Dung Hoa công chúa nhìn đôi tay nhuộm đan khấu của mình, chán nản nói:
「Nhớ kỹ chưa?」
「Nhớ… nhớ kỹ rồi…」
Hai người khóc nức nở, đầu cũng không dám ngẩng lên.
「Nhớ kỹ rồi thì cút đi. Đừng ở đây chướng mắt, quấy rầy thọ yến của lão phu nhân, bổn cung khó mà ăn nói.」
Hai người bò dậy, giày rơi mất cũng không dám quay đầu lại nhặt.
Công chúa xoay người khoác lấy cánh tay ta.
「Đi, dẫn ngươi đi ăn đồ ngon, hôm nay ngươi cứ đi theo bên cạnh ta, xem ai còn dám đắc tội.」
Ta bị nàng kéo đi về phía trước, ngoảnh đầu nhìn chiếc giày lẻ loi trên mặt đất.
Sống lưng hơi lạnh toát.
06
Dung Hoa công chúa thích Trần Niệm Mặc, cả thành Trường An đều biết.
Tại Quỳnh Lâm yến hai năm trước, tân khoa thám hoa đ/á/nh ngựa đi dọc phố dài.
Nghe nói các cô nương khắp thành chen chúc làm vỡ cả cửa sổ trên lầu, thi nhau ném hoa ném khăn tay xuống.
Sau đó bệ hạ ban yến, Dung Hoa công chúa đỏ mặt ngay tại chỗ.
Nàng bưng chén rư/ợu đi tới trước mặt bệ hạ, chỉ vào Trần Niệm Mặc nói:
「Phụ hoàng, con muốn y làm phò mã của con.」
Bệ hạ ý cười không giảm, còn chưa kịp lên tiếng.
Trần Niệm Mặc đã vén bào quỳ xuống: 「Thần hàn cửa mười năm, nhờ thánh ân điểm trúng thám hoa, chưa kịp báo đáp triều đình, tạo phúc lê dân, không dám bàn chuyện nhi nữ tư tình.」
Quý phi bên cạnh hừ một tiếng: 「Một tên thám hoa lang nho nhỏ, có thể được công chúa coi trọng, là phúc khí của ngươi.」
「Ngươi là kẻ nghèo hèn, nếu không nhờ ơn bệ hạ khâm điểm, chỉ sợ còn đang cày ruộng ở xó xỉnh nào đó, đừng có không biết điều.」
Trần Niệm Mặc không kiêu không nịnh: 「Thần không phải không biết điều.」
「Chỉ là cảm thấy, công chúa xứng đáng với một nam nhi đội trời đạp đất, chứ không phải một thư sinh chưa lập được chút công lao nào.」
Khi y nói những lời này, ánh mắt rực ch/áy, bốn mắt nhìn nhau với công chúa.
Tất cả mọi người đều tưởng rằng nàng sẽ nổi gi/ận.
Dẫu sao tính tình vị công chúa này nổi tiếng là tùy hứng kiêu ngạo.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Dung Hoa công chúa lại vỗ tay tán thưởng:
「Nói hay lắm! Ta chính là thích nam nhi có chí khí như vậy.」
Nàng đi đến trước mặt Trần Niệm Mặc, cúi người xuống, ánh mắt nghiêm túc:
「Vậy ta sẽ đợi chàng lập công danh hiển hách rồi mới đến cưới ta.」
Từ đó về sau, cả Trường An đều biết, Trần Niệm Mặc là người công chúa đã chấm.
Một văn thư bát phẩm như y, có thể nhận được nhiều thiếp mời của các bậc quyền quý.
Không phải vì y, mà là vì vị công chúa đứng sau lưng y.
Khi thọ yến của An Ninh Hầu phủ tan tiệc, trời đã tối.
Dung Hoa công chúa đứng dưới hành lang, kiễng chân nhìn ra ngoài viện:
「Sao vẫn chưa ra nhỉ?」
Ta nói: 「Tiền viện người đông, ứng phó xong sẽ ra thôi.」
Nàng lại nhún chân hai cái, bỗng nhiên quay đầu lại hỏi ta:
「Ngọc Thư, ta làm tẩu tẩu của ngươi có được không?」
Ta nghẹn họng.
「Ngươi xem này, nếu ta làm tẩu tẩu của ngươi, sau này ăn mặc đều là thứ tốt nhất.」
「Những kẻ quý nữ b/ắt n/ạt ngươi, ta xem ai còn dám động vào một sợi tóc của ngươi.」
「Còn cả đám nha hoàn mụ nương bên dưới, ngươi muốn đ/á/nh thì đ/á/nh, muốn m/ắng thì m/ắng, bảo chúng làm gì thì chúng làm đó.」
Nàng càng nói càng hăng, bẻ ngón tay đếm: 「Còn nữa còn nữa, phục linh cao, quế hoa cao của ngự thiện phòng, ngươi ăn mỗi ngày, ăn đến nôn cũng được.」
Ta gãi đầu, cười gượng gạo: 「Cái này…… cái kia……」
「Ngươi ấp a ấp úng cái gì?」
「Đồ rùa rụt cổ! Đến việc này cũng không giúp ta, uổng công ta coi ngươi là muội muội tốt.」
Ta đang định mở miệng cười trừ cho qua chuyện, Trần Niệm Mặc từ góc rẽ đi ra.
07
Đôi mắt Dung Hoa công chúa sáng rực lên.
Ba bước thành hai bước chạy tới: 「Niệm Mặc ca ca!」
Trần Niệm Mặc khựng lại, chỉnh tề hành lễ: 「Công chúa.」
「Ôi chao hành lễ làm gì chứ, lại không có người ngoài.」
「Mấy ngày nay thời tiết đẹp, ngày mai chúng ta đi du hồ ngoài thành có được không? Ta nghe nói hoa sen ở Khúc Giang nở rồi, đẹp lắm.」
「Thần ngày mai phải đi trực.」
「Ta đã tra kỹ rồi, ngày mai ngươi được nghỉ.」
Trần Niệm Mặc im lặng một lát: 「Du hồ phải thuê thuyền, phải chuẩn bị rư/ợu th!t , phải thuê thuyền nương. Thần không có nhiều bạc như vậy.」
Dung Hoa công chúa vội vàng: 「Đâu cần ngươi bỏ tiền! Những thứ đó đều có người sắp xếp cả rồi, ngươi chỉ cần đến là được.」
「Thần không muốn làm kẻ nhàn rỗi ăn bám.
Ý tốt của công chúa, thần xin nhận.
Cáo từ.」
Ta vội vàng hành lễ, chạy chậm theo sau.
Phía sau truyền đến tiếng giậm chân của Dung Hoa công chúa.
「Dù sao ngày mai ta cũng đợi ngươi ở hồ Khúc Giang, ngươi không đến ta không đi!」
Trên đường về, Trần Niệm Mặc dựa vào ván xe, lông mày nhíu ch/ặt lại.
Ta không nhịn được lên tiếng.
「Ta nói này Trần Niệm Mặc, người ta là công chúa đối với huynh thực sự không tệ. Huynh hay là thuận theo đi?」
「Sau này ăn ngon mặc đẹp, ở nhà lớn, ta làm muội muội cũng được thơm lây.」
Y bỗng nhiên mở mắt, nhìn chằm chằm ta:
「Vậy ngươi có biết, một chiếc phượng trâm trên đầu nàng, đủ cho một gia đình năm miệng ăn no cả đời không?」
「Một viên đông châu trên hài thêu, đằng sau đó là mấy cái mạng của người mò ngọc.」
「Ngươi lại có biết, năm đó tại sao ta lại đi thi công danh này không?」
Hai năm rồi, mỗi lần nhắc đến công chúa, y như biến thành người khác.
Ta bị y dọa cho co rúm người lại.
Y bỗng thở dài, giọng dịu lại: 「Ngọc Thư, ngươi không hiểu quan trường, càng không hiểu lòng người.」
「Ta đón ngươi đến Trường An, là để báo đáp ơn c/ứu mạng của ngươi.」
「Ngươi chỉ cần ăn no mặc ấm, an ổn sống qua ngày, thế là đủ rồi.」
Ta gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Lý m/ù tử từng nói.
Lòng người cách một lớp da.
Thứ ngươi nhìn thấy là lầu các vàng son, bên dưới chưa chắc đã không mục rễ.
Có lẽ Trần Niệm Mặc nói đúng, có vài chuyện, không hiểu vẫn hơn là hiểu.
08
Ngày thứ hai, Trần Niệm Mặc quả nhiên không đến hồ Khúc Giang.
Trời nắng lên cao, y từ trong phòng bê ra một sọt ớt khô.
Ngồi trên ghế đẩu nhỏ, bắt đầu xâu ớt.
Cây hòe già ngoài tường viện vươn một cành vào trong, hoa trắng xóa từng chùm.
Gió thổi qua, hương thơm cứ chui vào mũi.
Trần Niệm Mặc ngẩng đầu nhìn cành hoa hòe đó:
「Nhà chúng ta ngày trước cũng có một cây hoa hòe, còn lớn hơn cây này.」
「Mỗi năm vào dịp này, mẫu thân ta lại đích thân xuống bếp, làm cơm hoa hòe cho ta ăn. Mùi lúa mạch quyện với mùi gạo, ngon lắm.」
Y nói rất dịu dàng, nhưng đôi mắt lại không hề cười.
Ta chép miệng: 「Đó là cách ăn của nhà giàu.」
「Thái Bạch chúng ta cũng có cây hoa hòe, to lắm, mọc sau miếu Thành Hoàng.」
「Mỗi năm đến mùa hoa nở, bên dưới đã có đám khất cái chực sẵn rồi.」