Tôi quấn đôi chân quanh eo anh, tay ôm ch/ặt lấy cổ anh.
Tầm mắt của tôi và anh đã ngang bằng nhau.
「Bây giờ chúng ta cao bằng nhau rồi nhé.」
Tôi trực tiếp hôn lên.
Nhưng nụ hôn đầu tiên, không kiểm soát được lực đạo, tôi đã cắn rá/ch môi Trình Kỳ.
「Xin lỗi anh.」
Trình Kỳ cười lắc đầu, 「Không sao, anh cũng không biết, anh có thể cùng em luyện tập.」
Trình Kỳ nghiêng đầu hôn tới.
Môi lưỡi quấn quýt.
……
Khi tách ra, mặt tôi đã đỏ bừng từ bao giờ.
Tôi vùi mặt vào cổ Trình Kỳ, giọng nói lí nhí.
「Đồ nói dối.」
Rõ ràng là rất giỏi mà.
15
Sau khi yêu nhau, việc đầu tiên tôi làm là chạy đi tìm Trình Văn Diễn.
「Có phải cậu đã nói với Trình Kỳ là tôi bảo anh ấy là người theo chủ nghĩa Platon không!」
Nam Hy không liên lạc với Trình Kỳ nhiều, nhưng Trình Văn Diễn thì khác.
Dù sao cũng là chú ruột mà.
Trình Văn Diễn trốn sau lưng Nam Hy.
「Tôi không chủ động nói, chỉ là có một lần cậu đi học, anh ấy đến hỏi tôi cậu đi đâu thôi mà.」
Tôi cầm cây chổi cán dài, trừng mắt nhìn cậu ta.
「Thế là cậu nói luôn hả?!」
「Mặt anh ấy đen như đít nồi, tôi làm sao dám không nói chứ……」
「Cậu được lắm!」
Nam Hy vội vàng làm hòa.
「Được rồi được rồi, Chiêu Chiêu, cậu tha cho cậu ấy đi, từ nhỏ cậu ấy đã sợ Trình Kỳ rồi, hồi bé còn bị đ/á/nh mấy lần cơ mà.」
Trình Kỳ không lớn hơn Trình Văn Diễn bao nhiêu tuổi, nhưng từ nhỏ đã có uy nghiêm của bậc trưởng bối.
Mỗi lần Trình Văn Diễn gây chuyện, người xuất hiện đầu tiên chắc chắn là Trình Kỳ.
Nam Hy kéo tôi ngồi xuống ghế sofa.
「Chiêu Chiêu, nói cho cậu một tin, cậu sắp làm mẹ đỡ đầu rồi đấy.」
Tôi mở to mắt, vô cùng phấn khích, 「Thật sao?」
Trình Văn Diễn hừ nhẹ một tiếng: 「Tất nhiên là thật rồi, cũng xem tôi là ai chứ.」
Tôi lấy lệ: 「Lợi hại lợi hại lợi hại.」
Tôi đưa tay sờ sờ bụng Nam Hy, sau đó có chút lo lắng.
「Đã mang th/ai rồi thì phải nghỉ ngơi thật tốt, hơn nữa phải ăn uống tẩm bổ, không được đi uống rư/ợu nữa……」
Tôi lải nhải rất nhiều, đến mức Trình Kỳ đến lúc nào cũng không biết.
Nam Hy cười nói: 「Được rồi, đừng lo lắng nữa, tớ sẽ tự chăm sóc tốt cho mình mà.」
Sau khi chia tay, ngồi trên xe của Trình Kỳ, tôi vẫn cảm thấy không chân thực chút nào.
「Mình sắp làm mẹ đỡ đầu rồi……」
Tôi lắc đầu, 「Không đúng, mình làm mẹ đỡ đầu, thế vai vế này không phải sai rồi sao.」
Bàn tay Trình Kỳ đang thắt dây an toàn cho tôi khựng lại, vô cùng cảnh giác.
「Em hối h/ận rồi à?」
「Cái gì?」
「Anh sẽ không chia tay đâu.」
「……」
Tôi có chữ nào nhắc đến chia tay đâu chứ?
16
Cũng không biết cái gì đã kí/ch th/ích Trình Kỳ.
Anh bắt đầu chuẩn bị chuyện sống chung.
「Chúng ta sống cùng nhau, có thể tăng thêm tình cảm.」
Tôi thấy hơi buồn cười: 「Chúng ta mới yêu nhau chưa đầy một tháng, có phải quá nhanh không?」
Trình Kỳ liếc nhìn tôi, động tác thu dọn đồ đạc giúp tôi vẫn không ngừng lại.
「Vậy lúc em gọi anh là bảo bối, chẳng phải còn nhanh hơn sao?」
「……」
Cũng đúng, ngày đầu tiên quen nhau đã gọi rồi.
Chuyện sống chung được quyết định rất nhanh.
Chỉ là, Trình Kỳ hình như thực sự sợ tôi hối h/ận.
Mỗi tối đều mặc đồ kiểu……
Đúng là dụ dỗ tôi phạm tội mà.
Trình Kỳ quỳ trên giường, sợi xích bên hông lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo, trên đầu đeo chiếc kẹp tóc hình tai mèo có thể cử động được……
Anh cầm một chiếc chuông nhỏ trong tay đưa cho tôi.
「Bảo bối, đeo giúp anh đi, được không?」
……
「……」
Rốt cuộc là tại sao tôi lại nghĩ người đàn ông này là người theo chủ nghĩa Platon nhỉ?
Cái miệng "không biết" của đàn ông.
Tôi sẽ không bao giờ tin nữa!!!!
(Hết)