Trong đầu ta chỉ còn vang vọng câu nói của vị thái giám tổng quản kia ——
Ban cho một ngàn lượng bạc trắng, mỗi ngày một bàn tiệc Bát Trân.
Ta mừng phát khóc:
"Hu hu cuối cùng cũng có tiền rồi, cuối cùng không cần phải ăn cơm thiu, cháo loãng với bánh màn thầu cứng như đ/á nữa rồi hu hu ha ha!"
Tạ Trì: "……"
Đám cung nhân đứng xem: "……"
13
Ta nghi ngờ Tạ Trì đang cố tình chỉnh ta!
Trong Đông cung có bao nhiêu thái giám cung nữ mới tới, tranh nhau lấy lòng y.
Y chẳng sai bảo một ai.
Vậy mà nửa đêm lại xông vào phòng ngủ của ta, lôi kẻ đang ngủ say như ch*t là ta dậy.
Lạnh mặt, ép ta phải bôi th/uốc cho y.
"Vết thương của ta bị rá/ch rồi, giúp ta bôi th/uốc." Y đầy vẻ oán trách, "Ca ca, ta bị thương nặng thế này, huynh không quan tâm đến ta sao? Sao huynh có thể ngủ ngon được chứ?"
Ta ngơ ngác.
Ta chỉ cần nhắm mắt là ngủ được thôi mà.
Hơn nữa lời này nghe cứ như thể ta là một gã đàn ông phụ bạc cặn bã vậy.
Ta bất lực:
"Được được được, ta quan tâm ngươi đây, nhưng thái tử điện hạ, ngươi có thể mặc áo vào trước được không, vết thương ở vai, ngươi cởi phanh cả mảng ng/ực ra làm gì, khoe ngươi có cơ bụng à!"
Vị thái tử xinh đẹp đầy vẻ u oán, chậm chạp kéo áo lại.
Ta cẩn thận rắc th/uốc trị thương lên vết thương của y.
Khi quấn băng, khoảng cách giữa hai người quá gần, hơi thở đan xen.
Bầu không khí bỗng dưng trở nên m/ập mờ, ta bắt đầu tìm chuyện để nói:
"Nghe nói lần săn b/ắn mùa thu này, tiểu thư thừa tướng cũng đi sao?"
Tạ Trì ánh mắt thản nhiên: "Không để ý."
Không để ý?
Nhưng ta nhớ trong tiểu thuyết gốc, y và nữ chính Liễu Chiêu Chiêu đã gặp nhau trong buổi săn b/ắn đó rồi.
Hơn nữa kể từ ngày đó, Tạ Trì đã lặng lẽ thầm thương tr/ộm nhớ vị nữ chính lương thiện đáng yêu ấy trong lòng.
Sau đó, Tạ Trì nghe nói nữ chính đã có thanh mai trúc mã là nam chính, tính cách âm u vặn vẹo của y không nhịn được nữa, liền trực tiếp cưỡng đoạt nữ chính.
Xin một đạo thánh chỉ, ép nàng gả vào Đông cung làm thái tử phi.
"Ngươi thử nghĩ kỹ lại xem? Thiếu nữ mặc váy màu vàng nhạt, cưỡi ngựa trắng nhỏ ấy."
Tạ Trì đặt sách xuống, liếc nhìn ta một cách bình thản, nghiêm túc nhớ lại:
"Hình như là có người như vậy...
"Lúc đó, ta trúng tên ngã trong rừng, nữ tử đó không biết từ đâu chui ra, lấy th/uốc trị thương và băng gạc từ trong ng/ực ra, cứ nằng nặc đòi giúp ta băng bó vết thương."
Quả nhiên là đã gặp.
Ta tò mò hỏi tới: "Sau đó thì sao, ngươi đồng ý à?"
"Từ chối rồi. Nam nữ thụ thụ bất thân, vả lại ta cũng đâu có quen biết nàng ta, lỡ nàng ta có ý đồ x/ấu bỏ đ/ộc vào th/uốc thì sao?"
Ta: "……?"
Sao lại không giống với những gì viết trong nguyên tác.
Tạ Trì nheo mắt.
Đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào kẻ đang trầm tư là ta, quan sát biểu cảm của ta.
Y căng mặt không mấy vui vẻ, bất thình lình lên tiếng, giọng điệu chẳng mấy dễ nghe.
"Ca ca hỏi thăm nàng ta nhiều như vậy để làm gì? Hình như rất quan tâm đến nàng ta thì phải."
"Ta……"
"Chẳng lẽ ca ca thích nàng ta sao?"
"?"
Ta lặng người vài giây, cố gắng đuổi kịp mạch tư duy khó hiểu của Tạ Trì.
Nhưng sự im lặng của ta, trong mắt y lại là chột dạ và thừa nhận.
Y không nói nữa, đôi mắt dài hẹp xinh đẹp nhìn chằm chằm vào ta, sắc mặt dần dần chìm xuống.
Ừm, nhóc con này có phải đã hiểu lầm gì rồi không……
Đột nhiên nhớ lại những gì được viết trong tiểu thuyết gốc.
Sau này Tạ Trì sẽ có tính chiếm hữu cực cao đối với Liễu Chiêu Chiêu, ném tất cả những người đàn ông thích Liễu Chiêu Chiêu xuống sông cho cá ăn!
Nghĩ đến đây, ta ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt u oán của Tạ Trì.
Tay ta run lên.
Ch*t ti/ệt, nhóc này có phải đang nghĩ ta nhắm vào người phụ nữ mà y thích không!
14
Sau ngày hôm đó, ánh mắt Tạ Trì nhìn ta vô cùng u oán.
Ta thật sự sợ y sẽ gi*t ta.
Đã có mấy lần ta suýt không nhịn được mà thú nhận với y, rằng thực ra ta là đàn ông giả, không cần phải coi ta là tình địch giả tưởng.
Nhưng cứ nghĩ đến việc giả nam trang vào cung là tội khi quân, theo luật phải bị ch/ém đầu, ta lại cố nhịn xuống.
Sau khi Tạ Trì khôi phục ngôi vị thái tử, th/ủ đo/ạn của y vô cùng sắc bén.
Trước là đả thông kênh đào Nam Bắc, giải quyết vấn đề thiếu lương thực, ngay sau đó lại dùng th/ủ đo/ạn sấm sét chỉnh đốn quân đội biên cương, sĩ khí quân ta tăng mạnh, người Hồ không dám xâm phạm phương Nam nữa.
Quần thần hết lời khen ngợi.
Hoàng đế long nhan đại duyệt, bắt đầu quan tâm đến Tạ Trì, nói rằng Đông cung không thể để trống quá lâu, muốn ban hôn cho y.
Tranh vẽ của các tiểu thư danh môn đổ về Đông cung như nước chảy.
Hoàng đế để Tạ Trì tự mình lựa chọn, một tháng sau, trong lễ gia quan của Tạ Trì sẽ công bố người được chọn làm thái tử phi.
Nhưng Tạ Trì thậm chí còn không thèm nhìn lấy một cái.
Ta biết, đó là vì trong số tranh vẽ các quý nữ này, không có Liễu Chiêu Chiêu.
Trong dân gian đồn rằng, tiểu thư thừa tướng Liễu Chiêu Chiêu và thanh mai trúc mã là tiểu hầu gia tâm đầu ý hợp, hai nhà sắp đính hôn rồi.
Cho nên tâm trạng Tạ Trì mới không tốt.
Nửa đêm canh ba.
Tạ Trì không ngủ được, lôi ta dậy uống rư/ợu cùng y.
Đèn trong tẩm cung sáng trưng.
Y dựa người vào chiếc ghế dài bên cửa sổ, ánh nến phản chiếu gương mặt nghiêng tuấn tú.
Tạ Trì ánh mắt trầm xuống, nhìn về phía vầng trăng xa xăm, rư/ợu mạnh từng chén từng chén đưa vào miệng, nhưng không nói lời nào.
Y không biết hôm nay ta bị phong hàn.
Cố nén cơn đ/au đầu khó chịu, ta nghĩa khí uống cùng y vài chén.
Qua ba tuần rư/ợu, Tạ Trì với đôi mắt say lờ đờ hít một hơi thật sâu, như thể đã hạ quyết tâm nào đó, cuối cùng cũng nói với ta câu đầu tiên trong đêm nay.
Giọng điệu mang theo sự dò xét đầy thận trọng:
"Ca ca, huynh có thể chấp nhận đàn ông không?"
15
Một câu nói khiến ta ch*t lặng.
Ta ngơ ngác nhìn y: "……?"
Y có ý gì, chẳng lẽ y nhận ra ta là nữ tử rồi? Vậy tại sao vẫn gọi ta là ca ca…… hay là y nghĩ ta là kẻ đoạn tụ?
Ta lo lắng bóp ch/ặt chén rư/ợu, vẫn đang suy nghĩ cách trả lời.
Thấy ta khó xử như vậy, y đột nhiên cười tự giễu, quay mặt đi, như thể không dám nghe câu trả lời:
"Thôi bỏ đi, coi như ta say rồi nói nhảm."
Ta gãi gãi đầu.
Tạ Trì đứa trẻ này, từ khi trưởng thành, nói năng lúc nào cũng mơ hồ, lời nói ẩn ý, ánh mắt cũng ngày càng sâu thẳm khó dò.
Ta không hiểu rõ y.
Thấy bầu không khí bế tắc, ta chủ động bắt chuyện:
"Nghe nói hôm nay người của Lễ bộ lại gửi đến rất nhiều tranh vẽ của các quý nữ, đều là những tiểu thư khuê các phẩm hạnh xuất chúng ở kinh thành, điện hạ đã chọn được cô nương nào ưng ý chưa?"
Rõ ràng là một câu hỏi rất bình thường.
Nhưng y vừa nghe xong, đột nhiên nổi gi/ận, tức tối trừng mắt nhìn ta, vừa tủi thân vừa gi/ận dữ: