Hắn nhếch mép, bám ch/ặt lấy cửa lao, cười thê lương: "Ngươi biết rồi... quả nhiên ngươi đã biết, cũng phải, ngươi không thể nào không biết, nếu không ngươi cũng sẽ không đối xử với ta như vậy..."

Hắn tựa trán vào cửa lao, giọng khàn đặc: "Ta cũng đâu phải biết từ đầu."

"Khi phụ thân ta ch*t, ta mới mười sáu tuổi, ai cũng nói ông ấy giống như cha ngươi, là đại anh hùng hy sinh vì nước, ta cũng tin là như vậy."

"Cho đến khi về kinh, Nhị hoàng tử tìm đến ta, hắn kể cho ta nghe về lô quân nhu năm đó, đe dọa ta rằng nếu không đầu quân cho hắn, hắn sẽ tiết lộ chuyện này ra ngoài, đến lúc đó cả ta và Phó gia đều sẽ thân bại danh liệt."

"Ta không sợ ch*t, nhưng ta không thể để Phó gia lụi bại trong tay ta, phụ thân ta dù có khốn kiếp thế nào, ông ấy cũng là người của Phó gia, ta không thể để người đời chỉ trích xươ/ng sống của Phó gia ta."

Ta lạnh lùng đáp: "Cho nên ngươi liền trở thành đồng lõa của hắn."

"Ta có thể làm gì chứ?!"

Hắn đột nhiên kích động, xiềng xích trên tay đ/ập vào cửa lao vang lên "keng keng" liên hồi.

"Ta nói cho ngươi biết, rồi ngươi trở mặt với ta, đi tìm Nhị hoàng tử liều mạng? Rồi sao nữa? Liều mạng nổi không?"

Ta nhìn hắn, không nói lời nào.

Cảm xúc của hắn dần bình ổn lại, ngẩng đầu nhìn ta.

"Sau khi biết chuyện này, người đầu tiên ta nghĩ đến chính là ngươi."

"Ta rất hoảng lo/ạn, không biết phải đối mặt với ngươi thế nào, ta n/ợ ngươi một mạng, cha ta n/ợ cha và anh ngươi hai mạng, nhưng ta chẳng thể nói ra điều gì."

"Ninh Ngô, ngươi có biết không?"

Hắn quỳ gối tiến lên hai bước, cố gắng vươn tay ra, như muốn chạm vào ta.

"Khi cầu thánh chỉ ban hôn trước mặt quân vương, trong lòng trong mắt ta đều là ngươi."

"Ta là thực sự, thích ngươi."

"Ta sợ ngươi biết sự thật, sợ ngươi h/ận ta, sợ ngươi trở mặt thành th/ù với ta."

Cho nên trên lôi đài, hắn thà ch*t cũng không nhận thua.

Ta mỉm cười châm chọc, lùi lại một bước, tránh bàn tay hắn.

"Phó Ký Minh, ngươi đã bao giờ nghĩ rằng, cái thích này của ngươi, từ đầu đến cuối chưa từng tôn trọng ý nguyện của ta chưa?"

"Sự yêu thích của ngươi, chẳng qua chỉ là chấp niệm đơn phương của ngươi mà thôi."

"Dù ngươi không biết chuyện cha ngươi đã làm, sự yêu thích này của ngươi cũng là ích kỷ."

"Ngươi muốn giam ta vào hậu viện, cư/ớp đi toàn bộ vinh quang của ta, bắt ta sinh con cho ngươi, bắt ta từ bỏ tất cả để thành toàn cho ngươi, ngươi cũng xứng gọi đó là thích sao?"

"Kết cục ngày hôm nay, là điều ngươi đáng phải chịu."

Ta buông lại câu nói đó, quay người bỏ đi.

Phía sau truyền đến tiếng khóc x/é lòng của Phó Ký Minh.

Ta không hề ngoảnh đầu lại.

Năm ngày sau, Hoàng đế hạ chỉ.

Nhị hoàng tử Tiêu Trầm bị luận tội mưu nghịch, đày làm thứ dân, giam lỏng tại Tông nhân phủ, cả đời không được ra ngoài.

Lục hoàng tử bị đày khỏi kinh thành, đến phiên địa trấn thủ, không có chiếu chỉ không được về kinh.

Phó Ký Minh bị áp giải đến Ngọ Môn xử trảm.

Hắn quỳ trên đài hành quyết, trên cổ cắm thẻ t//ử h/ình, tóc tai bù xù.

Khi đ/ao phủ giơ đ/ao lên, hắn bỗng ngẩng đầu, nhìn thấy ta trong đám đông.

Đôi môi hắn mấp máy vài cái, như muốn nói điều gì đó.

Ta không nghe rõ, cũng chẳng muốn biết.

Đao ch/ém xuống, m/áu văng ba thước.

Đám đông xung quanh bùng lên tiếng kinh hô, có người vỗ tay tán thưởng, có người che mặt khóc nức nở.

Còn ta, chỉ cảm thấy trong lòng trút được một gánh nặng.

Ta dùng chính đôi tay này, tự mình b/áo th/ù cho cha và anh.

Đám mây đen luôn bao phủ trong lòng ta cuối cùng cũng tan biến.

Đoạn đường đời còn lại, sẽ bằng phẳng thênh thang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm