Trở về nhân gian

Chương 5

28/05/2026 02:18

Mẹ đẩy bố về phía cửa hang: "Em đã dùng điện thoại anh để ở nhà báo cảnh sát rồi, giờ chắc họ sắp tới nơi. Lát nữa anh cứ tố cáo em, cứ nói là do em chủ mưu, như vậy mới có thể tách anh ra khỏi vụ này."

Bố bàng hoàng: "Em nói gì thế? Tố Thu, em đi/ên rồi à? Chúng ta rõ ràng có thể..."

"Có thể làm gì?" Mẹ ngắt lời, cười khổ, đáy mắt đầy vẻ mệt mỏi và tang thương: "Có thể buông bỏ th/ù h/ận, để thằng s/úc si/nh này thuận lợi thi đại học, sau này bình an kết hôn sinh con ư? Không! Em không làm được! Ngày nào em cũng mơ thấy Đóa Đóa đầy m/áu, mơ thấy con bé khóc gọi mẹ! Nó ch*t thảm như thế, dựa vào cái gì mà kẻ thủ á/c lại được sống tốt?! Em không chịu nổi nữa! Cũng không đợi được nữa! 10 năm rồi, em phải tự tay kết thúc tất cả, kết thúc nỗi đ/au của chính mình, cũng là cho Đóa Đóa một lời giải thích!"

Nói xong, mẹ cúi đầu nhìn bụng mình: "Chỉ tội nghiệp đứa bé này, nó đến không đúng lúc. Dù sau này nó có lớn lên giống Đóa Đóa như đúc, cũng không thể chữa lành vết thương mất con của em, nên em chỉ đành có lỗi với nó thôi!"

Tiếng còi cảnh sát đã vang lên gần đó. Sắc mặt mẹ thay đổi, đột ngột đẩy bố ra ngoài, vung d/ao lao thẳng về phía Tưởng Thần!

16

Thế nhưng mẹ đã vồ hụt! Tưởng Thần đã nhân lúc bố mẹ cãi nhau mà lén cọ đ/ứt sợi dây trói trên tay, vùng dậy chạy về phía cửa hang! "C/ứu mạng!" Nó gi/ật phăng chiếc tất trong miệng, liều mạng kêu c/ứu các chú cảnh sát đang chạy tới.

Mẹ định đuổi theo, nhưng tôi đã tinh mắt nhìn thấy khẩu sú/ng trên tay các chú cảnh sát. Một nỗi h/oảng s/ợ tột độ ập đến! Không! Nếu mẹ cầm d/ao chạy vào tầm mắt của họ, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm! Bố cũng phản ứng lại, ông ôm ch/ặt lấy eo mẹ: "Tố Thu! Thôi đi, giờ dừng lại vẫn chưa muộn!"

Nhưng đối mặt với kẻ th/ù ngay trước mắt, sao mẹ có thể bỏ cuộc! Sức mạnh sinh ra từ h/ận th/ù lớn đến kinh ngạc, bà thoát khỏi sự kiềm tỏa của bố, nhưng ngay khoảnh khắc lao ra, bà đột nhiên khựng lại, vô thức nhìn xuống bụng mình.

Vì tôi trong bụng mẹ đã hóa thành những đốm sáng, thoát ra ngoài, bay lượn xung quanh bà, dịu dàng cọ vào má mẹ. Mẹ ơi. Mối th/ù của con cứ để con tự báo đi~ Dù có phải đ/á/nh đổi mạng sống, con cũng phải bảo vệ bố mẹ bình an! Bố mẹ phải sống thật tốt, buông bỏ h/ận th/ù, ăn uống đầy đủ. Tạm biệt mẹ!

Theo lời từ biệt đó, những đốm sáng tụ lại, tạo thành một mũi tên ánh sáng nhỏ, không chút do dự lao đi, xuyên thủng cơ thể Tưởng Thần!

17

Niềm vui sướng khi thoát ch*t của Tưởng Thần đông cứng trên gương mặt, mắt nó trợn trừng, cơ thể đổ ập xuống, tắt thở. Không có m/áu, không có vết thương, nó cứ thế ch*t một cách kỳ lạ dưới sự chứng kiến của mọi người. Hiện trường im lặng như tờ, tất cả mọi người đều bị cảnh tượng q/uỷ dị này làm cho chấn động đến không nói nên lời.

Phải mất một lúc lâu, các chú cảnh sát mới phản ứng lại, vội vàng tiến lên kiểm tra tình trạng của Tưởng Thần, gọi xe c/ứu thương. Đối mặt với cái ch*t tại chỗ của con trai, bố mẹ Tưởng Thần nằm vật ra đất, rồi một mực khẳng định là bố mẹ tôi đã hại ch*t con họ. Họ còn lôi ra ân oán giữa hai gia đình để chứng minh bố mẹ tôi có động cơ gi*t người.

Nhưng bố đâu phải kẻ ngốc, ông bình thản giải thích tình hình, giọng điệu tự nhiên, không chút hoảng lo/ạn: "Các đồng chí cảnh sát, tôi có mặt ở hiện trường là vì thấy tờ rơi tìm người của đứa trẻ này, phát hiện dấu vết của nó thì đương nhiên tôi phải ở lại trông chừng, nếu không nhỡ nó xảy ra chuyện thì sao? Dây trói nó có vân tay tôi là vì chính tôi đã giúp nó cọ đ/ứt bằng đ/á đấy chứ. Nếu tôi thực sự muốn hại nó, việc gì phải dùng điện thoại mình báo cảnh sát?"

Dì Tần Nguyệt cũng đứng ra cung cấp tài liệu nằm viện, chứng minh mẹ vẫn đang trong giai đoạn th/ai kỳ, thời gian này luôn dưỡng bệ/nh ở bệ/nh viện, vì lo lắng cho bố nên mới vội vã chạy đến hiện trường. Còn con d/ao găm trên tay mẹ là vì lo trên núi có thú dữ nên mang theo phòng thân.

Khu vực này chưa được khai thác, hoàn toàn không có camera, còn camera trên một số đoạn đường nội thành đã bị bố, một kỹ sư mạng, tránh né. Không có bằng chứng trực tiếp chứng minh bố b/ắt c/óc nạn nhân. Trên người Tưởng Thần cũng không tìm thấy bất kỳ dấu vết tổn thương nhân tạo nào, nguyên nhân cái ch*t kỳ lạ, không thể kết luận là bị gi*t. Vì vậy dù bố mẹ Tưởng Thần có khóc lóc ầm ĩ, trong điều kiện không có nhân chứng vật chứng, dựa theo nguyên tắc suy đoán vô tội, cảnh sát tạm thời không có lý do để tạm giam bố mẹ.

"A! Hai kẻ gi*t người các người! Sẽ bị báo ứng thôi!" Nhà họ Tưởng gào thét ch/ửi rủa bố mẹ tôi. Mẹ được bố dìu, sắc mặt tái nhợt, cười nhạt: "Báo ứng của chúng tôi có lẽ các người không thấy được đâu, còn báo ứng của con trai các người, các người cứ từ từ mà hưởng nhé!"

Sau khi ra khỏi đồn cảnh sát, mẹ xoa bụng, nước mắt tuôn rơi: "Bé con hình như không còn nữa rồi..."

18

Tôi tách khỏi cơ thể mẹ, lại quay về địa phủ âm u. Đối mặt với chú Diêm Vương, tôi thấy chột dạ vô cùng: "Con... linh h/ồn con lần này không còn thuần khiết nữa, con đã hại người ở bên ngoài..."

Tôi cúi đầu, nước mắt chực trào. Tôi biết mình không thể giống như trước, làm thuê cho địa phủ để ki/ếm điểm công đức nữa. Cũng không còn cơ hội quay về bên bố mẹ. Chú Diêm Vương nhẹ nhàng lật cuốn sổ công đức: "Cháu có biết không? Âm gian chúng ta thực ra cũng có luật bảo vệ trẻ vị thành niên..."

Tôi không hiểu ý chú. Chú Diêm Vương tiếp tục gợi ý: "Tưởng Thần khi hại cháu chưa đủ 14 tuổi, thoát khỏi pháp luật nhân gian, nay h/ồn thọ của cháu cũng chưa đủ 10 tuổi, đương nhiên cũng có thể thoát khỏi sự phán xét của âm gian."

"Thật ạ?" Tôi mừng rỡ, "Con không phải lên đ/ao sơn? Không phải xuống chảo dầu? Không phải bị cưỡ/ng ch/ế đầu th/ai vào s/úc si/nh đạo?"

Diêm Vương gật đầu: "Đương nhiên, cháu vì bảo vệ mẹ đẻ ở nhân gian mà cam tâm h/iến t/ế linh h/ồn mình, đây là đại hiếu. Ta ban cho cháu thêm một tấm vé đầu th/ai nữa, đợi mẹ cháu dưỡng tốt cơ thể, cháu lại đi tìm bà ấy đi."

Quá nhiều tin vui khiến tôi choáng váng, nhất thời không biết nói gì. Chú Diêm Vương nhẹ nhàng xoa đầu tôi: "Đứa trẻ ngốc, cháu làm thuê ở địa phủ 10 năm, cần cù chăm chỉ, sớm đã tích đủ công đức; lần này bảo vệ mẹ, trừng trị cái á/c, lại càng là đại hiếu đại nghĩa, vốn dĩ nên có phúc báo này."

Tôi gật đầu lia lịa: "Cảm ơn chú!"

Trong thời gian chờ đợi đầu th/ai, tôi cũng không nhàn rỗi, làm vài việc vặt, dùng điểm đổi lấy vài lá bùa báo mộng, ngày nào cũng vào giấc mơ của bố mẹ Tưởng Thần để dọa họ. Vốn dĩ nhà họ Tưởng còn định không buông tha cho bố mẹ tôi, liên tục đưa ra bằng chứng muốn kiện. Giờ bị tôi dọa đến mức ăn không ngon ngủ không yên, suýt chút nữa thì th/ần ki/nh. Cuối cùng họ lủi thủi dọn khỏi thành phố nơi nhà tôi ở, không rõ tung tích.

Còn mẹ, để đón tôi về, ngày nào cũng nỗ lực rèn luyện cơ thể, bổ sung dinh dưỡng. Cuối cùng nửa năm sau, tôi được tấm vé đầu th/ai dẫn lối, quay trở lại nơi từng nuôi dưỡng mình. Khoảnh khắc đó, mẹ như có linh tính, không thể tin nổi chạm nhẹ vào bụng: "Bé con, là con sao?"

Tôi thân thiết cọ cọ lòng bàn tay mẹ. Là con đây mẹ ơi! Có lẽ mẹ vẫn chưa biết con là Đóa Đóa, nhưng con biết mẹ cũng sẽ yêu thương con như thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Cướp bóc Chương 13.
6 Ngọc Tỷ Chương 12
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21

Mới cập nhật

Xem thêm