"Đây là thê tử chưa qua cửa của ta," Thiệu Tồn hành lễ, "Nghe danh Cẩm Tú Các là tiệm thêu nổi tiếng nhất thành, muốn thỉnh chưởng quầy làm cho nàng ấy một bộ giá y."
Chưởng quầy lập tức cười tươi: "Đại công tử nhà họ Thiệu quá khen, vị hôn thê của ngài đẹp đẽ nhường này, ta nhất định tự tay làm một bộ giá y xứng với nàng!"
Thiếp còn chưa kịp hoàn h/ồn, đã bị bà ấy kéo đi đo kích thước.
Sau đó, Thiệu Tồn lại dẫn thiếp dạo quanh tiệm trang sức, tiệm son phấn, tiệm hương liệu, m/ua một đống lớn đồ đạc.
Sương Giáng và Trúc Mặc theo bên cạnh, chốc thì bảo cái này đẹp, chốc lại nói cái kia hợp với thiếp, trông còn hào hứng hơn cả thiếp.
Xe ngựa chất đầy ắp, thiếp lại ngồi đứng không yên.
Vừa định lên tiếng, Thiệu Tồn đã vén rèm: "Dừng xe."
Đoạn nhìn sang thiếp: "Đợi ta một lát."
Thiếp nhìn thấy chàng đi đến trước sạp hàng rong, thần sắc chuyên chú nói gì đó.
Khi lên xe trở lại, trong tay Thiệu Tồn đã cầm một chiếc kẹo đường hình người tinh xảo đáng yêu: "Thấy nàng nhìn hồi lâu, ta liền bảo người làm một chiếc giống dáng vẻ của nàng."
"Có điều..." Chàng lướt mắt qua gương mặt thiếp, do dự vài nhịp, vẫn đạm thanh nói, "Không giống lắm, không bằng người thật."
Thiếp thẫn thờ nhìn chàng, cổ họng như bị nghẹn lại.
Bộp.
Trong hốc mắt có chất lỏng nóng hổi trào ra.
Thiếp lại chẳng hề hay biết, thậm chí không biết mình đang nức nở: "Xin lỗi."
Xin lỗi, vì đã tính kế chàng.
Xin lỗi, vì đã h/ủy ho/ại hôn sự của chàng.
Xin lỗi, vì đã trở thành thê tử của chàng.
Xin lỗi...
Thiếp cũng chẳng biết mình đang nói gì, chỉ là lồng ng/ực vốn luôn trống rỗng, giờ đây lại như được lấp đầy bởi thứ gì đó.
Chua xót khôn ng/uôi.
Thần sắc Thiệu Tồn thay đổi gần như ngay lập tức, chàng vô thức đưa tay ra, rồi lại rụt về.
Một lúc lâu sau, chàng rút từ bên hông ra một chiếc khăn lụa trắng như mới, do dự vài giây mới bắt đầu lau nước mắt cho thiếp.
Giọng chàng tựa như tiếng thở dài: "Ninh cô nương, nàng có biết, thọ số của ta chẳng còn bao nhiêu."
Thiếp biết.
Chuyện đã biết từ sớm, đến tận lúc này, thiếp lại vô cớ bắt đầu đ/au lòng.
Người như Thiệu Tồn, cớ sao không thể ở lại nhân gian lâu hơn.
Mà thiếp sống trên đời, dường như cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Cớ sao phải đi hại một người tốt đến thế.
Giây phút này, thiếp bỗng nhiên hối h/ận.
Thiếp cảm thấy hơi khó thở: "Đại công tử, thiếp tự biết không thể xứng với ngài, là thiếp trèo cao, nếu ngài có người trong lòng, hôn sự của chúng ta chi bằng..."
"Ninh cô nương," chàng ngắt lời thiếp, dường như có chút bất lực, "Ta trước nay không có người trong lòng, cũng chưa từng cân nhắc chuyện xứng hay không."
Qua làn nước mắt nhòe đi, thiếp nhìn vào mắt chàng.
Chân thành, mềm mại, ôn hòa, mang theo sự an ủi.
Khiến người ta nhớ đến chiếc lá non trên cành vào ngày xuân.
"Nàng cũng rất tốt," Thiệu Tồn dừng lại một chút, "Ta chỉ là cảm thấy, người như ta th/uốc đ/á vô phương, nếu thành thân, chính là hại người cả đời."
Thiếp vội vàng hứa với chàng: "Đại công tử, thiếp sẽ chăm sóc ngài, thiếp sẽ nghĩ cách tìm đại phu chữa trị cho ngài, nếu Nhữ Dương không có, thì kinh thành thì sao? Thiếp sẽ tìm người nghe ngóng..."
Vị quý công tử vang danh thiên hạ ấy chăm chú lắng nghe những lời lắp bắp của thiếp.
Chàng nhìn thiếp, co ngón tay lại, qua lớp khăn lụa gõ nhẹ lên trán thiếp, bỗng nhiên mỉm cười: "Đã đính ước, sau này nàng có thể gọi tên ta."
Thiếp có chút không thốt nên lời: "Thiệu, Thiệu Đại công tử..."
"Ninh Cam Đường," chàng gọi tên thiếp, giọng điệu ôn hòa nhưng nghiêm túc, "Ta tên Thiệu Tồn, tự là Nghi Cảnh."
(08)
Đêm trước ngày thành thân với Thiệu Tồn.
Thiệu phu nhân bỗng gọi thiếp đến viện của bà ta.
Thiếp và Sương Giáng vừa ra khỏi cửa liền bị chặn lại.
Thiệu Cừ nhìn thiếp với vẻ mặt âm u.
Đã lâu không gặp, hắn g/ầy gò tiều tụy đi nhiều, đầy rẫy tia m/áu trong mắt, râu ria lởm chởm, trông có chút không chỉn chu.
Gặp lại lần nữa, thiếp vẫn cảm thấy một nỗi gh/ê t/ởm khó kiềm chế.
Cũng chẳng muốn nói với hắn nửa lời, kéo Sương Giáng định đi đường vòng.
"Ninh Cam Đường." Hắn nhếch môi, "Ta đã xem thường nàng rồi."
Thiếp nhíu mày nhìn hắn.
"Không ngờ nàng lại có bản lĩnh đến thế, ngay cả đại ca của ta cũng bị nàng làm cho mê muội, còn vì thế mà kinh động tổ mẫu, ph/ạt ta gia pháp."
Thiệu Cừ tự nói một mình, "Ngay cả lời c/ầu x/in của mẫu thân ta cũng vô dụng, xem ra là quyết tâm muốn đòi lại công bằng cho nàng rồi..."
"Nhị công tử xin giữ lời," Sương Giáng chắn trước mặt thiếp, vẻ mặt nghiêm nghị, "Tiểu thư và Đại công tử trong sạch, danh tiết của tiểu thư cũng không dung cho ngươi vu khống như thế."
"Lại còn chiêu m/ộ được một nha hoàn trung thành hộ chủ," Thiệu Cừ khẽ hừ lạnh, "Thôi vậy, hôm nay ta không đến đây để tranh cãi miệng lưỡi."
"Ninh Cam Đường, bây giờ hối h/ận vẫn còn kịp." Hắn chậm rãi nói, "Đêm nay nàng theo ta đi, ta đã chọn sẵn một viện lạc ngoài phủ cho nàng, nàng trốn vài năm, đợi mọi chuyện xong xuôi, ta sẽ đưa nàng về phủ, hứa cho nàng một vị trí bình thê."
Giọng điệu cao cao tại thượng, tựa như ban ơn.
Vậy mà lại bảo thiếp tư bôn cùng hắn trước khi cưới, đi làm một người vợ lẽ bên ngoài.
"Nàng gả cho Thiệu Tồn, chẳng mấy năm đã phải thủ tiết vì hắn, từ nay về sau lỡ dở cả đời. Chắc hẳn nàng cũng chẳng có tình cảm gì với kẻ ốm yếu đó, chẳng phải chỉ là lợi dụng hắn để kích ta, lùi một bước để tiến hai bước, ép ta cưới nàng sao?"
"Nhưng nàng đã tính sai rồi, gia thế như nàng làm sao xứng với ta." Thiệu Cừ thản nhiên, "Tuy nhiên nhà họ Thiệu và nhà họ Ninh dù sao cũng đã đính ước từ nhỏ, nể mặt Ninh bá phụ, mới cho nàng con đường này..."
"Nhị công tử." Thiếp thật sự không nghe nổi nữa, ngắt lời hắn, "Ngài nghĩ nhiều quá rồi, ta không hề có ý nghĩ đó, ta thà ch*t chứ không muốn dính dáng gì đến ngài."
Thiệu Cừ sững sờ, trong mắt cảm xúc cuộn trào, mang theo cơn gi/ận âm u: "Ninh Cam Đường! Chẳng phải nàng nghĩ rằng còn có Thiệu Tồn làm chỗ dựa nên mới dám nói chuyện với ta như vậy sao?"
"Vậy nàng nói xem," hắn cười lạnh, "Nếu ta nói với huynh ấy rằng, ta và nàng đã sớm tư thông, có qu/an h/ệ da th!t thì sao?"
Sắc mặt thiếp nháy mắt trắng bệch, không thể tin nổi nhìn hắn.
"Nói cho cùng, nàng còn nhỏ tuổi đã đến nương nhờ nhà họ Thiệu, ngày thường trăm phương ngàn kế quyến rũ ta, chẳng phải là..."
Bộp!
Lời hắn chưa dứt, Sương Giáng đã giáng một nắm đ/ấm vào mặt hắn.
Thiệu Cừ tức thì kêu đ/au, Sương Giáng lại không dừng tay, đ/è hắn xuống đất đ/á/nh túi bụi.
"S/úc si/nh! Đồ cặn bã! Thứ không biết x/ấu hổ!" Nàng nghiến răng m/ắng nhiếc, "Ta thấy con chó trong viện sủa hai tiếng còn dễ nghe hơn ngươi! Đêm hôm khuya khoắt đến làm người ta buồn nôn phải không? Tiểu thư nhà ta ngày mai thành thân, thứ cóc ghẻ như ngươi không với tới thiên nga nên phát đi/ên rồi sao?"