Đã 2 năm kể từ khi tôi ngủ với vị giáo sư lạnh lùng ấy, tôi chán ngấy rồi.
Cơ bụng của anh ta không còn hấp dẫn tôi nữa, tư thế khi "lâm trận" cũng cứ lặp đi lặp lại khiến tôi mất sạch hứng thú.
Thế nên, khi "ánh trăng sáng" của anh ta đưa cho tôi tấm chi phiếu 20 triệu bảo tôi rời đi, tôi đã kích động đến mức nước mắt giàn giụa: "Cô cứ yên tâm, tôi đảm bảo sẽ biến mất một cách triệt để."
Sau đó, tôi để lại một tờ giấy ghi "Kỹ thuật của anh tệ quá" cho Diệp Bạc Nhu rồi tiêu sái rời đi.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, khi tôi đang ôm trái dừa, nằm trên bãi biển phơi nắng, Diệp Bạc Nhu lại từ trên trời rơi xuống, bệ/nh hoạn giam cầm tôi trong vòng tay, giọng điệu đầy nguy hiểm:
"Hân Hân, anh mới học được 120 tư thế, chúng ta thử từng cái một, được không?"
Tôi: "!"
01
Lớp rèm cửa dày cộp ngăn cách ánh sáng.
Tôi quỳ trên giường.
Người đàn ông phía sau hôn lên lưng tôi.
Động tác kịch liệt.
Tôi dần không chống đỡ nổi, vòng tay ra sau nắm lấy cánh tay anh, đ/ứt quãng c/ầu x/in.
Diệp Bạc Nhu lại chẳng chịu dừng lại một giây nào, giọng nói vốn dĩ thanh lãnh lúc này lại nhuốm màu d/ục v/ọng: "Ai bảo em quyến rũ anh trước? Chịu đựng đi."
Trời đất chứng giám, tôi thực sự không hề quyến rũ anh ta.
Sự thật là thế này——
4 giờ chiều, tôi tập yoga xong rồi đi tắm, nhưng quên mang theo khăn tắm.
Vào thời điểm này, Diệp Bạc Nhu thường không có nhà, trong phòng ngủ rộng lớn chỉ có mình tôi.
Thế nên, tôi không chút áp lực tâm lý nào, ướt sũng bước ra khỏi phòng tắm một cách nghênh ngang.
Ai mà ngờ được, Diệp Bạc Nhu lại đột ngột đẩy cửa bước vào.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tôi x/ấu hổ đến mức da đầu tê dại, hoảng lo/ạn dời tầm mắt.
Tôi cúi đầu, làm bộ như đà điểu, bước những bước nhỏ xíu tới trước tủ quần áo lấy khăn tắm, chuẩn bị lau khô người.
Giây tiếp theo, vòng eo đã bị người đàn ông ôm ch/ặt từ phía sau.
Hơi thở nóng bỏng của Diệp Bạc Nhu phả vào vành tai tôi: "Để anh lau cho em."
Sau đó, mọi chuyện liền mất kiểm soát...
Người trong cuộc là tôi đây vô cùng hối h/ận, sao trí nhớ mình lại kém thế không biết, lại tự dâng mình vào miệng cọp.
Với thể lực của Diệp Bạc Nhu, không quá hai tiếng, anh ta sẽ không tha cho tôi.
Tôi thầm m/ắng anh ta là cầm thú trong lòng, nhưng bề ngoài lại không dám làm càn.
Dù sao thì anh ta cũng là "kim chủ" của tôi.
Viện phí của mẹ và anh trai tôi đều là anh ta chi trả.
Trang sức trên cổ, vòng ngọc trên tay tôi đều là anh ta m/ua.
Tôi là một "chim hoàng yến" vô cùng có đạo đức nghề nghiệp, hiểu rõ đạo lý "nhận của người ta thì phải biết điều", tuyệt đối sẽ không làm những việc khiến kim chủ không vui.
Nhưng trong lòng lại thấy tủi thân.
Tôi mệt đến mức cánh tay cũng không nhấc lên nổi.
Diệp Bạc Nhu lại chẳng hề xót thương tôi chút nào.
Nếu đổi lại là "ánh trăng sáng" của anh ta, chắc chắn Diệp Bạc Nhu sẽ không nỡ đối xử với cô ấy như vậy nhỉ?
Haizz, ai bảo tôi chỉ là người thế thân chứ?
Nói ra cũng thật nực cười.
Người thế thân như tôi, không phải vì dung mạo giống "ánh trăng sáng".
Mà là vì tấm lưng giống.
Thế nên, trên giường, Diệp Bạc Nhu thích nhất là kiểu từ phía sau.
Anh ta đem tất cả tình yêu không có được với "ánh trăng sáng" trút hết thành d/ục v/ọng lên người tôi.
Mỗi lần tôi đều bị hành hạ đến sống dở ch*t dở, nhưng chỉ dám gi/ận mà không dám nói.
02
Sau khi cuộc chiến này kết thúc, tôi tức gi/ận ngồi trong phòng tắm, nhắn tin cho cô bạn thân Liên Tuyết để than thở:
"Á á á á, đùi trong của tớ sưng hết cả lên rồi, Diệp Bạc Nhu đúng là đồ cầm thú!"
Liên Tuyết gửi lại một tràng dấu chấm lửng:
"Đúng là kẻ ăn no không biết kẻ đói khổ."
"Nếu cậu biết tớ hẹn hò với Tô M/ộ một năm rồi mà vẫn chưa được ăn th!t , đến cơ bụng anh ta cũng không cho tớ sờ, cậu cũng sẽ thấy tớ khổ thôi."
Cái này...
Có vẻ như cô ấy còn thảm hơn.
Tôi đề nghị: "Hay là... tớ m/ua đồ chơi tình thú tặng cậu nhé?"
Cô ấy đáp: "Cảm ơn, tớ có rồi."
Sau đó gửi cho tôi một tấm ảnh.
Tôi nhìn vào, chà, loại nào cũng đầy đủ cả.
Tôi và Liên Tuyết đang tán gẫu say sưa, cửa phòng tắm bỗng nhiên bị gõ từ bên ngoài.
Người đàn ông chậm rãi lên tiếng:
"Anh bảo dì giúp việc hấp khoai mài và bí đỏ cho em rồi, còn xào thêm vài món nữa, lát nữa đói thì nhớ ăn nhé."
"Anh phải ra ngoài một chuyến, tối nay có lẽ về muộn, em nghỉ ngơi sớm đi, đừng lại cày phim đến nửa đêm."
Diệp Bạc Nhu người này nhìn thì có vẻ cao lãnh lạnh lùng, nhưng thực ra cực kỳ thích quản lý mọi thứ.
Ví dụ như không cho tôi thức khuya, không cho tôi uống đồ uống có gas, cũng không cho tôi ăn mì gói hay những loại đồ ăn rác này.
Tôi nghi ngờ nghiêm trọng rằng "ánh trăng sáng" chính là vì không chịu nổi sự kiểm soát của anh ta nên mới đ/á anh ta.
Nhưng tôi chỉ là một con chim hoàng yến, chỉ có thể ngoan ngoãn đáp lại: "Biết rồi ạ."
Anh ta rõ ràng rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của tôi, nhếch môi cười rồi quay người rời đi.
Trước khi ngủ, tôi lại nhận được tin nhắn của Liên Tuyết.
"Chị em ơi, chúc mừng cậu, sắp được giải thoát rồi!"
Tôi nghi hoặc nhấn vào tấm ảnh cô ấy gửi, rồi nhìn thấy Diệp Bạc Nhu và một người phụ nữ trẻ đang sánh bước đi vào câu lạc bộ.
Người phụ nữ đó dáng người thon thả, vòng eo nhỏ nhắn, đôi chân dài miên man.
Hơi thở của tôi bỗng khựng lại.
Bởi vì tôi nhận ra, bóng lưng của người phụ nữ này giống tôi đến bảy phần.
Không nghi ngờ gì nữa, cô ta chính là "ánh trăng sáng" của Diệp Bạc Nhu, Hoàng Thời Vũ.
Liên Tuyết kích động không thôi:
"Hân Hân, đợi Diệp Bạc Nhu quay lại với cô ta, chắc chắn sẽ đ/á cậu thôi, đến lúc đó cậu được tự do rồi!"
Về lý thuyết mà nói, tôi đâu có yêu Diệp Bạc Nhu, chỉ vì tiền nên mới làm chim hoàng yến cho anh ta.
Anh ta sắp gương vỡ lại lành với Hoàng Thời Vũ, tôi nên vui mới phải.
Thế nhưng không hiểu sao, lồng ng/ực tôi lại thấy nghẹn ứ, khó thở, đến cả cơn buồn ngủ cũng tan biến.
Tôi mở mắt trân trân đến tận 2 giờ sáng, nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ bị đẩy ra.
Lòng rất rối bời, tạm thời không muốn trò chuyện với Diệp Bạc Nhu nên tôi nhắm mắt giả vờ ngủ.
Người đàn ông bước tới, cúi người, muốn hôn lên trán tôi.
Ở khoảng cách gần như thế, tôi ngửi thấy rõ mùi nước hoa lạ trên người anh ta.
Nghĩ đến việc có lẽ anh ta vừa thân mật với "ánh trăng sáng" xong, mũi tôi bỗng chốc cay xè.
Tôi nắm ch/ặt tay trong chăn, giả vờ như vô thức xoay người, né tránh cái chạm của anh ta.
Anh ta rõ ràng đã bị tôi lừa, không tiếp tục hành động nữa mà rón rén đi vào phòng tắm.
Chỉ là, đợi đến khi anh ta vệ sinh cá nhân xong rồi nằm xuống, vẫn như mọi khi, cánh tay dài vươn ra, ôm lấy tôi vào lòng.
Tôi không hiểu nổi, đã là Hoàng Thời Vũ quay về rồi, tại sao anh ta còn thân mật với tôi như thế này, là ý gì đây?
Chẳng lẽ Hoàng Thời Vũ vẫn chưa đồng ý quay lại với anh ta?
Thế nên, người thế thân như tôi vẫn còn chút giá trị lợi dụng sao?
Nghĩ đến đây, sự chua xót trong lồng ng/ực càng trở nên mãnh liệt.
Tôi không biết mình bị làm sao nữa.