Cách đó không xa, Thẩm Dục đang xách một túi đồ lớn đứng trước cửa tòa nhà. Vừa thấy tôi, anh lập tức cất điện thoại rồi bước tới: "Sao chỉ có mình em? Người đó đâu?"
"Anh ấy có việc nên về trước rồi."
Tim tôi đ/ập rất nhanh: "Anh làm gì ở đây? Anh chưa về sao?"
Thẩm Dục rủ mắt nhìn tôi: "Anh muốn hỏi thăm kết quả tái khám của em thế nào."
Tôi "à" một tiếng: "Kết quả tốt lắm, học trưởng không cần lo lắng đâu."
Thẩm Dục mím môi, đưa túi đồ trong tay cho tôi: "Dạo này em đi lại bất tiện, anh m/ua chút đồ ăn ở siêu thị gần đây, đỡ phải chạy lên chạy xuống."
Tôi nhất thời không biết nói gì, hồi lâu sau mới đáp: "Không cần đâu học trưởng, em có thể gọi đồ ăn ngoài mà."
Thẩm Dục nhíu mày: "M/ua rồi thì cứ cầm đi, đừng lãng phí."
Tôi từ chối vài lần không được, lòng rối như tơ vò, giơ tay gạt túi đồ anh đưa tới, giọng vô thức lộ ra chút bực bội: "Đã bảo là không cần rồi mà!"
Không biết là do tôi dùng sức mạnh hay túi nhựa quá mỏng, ngay khoảnh khắc tôi gạt ra, quai túi đ/ứt lìa, đồ đạc bên trong rơi vãi tung tóe xuống đất.
Trong đó có một hộp kẹo cứng đựng trong bình thủy tinh, bình vỡ tan, kẹo lăn lóc khắp nơi, mảnh thủy tinh b/ắn tung tóe.
Không gian xung quanh tĩnh lặng, Thẩm Dục đứng giữa đống hỗn độn, sắc mặt tái nhợt nhìn tôi.
15
Tôi không đành lòng nhìn vào mắt anh, cụp mắt quay người bỏ đi: "Tiền tôi sẽ đền cho anh. Chân tôi không tiện, phiền anh quét dọn chỗ mảnh thủy tinh này giúp tôi, cảm ơn."
"Tống Ninh!"
Thẩm Dục vươn tay muốn kéo tôi lại, nhưng tôi vừa hoảng vừa lo/ạn, trực tiếp nghiêng người né tránh.
Ngay sau đó, tôi nghe thấy ti/ếng r/ên khẽ phía sau. Tôi theo phản xạ ngoái đầu lại, liền thấy Thẩm Dục đang quỳ một chân trên đất, bàn tay ôm lấy bắp chân trái.
Tôi sững người, hoảng hốt: "Sao thế..."
"Đừng ngồi xổm xuống!"
Thẩm Dục quát lên, cơn đ/au khiến giọng anh hơi khàn đi: "Chân em không tốt, đừng ngồi xổm."
Tôi lo lắng: "Anh bị làm sao vậy?"
Thẩm Dục lật bàn tay ra xem, một vệt đỏ hiện lên vô cùng chói mắt.
Tim tôi thắt lại, bất chấp tất cả định ngồi xuống, nhưng chưa kịp cúi người đã bị anh dùng lực ôm lấy eo đỡ đứng dậy: "Chắc là bị mảnh thủy tinh quẹt trúng thôi, không sao đâu."
"Thế này mà gọi là không sao hả!"
Tôi sốt sắng kéo anh: "Đến bệ/nh viện đi!"
"Không nghiêm trọng đến mức đó."
Thẩm Dục đỡ lấy tôi không cho tôi cử động mạnh: "Không sao, đừng lo."
Thấy sắc mặt anh dần bình ổn, nhịp tim tôi cũng chậm lại: "Thật chứ?"
Thẩm Dục ừ một tiếng, nhìn tôi: "Nếu em không sao thì lên nhà đi, chỗ này để anh dọn."
Lúc này tôi mới nhớ ra: "Khóa điện tử cửa nhà hết pin rồi, không mở được."
Thẩm Dục lục túi: "Anh có sạc dự phòng."
Trở lại trên lầu, cắm sạc cho khóa cửa, tôi tranh thủ cơ hội muốn xem vết thương của Thẩm Dục, nhưng anh xua tay: "Không sao, giờ không chảy m/áu nữa rồi."
Tôi nhìn chằm chằm vào vệt đỏ chưa lau sạch trên lòng bàn tay anh, lòng vẫn không sao yên tâm được.
Mãi mới đợi được khóa điện tử có điện để mở cửa, vào nhà tôi đẩy thẳng Thẩm Dục xuống ghế sofa, đứng từ trên cao nhìn xuống:
"Cởi quần ra."
Thẩm Dục theo phản xạ đặt tay lên thắt lưng, nhưng ngay lập tức khựng lại.
Anh nhìn tôi, vẻ mặt không biết là căng thẳng hay ngượng ngùng: "Không cần đâu, anh thật sự không sao."
Tôi nheo mắt nhìn anh, hạ giọng hỏi: "Không nghe lời à?"
Cún con không nghe lời sao?
Thần sắc Thẩm Dục cứng đờ, vài giây sau, anh tháo nút thắt lưng quần.
Sau tiếng sột soạt, chiếc quần thể thao rơi xuống đất.
Tôi chẳng thèm quan tâm đến gương mặt đỏ bừng của Thẩm Dục, cẩn thận quan sát bắp chân anh, thấy vết thương rõ rệt trên chân trái thì sa sầm mặt mày, quay người lấy hộp c/ứu thương: "Tự làm đi."
Sau đó, tôi trố mắt nhìn Thẩm Dục mím môi rủ mắt, đặt tay xuống vùng bụng dưới.
Tôi: ?
16
"Không phải cách làm này!"
Tôi nghiến răng: "Tôi bảo anh tự xử lý vết thương! Tôi không ngồi xổm xuống được!!"
Thẩm Dục ngẩn người một giây, mặt đỏ bừng lên, anh vội vã lấy hộp c/ứu thương, dùng dung dịch sát khuẩn lau vết thương.
Sao lại có thể ngốc nghếch đến thế chứ.
Vừa ngốc vừa ngoan.
Vết thương không sâu, m/áu nhanh chóng cầm lại. Thẩm Dục ngước mắt nhìn tôi, chờ đợi chỉ thị tiếp theo.
Tôi hơi bất lực: "Mặc quần vào đi."
Thẩm Dục mím môi, trông có vẻ... thất vọng?
Anh nhìn chiếc quần dính m/áu dưới chân, vẻ miễn cưỡng trên mặt càng rõ rệt.
Tôi biết Thẩm Dục có chút sạch sẽ thái quá.
"Mặc tạm đi." Tôi nói, "Chỉ có một chút vết m/áu thôi mà."
Thẩm Dục lẩm bẩm một câu gì đó rất nhỏ.
Tôi không nghe rõ, nhíu mày: "Cái gì?"
Thẩm Dục khẽ thở hắt ra, ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ cầu c/ứu và thăm dò: "Trong nhà em, có quần nào anh mặc vừa không?"
Thật ra là có. Tôi từng nói với Cún Con của Thẩm rằng tôi đã m/ua một ít quần áo, muốn đợi ngày gặp mặt sẽ bắt anh mặc cho tôi xem.
Nhưng những bộ đồ đó...
Tôi nhìn vào mắt Thẩm Dục, nhìn thấy sự khao khát và cố chấp của anh, trong đầu không kiểm soát được mà hiện lên bộ dạng lạnh lùng ngày trước của anh. Một chút á/c ý tinh tế dấy lên trong lòng tôi.
Những lời cay nghiệt và thái độ lạnh nhạt ngày trước, suy cho cùng, trong lòng tôi vẫn còn oán h/ận.
Thế là tôi quay người vào phòng ngủ, ôm ra một chiếc hộp.
Thẩm Dục không do dự, trực tiếp mở ra. Ngay khoảnh khắc chạm vào lớp vải, anh khựng lại, ngơ ngác ngẩng đầu: "Đây là..."
Đồ tôi m/ua cho Cún Con của Thẩm thì làm gì có bộ nào đứng đắn? Trên hở ng/ực dưới lộ đũng, mặc ra đường mới là lạ.
"Chẳng phải muốn mặc sao? Đáp ứng anh đấy."
Tôi nhìn chằm chằm vào sắc mặt khó xử của Thẩm Dục, từng chữ từng chữ nói:
"Mặc vào đi, rồi cùng tôi ra ngoài ăn cơm."
"Phải nghe lời đấy, cún con."
17
Vì sự lạnh lùng nghiêm khắc của Thẩm Dục dành cho tôi, nên tôi không kìm được mà bộc lộ một chút á/c ý, muốn nhìn thấy bộ dạng x/ấu hổ chật vật của đóa hoa cao lãnh này.
Nhưng đồng thời, chính vì sự ỷ lại tin tưởng của Cún Con dành cho tôi, khiến giọng tôi khẽ r/un r/ẩy, trong sự á/c ý ấy còn đan xen chút không đành lòng.
Căn phòng bỗng chốc yên tĩnh.
Một lát sau, Thẩm Dục r/un r/ẩy thốt lên một tiếng "được".
Tôi nhìn anh lựa chọn trong hộp, lấy ra chiếc quần màu đen trông có vẻ bình thường nhất——
Chất liệu lụa băng, mượt mà dễ chịu.
Nhưng khi mặc lên người, lớp vải đen ấy trở nên mỏng manh, bất kỳ cử động nhỏ nào cũng khiến màu da bên dưới hiện rõ mồn một.