Xung quanh tĩnh lặng, không một ai cử động.
Tiết Triệu đứng ở cửa, tay cầm cán thương, nghe tiếng ch/ửi rủa của Dung Hoa.
Mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.
Trần Niệm Mặc chắp tay hướng về phía hắn: 「Tiết huynh, lần này đa tạ huynh rồi.」
Tiết Triệu liếc ta một cái: 「Nếu không phải muội muội ta ch*t sống nài nỉ c/ầu x/in, ai thèm vì ngươi mà mạo hiểm lớn thế này chứ.」
Ta sụt sịt mũi, cúi người hành lễ tạ ơn hắn.
Hắn khẽ gật đầu, xoay người rời đi.
Ngày đó, ta hỏi Trần Niệm Mặc.
「Huynh lấy đâu ra bản lĩnh lớn thế? Vừa m/ua chuộc được hộ vệ, lại vừa khiến sứ thần giả c/âm giả đi/ếc?」
Y liếc ta một cái: 「Làm Thượng thư mấy năm nay, muội tưởng ta ăn không ngồi rồi chắc?」
「Những sứ thần này thực tế lắm, ta hứa cho mấy mối lợi từ trà mã hỗ thị, lại nắm thóp của họ, họ không thả người cũng phải thả.」
「Hơn nữa, cái thân hình nhỏ bé này của muội, lão Khả Hãn cũng chẳng thèm nhìn đâu. Nhỡ gửi đến người ta chê cứng nhắc, lại làm tổn hại hòa khí hai nước.」
Ta tức gi/ận cấu y: 「Huynh mới cứng nhắc ấy!」
Y cười né tránh: 「Chỉ khổ cho ta, hai tay trắng trơn, một văn tiền cũng chẳng còn.」
「Tòa nhà ba gian ba tầng đó, còn chưa kịp ở cho ấm chỗ, đã phải b/án tháo lấy bạc đổi lấy muội rồi.」
Ta vội đến mức nước mắt rơi lã chã: 「Huynh đây là kháng chỉ, là tội ch/ém đầu đấy, đến lúc đó Bệ hạ trách tội thì làm sao bây giờ?」
Y nhíu mày, vẻ mặt vô cùng khổ sở.
「Đúng vậy, kháng chỉ bất tuân, nhẹ thì bãi quan, nặng thì lưu đày.」
「Chức Thượng thư chắc chắn không còn, nhà lớn cũng mất, nha hoàn cũng không còn.」
「Làm sao đây? Lại phải thuê gian nhà nhỏ, sống những ngày khổ cực rồi.」
Ta ôm chầm lấy y, phụng phịu: 「Đừng nói là thuê nhà, dù là về Thái Bạch nhai vỏ cây, ngủ miếu hoang, tranh ăn với chó hoang, ta cũng nguyện ý!」
「Huynh dám thử không cần ta xem!」
Y cười ôm ta vào lòng: 「Vậy đã định rồi nhé, vỏ cây mỗi người một nửa, miếng nhiều hơn dành cho muội.」
Ta rúc trong lòng y, nghe tiếng tim đ/ập, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Hóa ra trời có sập xuống, chỉ cần có y ở bên cạnh, thì cũng chẳng tính là chuyện gì to t/át.
(Toàn văn hoàn)
Ngoại truyện
Trần Niệm Mặc đã quỳ ngoài Ngự thư phòng hai ngày rồi.
Cửa cung đã khóa hai lần, thị vệ đuổi người cũng đã đổi hai lượt.
Nhưng chẳng có ai đến đuổi y đi.
Chiều ngày thứ hai, Bệ hạ cùng Lâm Thủ phụ từ Ngự thư phòng bước ra.
Trần Niệm Mặc dập đầu: 「Cầu Bệ hạ ân chuẩn cho thê tử của thần được ở lại kinh thành.」
Câu này, hai ngày nay y đã lặp lại hàng trăm lần.
Bệ hạ không một lần đoái hoài.
Lâm Thủ phụ nhìn y từ trên cao xuống:
「Trần đại nhân, ngươi hồ đồ rồi. Chuyện Bệ hạ đã chuẩn tấu, ngươi bắt Bệ hạ thu hồi mệnh lệnh, là muốn thiên hạ chê cười triều đình sớm lệnh tối đổi sao?」
「Thần không dám. Thần chỉ là...」
Lâm Thủ phụ ngắt lời y, hơi cúi người.
「Thứ Nhung Khương muốn là hộ tống công chúa đến thảo nguyên an toàn, những thứ khác đều không quan trọng bằng chuyện này.」
「Trần đại nhân, ngươi là bề tôi, ngươi đã mất chừng mực, ph/ạt bổng lộc ba tháng, tĩnh tâm lại đi!」
Bệ hạ nhìn bầu trời âm u, như đang tự nói với chính mình:
「Thời tiết chuyển lạnh, đường xá xa xôi. Những kẻ tùy tùng đó, không biết có chịu đựng nổi không.」
Lâm Thủ phụ đáp: 「Bệ hạ nhân hậu. Nhưng đường xa vất vả, màn trời chiếu đất, trên đường luôn phải có người bệ/nh, người ch*t.」
「Đây đều là lẽ thường, quay về hậu táng là được.」
Bệ hạ lắc đầu, hai người một trước một sau chậm rãi rời xa.
Một cơn gió thổi qua, Trần Niệm Mặc bỗng nhiên thông suốt.
Cửa cung khóa không đuổi, quỳ lâu ngày không đuổi.
Vẫn còn có thể quỳ, nghĩa là Bệ hạ đang cho cơ hội.
Thứ Nhung Khương muốn là công chúa được đưa đến bình an, còn chuyện trên đường có ch*t người hay không, đó là chuyện bề tôi cần lo.
Đêm đó, Trần Niệm Mặc liền đi gom tiền.
Lâm gia và Tiết gia chịu giúp đỡ, đây đều là tín hiệu được Bệ hạ ngầm cho phép.
Sự việc vỡ lở, chức Hộ bộ Thượng thư cũng mất, Bệ hạ biếm y làm Tuần diêm đạo ở Dương Châu.
Xe ngựa một đường hướng nam, người trong lòng khẽ trở mình.
Trần Niệm Mặc thầm nghĩ:
Trường An mất thì mất, chỉ cần Lý Ngọc Thư còn đó, là đủ rồi.