A Nghi nhà ta

Chương 2

30/05/2026 00:48

Bùi Thanh nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn: 「Trong mắt ngươi chỉ có ăn thôi sao?」

Ta chẳng hề đáp lại.

Y hít sâu một hơi: 「Nếu ngươi còn ăn nữa, ta quyết không cưới ngươi đâu!」

Ta cúi đầu lầm bầm: 「Ồ, vậy thì đừng cưới ta nữa.」

Bùi Thanh khựng người lại, như thể không nghe rõ.

Một lúc sau, y cười lạnh một tiếng: 「Khương Nghi, ngươi đừng dùng chiêu này để u/y hi*p ta. Ta không dễ bị ngươi nắm thóp đâu.」

Ta ngước lên nhìn y một cái.

Ta nào có ý u/y hi*p, cũng chẳng muốn nắm thóp ai.

Chỉ là cảm thấy, nếu gả đi mà chẳng được ăn no, thì kẻ này không gả cũng chẳng sao.

Bùi Thanh thấy ta không buồn để ý tới mình, liền hầm hầm bỏ đi.

Xuân Điền ló đầu ra, khẽ hỏi: 「Tiểu thư, bữa sáng phải làm sao đây?」

Ta xoa cái bụng đang kêu òng ọc, đứng dậy: 「Chúng ta ra ngoài ăn.」

Trên phố xá nhộn nhịp.

Ta tìm một gánh hàng rong, gọi một bát hoành thánh, lại m/ua thêm hai cái bánh nướng, ăn đến thỏa mãn vô cùng.

Lúc về còn nhớ đến cô mẫu, bèn gói hai miếng táo nê tô mang về cho người.

Cô mẫu nhận lấy gói giấy dầu, nhìn ta một cái, chưa vội mở ra mà khẽ hỏi.

「A Nghi, có phải con lại cãi nhau với Thế tử rồi không? Y vừa đi qua chỗ ta, sắc mặt không mấy dễ coi.」

「Đâu có ạ.」

Ta bẻ một miếng bánh nướng nhét vào miệng.

「Y không cho con ăn, con không vui.」

Ta thuật lại lời Bùi Thanh cho cô mẫu nghe không sót một chữ, cuối cùng ngước mặt hỏi: 「Cô mẫu, con có thể không gả cho y được không? Y không cho con ăn, chắc hẳn là kẻ keo kiệt lắm.」

Cô mẫu ngẩn người một thoáng, rồi bật cười: 「A Nghi không thích Thế tử nữa sao?」

Thích ư?

Ta vừa nhai bánh vừa nghiêm túc ngẫm nghĩ.

「Con cũng chẳng hiểu thích là gì. Chỉ biết lúc y cho con đồ ngon, con rất thích.」

Bùi Thanh trông tựa như miếng bánh đào hoa, trắng trẻo, cười lên ngọt ngào mềm mại, cứ như bánh vừa mới ra lò.

Khi ấy y bẻ miếng bánh hạt dẻ trên tay ta, yết hầu chuyển động lên xuống, ta thấy người này thật đẹp mắt.

Thế nhưng hôm qua, y lại giống như một đĩa bánh đào hoa đã hỏng.

Lạnh lẽo cứng đờ, vỏ thì nhăn nheo, nhân thì đắng ngắt.

Ta nuốt miếng bánh trong miệng, nói: 「Bánh hỏng ăn vào sẽ đ/au bụng. Con không thích nữa.」

Cô mẫu ngẩn ngơ nhìn ta hồi lâu, đưa tay xoa đầu ta: 「Được, vậy sau này A Nghi của ta sẽ gả cho một người lương thiện, có thể cùng con ăn uống thỏa thích.」

Ta gật đầu thật mạnh.

03

Ta muốn nhắc tới Lục Thận.

Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt vào.

Thôi vậy, Lục Thận giờ này đâu có ở Kinh thành.

Nếu y thực sự mang đồ ngon từ Giang Nam về cho ta... Ta cắn một miếng bánh, mơ hồ nghĩ, vậy thì ta sẽ cân nhắc một chút chuyện gả cho y.

Nhắc tới Lục Thận, là quen biết trong yến tiệc.

Ngày đó Bùi Thanh chẳng cho ta sắc mặt tốt, ta bưng đĩa điểm tâm trốn vào góc hành lang, một mình ăn đến ngon lành.

Bên cạnh bỗng nhiên có người ngồi xuống, nhìn ta hồi lâu rồi bật cười.

「Ngươi thích ăn đến thế sao?」

Y lén đẩy đĩa điểm tâm của mình qua.

「Ta cũng thấy món này ngon lắm.」

Ta ngước nhìn y, là một thiếu niên mày ki/ếm mắt sáng, cười lên trông rất thuần khiết.

「Điểm tâm của Hoàng thượng ăn, vị còn ngon hơn thế này nữa.」

Đôi mắt ta bỗng chốc sáng rực.

Chúng ta trò chuyện rất nhiều.

Nhân táo nê phải xào thế nào mới không ngấy, vỏ bánh đào hoa phải xếp bao nhiêu lớp mới giòn tan, mứt quế hoa phải ngâm bao lâu mới thấm vị.

Y nói đâu ra đấy, ta nghe mà gật đầu lia lịa.

Khi ấy trong lòng còn thầm nghĩ, người này chẳng lẽ là đầu bếp sao?

Lục Thận bảo y phải tới Giang Nam, lúc về sẽ mang đồ ngon ở đó cho ta.

Ta lập tức gật đầu lia lịa như gà con mổ thóc.

Còn Bùi Thanh thì sao?

Bùi Thanh chỉ biết ăn cùng ta, ta chưa từng nghe y hỏi lấy một câu bánh này làm thế nào.

Có lần ta hào hứng kể cho y nghe về tỉ lệ nhân bánh hải đường, y nhíu mày nói: 「Quân tử xa nhà bếp.」

Nhà bếp gì cơ?

Ta chẳng hiểu gì cả.

Ta chỉ biết, một kẻ ngay cả chuyện ăn uống cũng không muốn trò chuyện, đại khái là người nhạt nhẽo.

......

04

Ta ngày ngày mong ngóng điểm tâm của Lục Thận, mong đến mức đêm nằm mơ cũng đang gặm bánh hải đường.

Thuyền ở Giang Nam, sao mà đi chậm thế không biết?

Bùi Thanh lần này là gi/ận thật rồi.

Suốt mấy ngày liền, nhất quyết không gọi ta cùng dùng bữa.

Y không gọi, ta lại càng thảnh thơi.

Bữa tối sang chỗ cô mẫu ăn chực, cô mẫu không có nhà thì ra phố ăn.

Gánh hoành thánh cuối phố kia dùng nước hầm xươ/ng, tươi ngon vô cùng, còn hơn cả thứ nước canh nhạt nhẽo ở hầu phủ.

Hôm nay đang ăn bát hoành thánh nhỏ, Xuân Điền hớt hải chạy tới, bảo phu nhân mời ta qua.

Ta lau miệng rồi đi theo.

Phu nhân ngồi ở thượng vị, sắc mặt không mấy dễ chịu.

Bà vốn chẳng ưa gì ta.

Chê ta ăn quá nhiều, không giống khẩu vị của một tiểu thư khuê các.

Có lần ta ăn hai miếng bánh quế hoa trước mặt bà, bà nhíu mày suốt cả buổi.

Còn bảo chưa từng thấy cô nương nào có khẩu vị như ta.

Thế nhưng bệ/nh của Bùi Thanh, cả đời này đều phải có người ăn cùng.

Bà có không thích ta đến đâu, cũng phải vì mạng sống của con trai mà cắn răng gọi ta tới.

「A Nghi.」

Phu nhân nén gi/ận lên tiếng: 「Thế tử mấy ngày nay chẳng ăn uống gì. Ngươi qua đó cùng y dùng bữa tối đi.」

Ta đứng ở hạ vị, thành thật nói: 「Y không gọi con đi.」

Bà nhíu mày, như thể cố nhẫn nhịn rồi mới nói: 「Y không gọi ngươi, ngươi không biết tự mình đi sao?」

Ta chẳng đáp.

Phu nhân day day huyệt thái dương, giọng điệu dịu lại đôi chút: 「Thế tử đang gi/ận, ngươi dỗ dành y một chút không được sao?」

Ta lắc đầu: 「Không. Y không phải trẻ con nữa rồi.」

Bà nghẹn lời.

「Y là Thế tử!」

Ta: 「Thế tử cũng đâu phải trẻ con đâu ạ!」

Phu nhân ôm ng/ực, thở dốc hồi lâu: 「Sau này y là phu quân của ngươi, là trời của ngươi! Ngươi tùy hứng làm càn như thế, đến dỗ người còn không biết, thì làm Thế tử phi thế nào? Còn làm sao mà...」

Lời chưa dứt, chính bà đã khựng lại.

Chắc là nhìn vẻ ngơ ngác của ta, cảm thấy có nói cũng bằng thừa.

Bà thở dài một hơi, bất lực vẫy vẫy tay: 「Thôi, quên là ngươi là kẻ ngốc đi. Ngươi về đi.」

Ta cúi người hành lễ, quay lưng bước ra ngoài.

Đến cửa thì bước chân khựng lại.

Ta muốn nói ta không ngốc, nhưng nghĩ lại, nói ra bà cũng chẳng tin.

Chi bằng đi ăn bát trôi nước thì hơn.

Gánh hàng ở đầu ngõ phía đông, giờ này chắc là vừa dọn hàng ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng sinh vỗ béo bản thân, Thái tử lại chọn ta

Chương 6
Tiêu chuẩn tuyển phi của Thái tử vô cùng khắt khe. Eo phải thon một thước sáu tấc, tóc dài đến thắt lưng, sau gáy lại phải có vết bớt hình bướm. Trong cả kinh thành, chỉ mình ta là thỏa mãn những điều kiện này. Đêm đại hôn, Thái tử hăm hở nhìn ngắm ta từ đầu đến chân, bỗng nhiên cất tiếng hỏi: 'Ngôi sao sáng nhất trên bầu trời là tinh tú nào?' Ta đáp: 'Là Thái Bạch tinh.' Sắc mặt Thái tử lập tức thay đổi: 'Sao có thể thế được? Ngay cả chuyện này cũng tìm nhầm người sao?' Mãi về sau ta mới hay, người mà Thái tử tìm kiếm vốn là tỷ tỷ song sinh của ta. Thế nhưng, vì muốn song hỷ lâm môn, phụ thân đã gả tỷ tỷ đi ngay trong ngày ta nhập cung. Thái tử hận ta mạo danh tỷ tỷ, lại mê đắm thân xác ta giống hệt người thương. Yêu hận đan xen suốt hơn hai mươi năm, ta uất ức mà qua đời. Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về bảy ngày trước khi Thái tử tuyển phi. Ta giật lấy đùi gà trong tay tỷ tỷ, nhét thẳng vào miệng mình: 'Tỷ đừng ăn nữa, để phần này cho ta!'
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
0