin tốt, chúng tôi dự định khởi động lại việc hợp tác với Kim Huy."

Giám đốc Vương ở đầu dây bên kia vô cùng vui mừng: "Được, tốt quá rồi, vẫn là cô thấu tình đạt lý. Cô yên tâm, việc hợp tác sau này với chúng ta, đảm bảo sẽ khiến cô hài lòng, tuyệt đối không bao giờ xảy ra sai sót nữa."

Tôi ngắt lời ông ta: "Chuyện là thế này Giám đốc Vương, tôi đang có việc cần kết nối với công ty con của các anh, vừa hay đang ở cùng các đồng nghiệp, tiện đường nên định ghé qua công ty con xem thử."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm