Cảm giác ớn lạnh từ lòng bàn chân bò dọc lên tận đỉnh đầu, tôi vội lùi lại một bước để giữ khoảng cách với cô ta. Dưới ánh nhìn vô cảm của cô ta, tôi đ/á/nh liều, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi nắm ch/ặt lấy con d/ao rọc giấy, trong lòng gào thét không ngừng rồi lấy hết can đảm rạ/ch một đường mở hộp bưu phẩm. Trong hộp vẫn là con búp bê đó, giống hệt con trước không sai một ly. Điểm khác biệt duy nhất là con búp bê này không chỉ có vết ch/ém lo/ạn xạ trên cổ, mà phần eo còn có dấu vết bị ch/ặt đ/ứt lìa. M/áu đỏ sẫm dính đầy quần áo, những vết thương dữ tợn trông thật k/inh h/oàng.

9

Trong lúc tôi không phòng bị, Trần Khả Hân cầm lấy con búp bê nhét vào lòng tôi. Tôi không kịp từ chối, trân trối nhìn con búp bê há miệng cắn tới. Ngay lúc nó sắp chạm vào tôi, dường như có thứ gì đó t/át mạnh một cái khiến nó ngậm miệng lại. Tôi gi/ật mình, lập tức ném phắt con búp bê ra ngoài.

"Bộp——"

Con búp bê đ/ập mạnh xuống bàn học. Ch*t ti/ệt! Tim tôi thắt lại, vội vàng nhìn về phía Trần Khả Hân. Ánh trăng chiếu lên lưng cô ta. Cô ta đứng ngược sáng, dưới mái tóc bù xù, chỉ có đôi lòng trắng mắt là lộ ra rõ rệt.

"Chu Bạch, sao cậu lại bất cẩn thế?" Cô ta hỏi.

"Tớ, tớ trượt tay..." Tôi cố gắng giải thích.

Cô ta không nói gì thêm, dường như không định làm khó tôi nữa. Tôi như được đại xá, buông một câu "Ngủ thôi, buồn ngủ rồi" rồi vội vàng trèo lên giường. Ch*t nỗi, lúc leo thang giường, tôi vô thức ngoái đầu nhìn lại con búp bê trên bàn. Đôi mắt đen ngòm của nó nhìn chằm chằm vào tôi, ánh lên luồng sáng q/uỷ dị. Tôi sợ đến toát mồ hôi lạnh, gần như đổ ập vào chăn, cuộn ch/ặt lại, chui đầu vào trong mà cầu khấn chư vị thần linh.

Tôi sợ đến mức cả đêm không dám ngủ, mãi tới tận gần sáng, trời hửng sáng mới lơ mơ chợp mắt được một chút. Không biết đã thiếp đi bao lâu, trong phòng vang lên tiếng động. Tôi nhớ sáng nay còn có tiết học nên mơ màng mở mắt. Vừa mở mắt ra, tôi đã sợ đến h/ồn bay phách lạc. Trên màn giường phía trên đầu tôi, treo lơ lửng nửa cái x/á/c người, giống như phần thân dưới của m/a-nơ-canh trong cửa hàng quần áo treo để trưng bày quần, chỉ khác là thứ treo trên màn của tôi không phải đồ giả, mà là người thật! Những ngón chân xám xịt của nó ở ngay sát mặt, cọ quẹt qua mũi tôi, đung đưa qua lại.

"Á á á á!" Tôi thét lên rồi bật dậy, cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ. Không kịp mặc quần áo tử tế, tôi trượt xuống thang giường như một con khỉ. Khi chân chạm đất, cả người tôi vẫn còn r/un r/ẩy. Một lúc lâu sau mới hoàn h/ồn, tôi thấy Trần Khả Hân đang đứng trước bàn học của mình. Cô ta cầm con búp bê tối qua, tay trái cầm nửa thân trên, tay phải cầm nửa thân dưới. Cô ta nhìn tôi, chợt cười, hai tay đ/ập vào nhau, nửa thân trên và dưới của con búp bê khớp lại. Cùng lúc đó, nửa cái x/á/c treo phía trên màn giường tôi biến mất không dấu vết. Bóng đèn trong phòng chớp tắt vài cái kêu xèo xèo. Khi ánh sáng trở lại bình thường, đôi mắt trắng dã của Trần Khả Hân đảo xuống, mí mắt khép mở, đồng tử đã trở lại trạng thái bình thường. Lúc này, cô ta trông chẳng khác gì Trần Khả Hân mọi ngày. Tôi kinh hãi trước sự thay đổi của cô ta, miệng há hốc.

Trần Khả Hân dường như đang rất vui vẻ, vừa huýt sáo vừa bước đi nhẹ nhàng. Cô ta không chú ý tới việc Hoàng Trá lén duỗi chân ra, cố tình móc vào chân cô ta khi cô ta đi ngang qua. Trần Khả Hân ngã nhào xuống đất. Tôi tận mắt nhìn thấy ba thứ, trông như ba cái bóng, lăn ra khỏi cơ thể cô ta, một cái là đầu, một cái là thân trên, một cái là thân dưới. Cô ta ngã tan tác ra. Thế nhưng, khi những cái bóng đó biến mất, cơ thể Trần Khả Hân vẫn nằm yên ổn trên sàn. Hoàng Trá buông một câu: "Xin lỗi nhé, không cẩn thận làm cậu ngã."

Lời xin lỗi chẳng chút thành ý, cô ta thậm chí còn không thèm đỡ Trần Khả Hân dậy mà kéo thẳng tôi và Vương Văn Thụy ra khỏi phòng.

10

Vừa ra ngoài, Hoàng Trá đã ném cho chúng tôi một tin chấn động: "Mình gần như đã nắm rõ thứ mà ký túc xá chúng ta đang gặp phải là thứ gì rồi!"

Tôi và Vương Văn Thụy cùng rùng mình một cái. Trời mới biết đêm qua tôi đã sống không bằng ch*t thế nào, Vương Văn Thụy cũng chẳng khá hơn. Cô ấy trốn trong chăn như một con chim cút, r/un r/ẩy không dám thở mạnh, không dám hé răng. Nếu không phải sợ mang thứ bẩn thỉu về nhà, cô ấy đã muốn xin nghỉ học rồi!

Chúng tôi lập tức hỏi về tình hình cụ thể.

Hoàng Trá nói: "Trường chúng ta trước đây là bãi tha m/a, chuyện này các cậu biết chứ?"

Tôi và Vương Văn Thụy nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu.

Hoàng Trá xua tay, tỏ ý chuyện đó không quan trọng: "Tóm lại, trường mình xây trên bãi tha m/a, lãnh đạo nhà trường sợ không yên ổn nên hàng năm đều chiêu m/ộ vài 'báu vật trấn trường', mình là một trong số đó, chị Hoắc Tình đưa bùa cho các cậu cũng là một trong số đó."

"Bãi tha m/a nhiều người ch*t, oán khí nặng, thứ nhắm vào ký túc xá chúng ta khi còn sống có lẽ đã phải chịu sự ng/ược đ/ãi tàn khốc."

"Nếu mình đoán không nhầm, vẫn còn hai kiện hàng nữa mà chúng ta chưa nhận, đó là phần thân từ eo trở xuống. Người này lúc sống đã bị kẻ khác ch/ặt x/á/c thành bốn mảnh ngay cổ, eo và đầu gối, oán khí ngút trời."

"Ký túc xá chúng ta hiện đã nhận được hai kiện hàng, một cái là đầu, một cái là thân trên, hai phần này đã dung hợp trong cơ thể Trần Khả Hân. Nếu để hai phần còn lại mang về phòng, Trần Khả Hân chắc chắn sẽ ch*t, và thứ đó cũng sẽ trở nên khó đối phó hơn nhiều."

Thảo nào! Phân tích của Hoàng Trá hoàn toàn khớp với những vết thương trên người con búp bê. Thấy chúng tôi im lặng suy nghĩ, Hoàng Trá nói tiếp: "Muốn trừ khử thứ này, phải tiêu diệt cả bốn phân thân của nó cùng lúc, không được để sổng mất cái nào, nếu không sẽ hỏng hết công sức."

"Hiện tại, chúng ta đã biết hai phân thân đang ở trong cơ thể Trần Khả Hân, còn hai cái kia chắc là ở hang ổ của con q/uỷ đó. Mà này Chu Bạch, thứ này ban đầu nhắm vào cậu, cậu thử nghĩ kỹ xem, thời gian gần đây có gặp chuyện gì lạ không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Xoá bỏ Omega

Chương 15
Tôi là thiếu gia thật của một gia tộc hào môn. Năm 19 tuổi, ngày đầu tiên được đón về nhà họ Minh, tôi đã gặp được crush của đời mình. Một Alpha cấp S đẹp đến mức vô lý, đeo vòng khóa cắn bằng kim loại nơi cổ. Tôi hỏi cậu em sinh đôi: “Anh ta là ai?” Minh Thu lạnh nhạt liếc tôi một cái. “Đó là Hạ Tri Tân. Không phải người anh có thể mơ tưởng đến đâu. Anh ấy là…” Tôi lập tức hiểu ra: “Vị hôn phu của thiếu gia giả?” “Dù anh được nhận lại nhà họ Minh, hôn ước giữa cậu ta và Minh Đông vẫn sẽ tiếp tục.” “Ý em là bảo tôi đừng mơ tới thứ không thuộc về mình?” Gương mặt lạnh lùng của Minh Thu khựng lại. Tôi bật cười nhạt. Bởi đám bình luận nổi trên đầu vẫn nói thế mà.
59.76 K
6 Tình cổ bị lỗi Chương 11
11 Tâm duyệt sư tôn Chương 24

Mới cập nhật

Xem thêm