Tôi từng nghĩ, nếu Trần Kiến Quốc và mẹ chồng đối xử tốt với tôi, thì tôi có thể coi như tờ di chúc này chưa từng tồn tại.
"Ting ting ting!"
Tiếng chuông điện thoại dồn dập c/ắt ngang dòng hồi tưởng của tôi. Ngay khi tôi vừa nhấn nút nghe, giọng nói gi/ận dữ của Trần Kiến Quốc đã đ/ập thẳng vào tai tôi:
"Lâm Tiểu Mãn! Mày mau mở cửa ra! Quỳ xuống xin lỗi mẹ tao ngay! Không thì đừng trách tao không xong với mày!"
Xin lỗi, lần nào cũng là tôi phải xin lỗi.
Tôi là một đứa trẻ mồ côi, từ nhỏ ước mơ lớn nhất chính là có một mái ấm của riêng mình. Khi mới cưới, tôi đã thực lòng coi cha mẹ của Trần Kiến Quốc như cha mẹ ruột để hiếu thuận. Mẹ chồng nói bà không ăn gừng, không ăn hành, thế là mỗi lần nấu ăn tôi đều phải tỉ mẩn nhặt ra, múc riêng cho bà một bát. Mẹ chồng nói quần l/ót của bà là lụa tơ tằm, chỉ được giặt tay bằng nước lạnh, tôi đã phải cắn răng giặt trong mùa đông giá rét đến mức bàn tay nổi đầy cước.
Lúc đó tôi vẫn nghĩ, dù sao mẹ chồng cũng là bậc bề trên, nhẫn nhịn một chút là qua. Nhưng nhẫn nhịn lần một, lại có lần hai, lần ba...
Hôm nay, tôi không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.
"Trần Kiến Quốc, người cần phải xin lỗi không phải là tôi, mà là mẹ anh."
Trần Kiến Quốc chưa kịp nói gì, giọng mẹ chồng đã vang lên trong ống nghe:
"Lâm Tiểu Mãn! Hôm nay mày không quỳ xuống dập đầu 18 cái cho tao, thì đừng hòng bước chân vào cái nhà này! Mày đúng là đồ sao chổi! Khắc ch*t cha mẹ mày rồi giờ lại đến khắc chúng tao! Tao xem, ly hôn xong thì ai còn chứa chấp mày nữa?!"
Khoảnh khắc đó, m/áu trong người tôi lạnh toát.
Bà ta m/ắng tôi thế nào cũng được. Nhưng bà ta không được phép lăng mạ cha mẹ tôi.
Tay tôi cầm điện thoại run bần bật: "Được, ly hôn thì ly hôn!"
Tôi cúp máy, tắt ng/uồn điện thoại. Bên ngoài cửa truyền đến tiếng đ/ập phá ầm ĩ, tôi mặc kệ tất cả. Tôi đi thẳng đến tủ quần áo, mở két sắt, cẩn thận lấy di chúc và sổ đỏ ra.
Ba chồng ơi, con xin lỗi. Tấm lòng này ba để lại cho con, vốn dĩ con không muốn dùng đến. Nhưng giờ đây, họ đã quá quắt đến mức này, con nhất định phải khiến họ phải khóc lóc mà cút khỏi đây.
03
Sáng sớm hôm sau, tôi mang theo thức ăn cho mèo và pate đến khu chung cư để cảm ơn Tiểu Quýt. Vừa thấy tôi, nó đã kêu "meo meo" chạy lại. Tôi xoa đầu nó, mỉm cười hỏi:
"Tiểu Quýt, trong mơ là cậu đúng không?"
Nó không đáp, chỉ cúi đầu ăn ngon lành thức ăn tôi mang đến.
"Tiểu Quýt, đợi tôi ly hôn xong, tôi sẽ đón cậu về nhà, chúng ta sống cùng nhau nhé?"
Lần này nó kêu một tiếng, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi, dường như đã đồng ý. Trước đây mẹ chồng luôn chê mèo rụng lông, không cho tôi nuôi nó. Đợi sau khi ly hôn, sẽ không còn ai ngăn cản tôi được nữa.
Tôi ôm Tiểu Quýt, bắt xe đến văn phòng quản lý nhà đất để làm thủ tục sang tên. Khi làm xong xuôi trở về nhà, đẩy cửa ra, tôi hoàn toàn ch*t lặng.
Trên bàn trà chất đầy đĩa bát ăn thừa, nước sốt dầu mỡ vương vãi trên mặt bàn, chảy nhỏ giọt xuống sàn. Dưới đất là những vỏ bia méo mó, vụn khoai tây chiên, giấy ăn vứt bừa bãi... Cả phòng khách trông như vừa bị cư/ớp lục soát.
Trước mắt tôi tối sầm lại, phải bám vào khung cửa mới đứng vững được. Tôi hít thở sâu vài lần, cẩn thận tránh đống rác rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Đẩy cửa ra, tim tôi như ngừng đ/ập vài giây.
Toàn bộ quần áo của tôi bị ném ra khỏi tủ, chất đống lộn xộn dưới sàn. Chiếc váy cưới m/ua hồi kết hôn bị in hằn mấy dấu giày rõ rệt trên cổ áo. Giống như có ai đó cố tình giẫm lên, còn chà xát vài lần.
Tôi run lên bần bật, nước mắt rơi lã chã lên những bộ quần áo. Tiểu Quýt cọ cọ đầu vào chân tôi, như đang an ủi.
Giây tiếp theo, điện thoại báo "ting" một tiếng. Tôi mở ra xem, thẻ tín dụng bị trừ 10 ngàn tệ, địa điểm là công viên Trịnh Hòa, Thái Thương.
Tay tôi r/un r/ẩy gọi cho Trần Kiến Quốc:
"Các người đi đâu rồi? Còn 10 ngàn tệ trong thẻ tín dụng của tôi là sao?"
Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười đắc ý và tiếng nước chảy ầm ĩ:
"Hôm qua mày làm mẹ tức gi/ận, tao đưa mẹ đi Thái Thương du lịch cho khuây khỏa. Quẹt thẻ tín dụng mày để quên ở phòng khách, coi như là bồi thường cho mẹ đi."
Tôi gi/ận đến mức tối tăm mặt mũi, giọng nói r/un r/ẩy:
"Các người làm lo/ạn nhà cửa, còn có mặt mũi lấy tiền của tôi đi du lịch sao?"
Đầu dây bên kia im lặng một giây, giọng mẹ chồng vang lên đầy lý lẽ:
"Mấy năm nay mày chiếm giữ thẻ hưu trí của ông già nhà tao, tao tiêu của mày hơn chục ngàn thì đã sao? Mày mau dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, rồi giặt tay từng cái quần l/ót cho tao! Nếu làm không xong, thì cút khỏi nhà họ Trần của chúng tao!"
Tôi hít sâu một hơi, nhìn chiếc váy cưới dính đầy vết bùn trên sàn. Ba năm trước, tôi mặc nó gả vào nhà này. Ba năm sau, nó bị người ta giẫm dưới chân, như đang giẫm lên lòng tự trọng của tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói bình thản đến lạ thường:
"Được, vậy chúc hai người chơi vui."
Mẹ chồng đắc ý "hừ" một tiếng: "Thế còn nghe được."
Tôi không đợi bà ta nói thêm, cúp máy ngay lập tức. Sau đó, tôi gọi điện cho ngân hàng thông báo mất thẻ và khóa thẻ khẩn cấp. Rồi tôi cầm một chiếc kéo, đi vào phòng thay đồ. Ở đó treo áo khoác dạ, váy lụa, khăn choàng lông thú của mẹ chồng. Còn có giày thể thao hàng hiệu, áo khoác gió đắt tiền và máy tính đời mới nhất của Trần Kiến Quốc. Tất cả những thứ này đều do tôi chắt chiu m/ua cho họ. Đã nói tôi ăn bám, vậy thì từng món một, tôi sẽ đòi lại tất.
Tôi giơ kéo, c/ắt đ/ứt tay áo chiếc áo khoác gió mẹ chồng thích nhất.
"Xoẹt!"
Một cái, hai cái, ba cái. C/ắt sạch thành từng dải vải, vứt vào túi rác.
Tiểu Quýt nhảy lên chiếc áo dạ của mẹ chồng, cào cấu dữ dội, để lại những vết cào sâu hoắm. Sau đó nó lại nhảy vào đống giày của Trần Kiến Quốc, vừa phóng uế vừa cào nát.
Tôi bật cười thành tiếng, xoa xoa cái đầu lông xù của nó:
"Tiểu Quýt, làm tốt lắm!"
Đợi sau khi c/ắt x/é mỏi tay, tôi lấy điện thoại ra, gọi cho một cửa hàng đồ cũ:
"Túi LV, áo dạ, giày AJ, b/án giá siêu rẻ đây."