Xuân đến giết ta

Chương 1

28/05/2026 01:10

Sau lần thứ mười bảy trúng đ/ộc mà vo/ng mạng, ta không muốn sống nữa.

Trước khi nhắm mắt, ta muốn làm một chuyện kinh thiên động địa, đó là hôn vị Quốc công gia tuấn tú nhất.

Đang hôn dở chừng, y nói: 「Ngươi trúng đ/ộc rồi」.

Thứ đ/ộc mà Thái y viện còn chẩn đoán không ra, y lại nhìn thấu được sao?

Ta đẩy mạnh y ra.

Vậy tạm thời không hôn nữa, c/ứu ta!

1.

Ngày mùng ba tháng ba, tiết Thượng Tị, Bệ hạ ban tiệc xuân tại hành cung.

Buổi sáng dạo vườn thưởng hoa, buổi chiều chơi khúc thủy lưu thương.

Khi hoàng hôn buông xuống, trống hoa điểm ba hồi, tiệc tối sắp bắt đầu.

Ta theo đoàn nữ quyến hướng về Trường Xuân điện, còn chưa bước qua ngạch cửa, một trận kịch đ/au đã đúng lúc bùng lên từ đan điền.

Lại tới nữa rồi.

Ta ngã xuống đất, co rúm người lại.

Bàn tay co gi/ật đ/ập xuống nền đất từng nhịp, từng nhịp.

Đây là lần thứ mười bảy ta trúng đ/ộc mà vo/ng mạng.

Rốt cuộc còn có hồi kết hay không.

Mở mắt ra lần nữa.

Đào hồng liễu biếc.

Ta lại đứng dưới cửa nguyệt động trong Ngự hoa viên.

Bên tai vang lên tiếng xướng danh của thái giám Ty Lễ.

「Con gái Hàn lâm Trình đã khuất đến——」

Người đã khuất là phụ thân ta, không phải ta.

「Ôi, sao ngươi lại tới đây?」

Nhị tiểu thư nhà Lưu Thị lang phe phẩy quạt tròn, cười khẩy liếc ta một cái.

Phụ thân ta trước khi qu/a đ/ời đã từ quan, ta không phải quyến thuộc quan lại, vốn chẳng có tư cách tới đây.

Mấy lần trước, ta còn khách sáo với Lưu nhị một câu.

「Toàn nhờ Bệ hạ rủ lòng thương.」

Nhưng giờ khắc này——

Ta ngáp một cái.

「Liên can gì tới ngươi.」

2.

Lưu nhị gi/ận đến r/un r/ẩy: 「Ngươi... có hiểu quy củ hay không?」

Ta bước qua nàng, hít mạnh một hơi không khí lẫn hương hoa, hướng về phía ánh dương ấm áp mà đi.

Lần trước ch*t xong, ta đã không muốn sống, còn nói chi quy củ.

Hôm nay, ta chỉ muốn——

Nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên vui thì vui.

Bởi thứ đ/ộc này tà môn, căn bản không thể tránh né.

Nhớ lần thứ ba, ta vừa mở mắt đã chạy thẳng về phía cung môn.

Thị vệ ngăn ta lại: 「Bệ hạ có chỉ, tiệc tối tan mới mở cung môn.」

Lần thứ tư, Lưu nhị vừa mới mở miệng 「Ôi, sao ngươi lại tới đây」, ta đã t/át nàng hai bạt tai.

Bị ph/ạt quỳ cả ngày trong Phật đường.

Phật đường thanh tịnh, chỉ có một mình ta.

Ta mừng rỡ khôn xiết, tưởng rằng có thể thoát kiếp, liền không ngừng dập đầu trước Bồ T/át.

Nhưng khi ánh tịch dương chiếu lên gương mặt từ bi của Đức Phật, ta lại trúng đ/ộc mà vo/ng mạng.

Tới lần thứ tám, ta nói có kẻ hạ đ/ộc trong cung.

Người của Thái y viện và Nội vụ ty lật tung cả hành cung, vẫn không tra ra nửa điểm đ/ộc chất.

Ta bị giam vào địa lao, khi mặt trời lặn, lại trúng đ/ộc mà vo/ng mạng.

Thứ đ/ộc này như hình với bóng.

Khi hoàng hôn buông xuống, trống hoa gõ vang trời, ta tất tử.

Tệ hơn nữa, không ai nhìn ra ta trúng đ/ộc.

Ngay cả vị hôn phu làm Thái y của ta cũng chẩn đoán không ra.

Mỗi lần ta trúng đ/ộc ngã xuống, Cố Nghiên Trực đều ra sức châm c/ứu đút th/uốc.

Nhưng lúc hấp hối, vừa nghe thấy giọng hắn hoảng lo/ạn không thôi, liên tục gọi tên ta, ta liền biết, lại sắp xong đời.

Đã dặn dò hắn nhiều lần, phải trấn tĩnh.

Hắn phải nhanh chóng tra rõ ta trúng thứ đ/ộc gì, kịp báo cho ta trước khi ta ch*t.

Tiện cho ta lần sau bào chế giải dược, tìm ng/uồn đ/ộc.

Nhưng đáng tiếc, lần nào cũng không kịp.

Chẳng lẽ y thuật của hắn không ra gì?

Thế là, ta cầu khẩn khắp Thái y trong hành cung.

Nhưng kết quả đều như nhau, không ai nói ta trúng đ/ộc.

Cho nên lần này, ch*t thì ch*t.

3.

Trước khi ch*t phải ăn no bữa cơm.

Trước kia sợ bệ/nh ho tái phát, không dám ăn đồ lạnh, không dám ăn đồ cay, càng không dám đụng vào rư/ợu.

Tiệc trưa, ta đem những thứ thường ngày muốn ăn lại không dám ăn, đều nếm qua một lượt.

Còn uống hai bầu Thu Lộ Bạch.

Thứ rư/ợu này chỉ có trong cung mới có, quả nhiên là tiên phẩm.

Ăn no uống say, ta gục trên bàn chợp mắt.

Bên tai ồn ào không chịu nổi.

「Con gái Hàn lâm Trình, lại vô giáo dưỡng đến thế.」

「Ấy là do nương nàng, nương nàng xuất thân thương gia, thân phận thấp hèn, dạy được quy củ gì chứ?」

「Thương gia có cái hay của thương gia. Phủ Trình nhà nàng giàu nứt đố đổ vách, công tử kinh thành ai mà không đỏ mắt. Ngược lại hời cho Cố Thái y.」

「Ai nói vậy? Rõ ràng là Trình Thư Hòa quấn lấy Cố Thái y, dùng hết th/ủ đo/ạn hạ lưu, mới ép người ta định thân! Nàng bát tự toàn âm, cha mẹ đều đã khuất, nhìn là biết sao chổi, ai cưới ai xui xẻo.」

Cú vỗ bàn cuối cùng của Lưu nhị, chấn động khiến dạ dày ta cuộn trào, men rư/ợu bốc lên.

Ta dụi dụi mắt.

Lảo đảo đứng dậy.

Đưa tay mò về phía đĩa trên bàn.

Thiên kim nhà Vĩnh Ninh hầu sinh ra b/éo núc.

Chân giò hầm đường phèn, úp lên đầu nàng.

Giống nàng.

Tiểu thư nhà Đinh Thượng thư trông như quả dưa héo.

Hải sâm hầm gân hươu, úp lên đầu nàng.

Bồi bổ chút.

Cuối cùng là Lưu nhị.

Ta ôm lấy nàng, không nhịn được.

Ói lên người nàng một trận.

Thất lễ rồi, chư vị.

Người ch*t là lớn.

4.

Ta bị nh/ốt vào phòng tối giải rư/ợu.

Thấy tịch dương sắp lặn, ta đ/á/nh ngất thị vệ, lẻn ra ngoài.

Có ch*t, cũng phải chọn chỗ phong cảnh tốt.

Ta đang ngó nghiêng bốn phía, trên hồi lang có một người đi ngược lại.

Cẩm bào huyền sắc, ngọc đai thắt lưng, khí thế như lợi ki/ếm.

Đây là Định Quốc công... Tống Vân?

Nghe nói y vừa bình định phản lo/ạn Tây Bắc, th/ủ đo/ạn sấm sét, không ai dám trêu.

Nhưng gương mặt ấy.

Trời đất, tuấn tú quá.

Chi bằng……

「Trình Thư Hòa, ngươi tìm ch*t sao? Vả lại, ngươi đã định thân rồi.」 Một giọng nói bên tai nhắc nhở ta.

「Sợ gì, ngươi cũng không sống nổi qua đêm nay.」

Một giọng khác vang lên càng lớn hơn.

Lập tức khiến ta gan dạ khắp người.

Người nghiêng ngang, liền chắn mất đường đi của y.

Y dừng bước, rũ mắt nhìn ta, trên mặt không chút gợn sóng.

Quả không hổ là người từng trải sa trường.

Ta nắm ch/ặt vạt áo y, ấn vào góc tường.

Mãi đến khi lưng y đ/ập mạnh vào vách tường, lông mi y mới khẽ run.

「Giờ ngọ hôm nay, Trình tiểu thư oai phong khác thường.」

「Không biết tại hạ, lúc nào đắc tội với ngươi.」

Ta lắc đầu, 「Ngươi không đắc tội ta.」

Dứt lời nhón chân, hai tay vòng qua cổ y.

Khi cả người treo lên, y đột ngột cúi đầu xuống.

Trong lúc hơi thở giao thoa, yết hầu y lăn vài lần, ánh mắt lại chăm chú nhìn ta.

「Vậy có vẻ, ngươi muốn đắc tội ta.」

「Nói gì vậy. Hôn một cái, có mất miếng th!t nào đâu.」

Hương trầm thủy trên cổ y lẫn vị đắng thảo dược cực nhạt, thoảng đến chóp mũi ta.

Thơm đến mức khiến người ta muốn vùi mặt vào trong.

Ta nhắm mắt, chụt một cái hôn lên……

Y cứng đờ hồi lâu, bờ vai khẽ run.

Không biết từ lúc nào y đã khóa lấy cổ tay ta, đầu ngón tay vững vàng ấn lên mạch.

「Ngươi trúng đ/ộc rồi.」

Cái gì

Ta đột ngột mở mắt, đẩy mạnh y ra.

Thứ đ/ộc Thái y còn chẩn không ra, y lại nhìn thấu được sao?

Điều này chứng tỏ——

Ta có c/ứu rồi?!

「Không hôn nữa?」

Y cúi đầu, chỉnh lại vạt áo bị ta làm rối.

「Vừa nãy đâu chỉ một cái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Yêu Qua Mạng Của Chồng Chính Là Tôi

Chương 14
Sau một lần nữa bị chồng từ chối chuyện thân mật, tôi gửi cho bạn trai qua mạng một tấm ảnh mặc áo choàng tắm. Thế nhưng ngay lúc đó, từ căn phòng bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói của chồng tôi: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Tôi sững người. Thảo nào chồng luôn từ chối tôi. Hóa ra anh ấy ngoại tình rồi. Đúng lúc ấy, điện thoại tôi nhận được một tin nhắn thoại. Tôi chuyển giọng nói thành văn bản: “Bé cưng, cởi váy ra cho anh xem nào, được không?” Toàn thân tôi run lên. Đối tượng ngoại tình của chồng tôi… Lại chính là tôi? Để xác nhận suy đoán này, tôi gửi cho anh một tin nhắn: “Em muốn xem của anh trước.” Bạn trai qua mạng trả lời: “Được.” Ngay sau đó, tôi nghe thấy từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng chồng mình đứng dậy... Cùng âm thanh chiếc khóa thắt lưng được mở ra.
24
2 Cha của cô ấy Chương 23
3 Mất Nét Chương 10.
4 Em Đừng Khóc Mà Chương 15
6 Nhầm lẫn tai hại Chương 17.
7 Chúc Thanh Sơn Chương 17
8 Tham Lam Chương 12
10 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 Lòng đố kỵ Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm