Sao anh ấy biết tôi đang nghĩ gì? "Vậy tôi ăn nhé?" Không thì phí quá. Đây là chiếc bánh nướng tôi cất hai ngày không nỡ ăn. Chiếc bánh này tốn tận hai đồng xu, còn đắt hơn cả tiền m/ua anh ấy một đồng. Tạ Tần Viễn tức gi/ận nói: "Cấm mày ăn." Giọng anh ấy rất hung dữ, thực sự sợ đứa trẻ này ăn món hắn vừa nhổ ra. Lúc này, bộ n/ão đang sốt mê man của hắn cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động. Hắn nhớ lại chuyện ban ngày, mình bị một đứa ăn mày dùng một đồng xu m/ua đi. Trong lòng hắn vừa bi thương vừa tràn ngập phẫn h/ận. Nghĩ đến nhà họ Tạ đời đời trung liệt, lần lượt trung thành với ba đời đế vương, luôn một lòng một dạ với hoàng gia, chưa từng có ý phản trắc. Con cháu nhà họ Tạ hết đời này đến đời khác đều chiến tử sa trường. Vậy mà nay lại vì công cao át chủ, bị tân đế kiêng dè. Kẻ gian chỉ cần ngụy tạo một bức thư vu khống hắn có ý thông địch b/án nước, mưu đồ tạo phản, tân đế thậm chí không cho nhà họ Tạ cơ hội tự minh oan, đã trực tiếp hạ lệnh tru di cửu tộc, ngay cả trẻ sơ sinh trong tã lót cũng không tha.
Gi*t người thì thôi, tân đế vì muốn nhục mạ hắn nên cố tình giữ lại mạng sống, biếm làm nô lệ. Tạ Tần Viễn càng nghĩ, ngọn lửa th/ù h/ận trong mắt càng ch/áy rực. Niềm tin trung thành tuyệt đối với quân chủ, lấy thân báo quốc từ trước đến nay của hắn hoàn toàn sụp đổ. Hắn tuyệt đối không thể chấp nhận việc hàng ngàn oan h/ồn nhà họ Tạ phải gánh chịu tội danh hư ảo mà mang tiếng x/ấu muôn đời. Đã cho hắn cơ hội sống, dù phải trả giá thế nào, hắn cũng phải sống tiếp. Sống mới có hy vọng.
05
Tạ Tần Viễn đang mải suy nghĩ đầy phẫn uất, bất cẩn một chút lại bị nhét thứ gì đó vào miệng. Tạ Tần Viễn: "..."
"Anh ăn đi." Tôi như dâng công, dí sát con gà nướng vừa nhặt được ở cửa miếu vào miệng Tạ Tần Viễn, sợ hắn không ăn nên đảm bảo: "Ngon lắm."
Tạ Tần Viễn nhìn con gà nướng, ánh mắt khẽ động: "Cái này ở đâu ra?"
Tôi chỉ tay về phía cửa: "Thần tiên biến ra đấy."
Tạ Tần Viễn hít sâu một hơi, cảm thấy đứa ăn mày này hình như không được thông minh cho lắm. Không màng đến chuyện có đ/ộc hay không, Tạ Tần Viễn ăn miếng th!t gà trong miệng. Ngay sau đó, miếng thứ hai được đút vào. Tạ Tần Viễn tiếp tục ăn. Miếng thứ ba, thứ tư, thứ năm. Chẳng mấy chốc cả con gà nướng đã vào bụng Tạ Tần Viễn. Hắn nhìn đứa trẻ đang gặm bộ xươ/ng gà, lúc này mới nhận ra mình vừa ăn mảnh. Hắn lập tức cảm thấy toàn thân không tự nhiên. Hắn hỏi: "Mày tên là gì?"
"Đồ ngốc."
Ai cũng gọi tôi như thế.
Tạ Tần Viễn lại tưởng tôi đang m/ắng mình, nhíu mày: "Mày không muốn nói?"
Tôi lặp lại lần nữa: "Đồ ngốc."
Lần này cố tình nói to hơn. Gân xanh trên trán Tạ Tần Viễn gi/ật liên hồi. Nếu đứa ăn mày này là lính của hắn, dám m/ắng hắn như vậy, sớm đã bị hắn t/át ch*t rồi. Nhưng giờ hắn phải nhẫn nhịn, giảng đạo lý với đứa trẻ này: "Không được m/ắng tao nữa, không muốn nói tên thì thôi."
Tôi chỉ thấy sao anh ấy còn ngốc hơn cả tôi. Tôi lại nói một lần nữa: "Không có m/ắng người, tên tôi là Đồ Ngốc."
Tạ Tần Viễn: "..."
Lần này hắn khẳng định, đứa trẻ này không phải không thông minh, mà là ngốc thật. Hắn bị một kẻ ngốc m/ua về. Thảo nào! Thảo nào. Người bình thường ai dám m/ua hắn chứ? Tạ Tần Viễn lập tức thông suốt. Kẻ ngốc còn hơn là kẻ th/ù. Hắn lại hỏi: "Mày m/ua tao, là muốn tao làm gì cho mày?"
Nghe câu hỏi này, tôi không gặm xươ/ng gà nữa, đầy mong chờ nhìn Tạ Tần Viễn, trả lời rất nghiêm túc: "Tôi muốn anh làm cha tôi."
Thực ra tôi muốn có mẹ hơn. Nhưng tôi đã hỏi người buôn người rồi, bà ấy nói tôi đi ăn xin cả đời cũng không m/ua nổi một người mẹ. Người cha này không ai thèm m/ua, tôi thử xem một đồng xu có m/ua được không. Không ngờ lại m/ua được thật.
Tạ Tần Viễn không nói nên lời. Hắn đến tay phụ nữ còn chưa từng nắm, vậy mà đã trở thành cha của một đứa trẻ rồi sao?
"Sau này anh là cha tôi rồi, anh phải bảo vệ tôi."
Đúng vậy! Bọn họ đều nói, cha sẽ bảo vệ con mình. Giống như lúc nãy tôi bị đ/á/nh, anh ấy đã giúp tôi đ/á/nh đuổi những kẻ b/ắt n/ạt. Người cha này, có ích.
Tạ Tần Viễn muốn nói mình còn phải b/áo th/ù, không rảnh làm cha người khác. Nhưng hắn biết, nói những lời này với một kẻ ngốc chỉ khiến bản thân mình trở thành kẻ ngốc mà thôi. Hắn nhắm mắt lại, chịu đựng cơn đ/au từ vết thương cùng cơn sốt cao để tiếp tục ngủ. Hiện tại không có th/uốc, hắn chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Thế nhưng có kẻ không định buông tha cho hắn.
"Không ngờ, vị chiến thần tướng quân của chúng ta vẫn chưa ch*t."
Trong miếu hoang xuất hiện vài vị khách không mời mà đến. Rõ ràng kẻ đến không có ý tốt.
06
Tôi ngẩng đầu nhìn ra cửa. Có vài người đang đứng đó. Một kẻ trong số đó bước ra, vênh váo tự đắc nói với Tạ Tần Viễn: "To gan! Đồ nô lệ tiện mạt, thấy Chu Thế tử chúng ta mà không hành lễ quỳ lạy sao? Ngươi tưởng mình vẫn là vị tướng quân oai phong lẫm liệt đó chắc?"
Giọng hắn ta rất lớn, tôi sợ hãi lùi lại phía sau hai bước. Tạ Tần Viễn vẫn không nhúc nhích. Tôi thấy nụ cười trên mặt kẻ tên Chu Vệ kia dần biến mất. Trở nên giống hệt biểu cảm của ông chủ tiệm bánh bao khi tôi bị bắt quả tang ăn tr/ộm trước đây. Đáng sợ quá.
"Tạ Tần Viễn, ngươi bây giờ chẳng qua chỉ là một tên nô tài." Chu Vệ ngồi xổm xuống, nhìn Tạ Tần Viễn đang nằm trên đất: "Sao thế, xươ/ng g/ãy rồi nên không quỳ nổi nữa à? Hay là nói, xươ/ng cốt của Tạ đại tướng quân đây quý giá hơn người khác?"
Tạ Tần Viễn nhìn hắn ta, cảm xúc trong mắt tôi không hiểu được. Nụ cười trên mặt Chu Vệ biến mất hoàn toàn.
"Xem ra Tạ đại tướng quân không biết cách làm nô tài, mấy người các ngươi, dạy dỗ hắn đi."
Dứt lời, mấy kẻ sau lưng hắn ta lao lên, trên tay không biết từ lúc nào đã cầm sẵn gậy gộc.
"Bảo mày quỳ mà không quỳ này!"
"Cho mày cái tội tỏ vẻ này!"
Những cây gậy giáng xuống người Tạ Tần Viễn liên tiếp, phát ra những tiếng bộp bộp trầm đục. Tạ Tần Viễn cắn ch/ặt răng, không kêu một tiếng. Tôi nhìn những cây gậy đ/á/nh lên người anh ấy, trong lòng vô cùng tức gi/ận. Anh ấy là của tôi. Là tôi đã bỏ một đồng xu ra m/ua đấy.
Tôi dùng hết sức lao lên, dùng đầu húc mạnh vào bụng một kẻ trong số đó.
"Á!" Kẻ đó đ/au đớn kêu lên, cúi đầu nhìn thấy là tôi, mặt mày vặn vẹo: "Đồ ngốc thối tha, mày muốn ch*t à!"