"Trong thư còn viết, Dịch Nhiên công tử bảo rằng, vẫn là những cô nương khỏe mạnh hoạt bát như tiểu thư nhà họ mới thú vị, có thể cùng chàng du ngoạn Tần Hoài, nghe khúc nhạc nhỏ, cưỡi ngựa ngắm đèn."
"Chẳng như vài kẻ hũ th/uốc, suốt ngày ốm yếu, nhìn vào đã thấy xui xẻo, thật đúng là mất hứng."
Cổ họng ta ngọt lịm, một luồng m/áu tanh nồng lập tức trào lên.
"Dịch Nhiên sẽ không nói lời như vậy! Chàng đã hứa với ta, sẽ trở về rước ta! Chàng đã thề rồi!"
"Thề thốt? Đại tiểu thư, lời thề của nam nhân mà người cũng tin sao?"
"Dịch Nhiên công tử hiện giờ đang cùng tiểu thư nhà ta du sơn ngoạn thủy, ai còn nhớ tới kẻ đang chờ ch*t như người chứ?"
07
Ta muốn gắng gượng ngồi dậy để đối chất với ả, nhưng thân thể vẫn không sao nhấc lên nổi.
Ả lại thu nụ cười, ánh mắt đột nhiên trở nên âm hiểm:
"Đại tiểu thư, người tỉnh lại đi! Nhìn lại mình xem, g/ầy như q/uỷ đói, nằm ở đây chờ ch*t!"
"Đợi người ch*t rồi, của hồi môn của người, vị hôn phu của người, đều sẽ là của tiểu thư nhà chúng ta!"
"Tiểu thư!" Cẩm Nhi thét lên rồi nhào tới, chắn trước mặt ta.
"Thật to gan, ngươi cũng chỉ là nha hoàn, sao dám chà đạp đại tiểu thư như thế!"
"Cút ra! Đồ tiện tì!" Oanh Ca dựng đứng lông mày, vung tay t/át thẳng vào mặt Cẩm Nhi!
Cẩm Nhi bị đ/á/nh đến lảo đảo, nửa bên mặt lập tức sưng vù.
Ta vội vươn tay, siết ch/ặt lấy cổ tay ả.
"Ngươi dám đụng tới Cẩm Nhi một lần nữa, ta sẽ khiến ngươi không được ch*t tử tế."
Oanh Ca bị vẻ tĩnh mịch và tàn đ/ộc trong mắt ta làm cho kh/iếp s/ợ, dùng sức vùng khỏi tay ta.
"Người cứ mạnh miệng đi! Ta xem người còn cứng cỏi được mấy ngày!"
Nói xong, ả liếc nhìn ta đầy gh/ê t/ởm rồi quay người bỏ đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai kẻ hầu một chủ.
Cẩm Nhi ôm mặt, nước mắt lã chã rơi xuống, nhưng không dám khóc thành tiếng.
Trương m/a ma r/un r/ẩy, nhặt những tờ thư kia lên, muốn đ/ốt đi nhưng lại không dám.
Ta nhìn bức thư nằm trên cùng bên gối, nhìn những nét chữ đang dương oanh đắc ý kia.
Nỗi đ/au trong tim còn đ/au hơn gấp bội khi hàn đ/ộc phát tác, như hàng vạn cây kim đ/âm vào xươ/ng tủy.
08
Ngày hôm sau, Cẩm Nhi thất thểu xông vào.
"Tiểu thư, không xong rồi... Trương m/a ma không xong rồi!"
Nàng nghẹn ngào, lời nói chẳng ra hơi.
Tim ta thắt lại, vội chống tay lên thành giường, mượn lực kéo thân mình xuống đất.
"Nói." Ta chỉ thốt ra một chữ, thân thể lại chẳng nghe lời.
"M/a ma đi Tạ gia cầu th/uốc, Tạ phu nhân sai người đ/á/nh g/ãy chân bà, rồi ném ra ngoài..."
Cẩm Nhi quỳ dưới đất đỡ lấy ta:
"M/a ma cuối cùng dùng tiền qu/an t/ài đổi được một củ nhân sâm trăm năm, vừa đi tới cửa đã bị người của nhị tiểu thư đẩy ngã xuống bậc thềm..."
"Đỡ ta dậy." Ta nắm ch/ặt lấy cánh tay Cẩm Nhi.
"Tiểu thư, thân thể người không chịu nổi đâu..."
Khi chúng ta lê tới cửa phủ, nơi đó đã vây quanh một vòng kẻ hầu kẻ hạ hóng chuyện.
Trương m/a ma nằm trong vũng m/áu, mái tóc hoa râm bết dính bởi m/áu tươi.
Trong tay bà vẫn siết ch/ặt lấy củ nhân sâm dính m/áu.
Ta lao tới, khi ôm lấy bà, người trong lòng nhẹ bẫng như một nắm củi khô.
"Vú nuôi! Vú nuôi người tỉnh lại đi! Người đừng làm ta sợ!"
Ta khóc đến x/é lòng, cổ họng lại trào lên một ngụm m/áu tanh.
09
Trương m/a ma chậm rãi mở mắt, nhét củ sâm dính m/áu vào tay ta.
"Tiểu thư, lão nô... lão nô m/ua được sâm cho người rồi, người uống vào thân thể sẽ khỏe lại thôi..."
"Ta không cần sâm! Ta chỉ cần vú nuôi bình an vô sự!"
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Trương m/a ma xoa mặt ta, giọng nói ngày càng yếu ớt.
"Tiểu thư ngốc, nói lời ngốc nghếch gì vậy, lão nô nhìn người lớn lên, người chẳng khác nào con gái ruột của lão nô!"
"Nhưng lão nô không thể ở bên người nữa, người phải sống thật tốt..."
Nói xong, bàn tay bà buông thõng, vĩnh viễn nhắm mắt lại.
Củ sâm kia lăn lóc trên mặt đất.
Cách đó không xa, Oanh Ca cười lạnh, ánh mắt tràn đầy hả hê:
"Đúng là cái mạng tiện tì, vì một kẻ bệ/nh tật mà kết cục thế này, thật đáng đời."
Liễu thị ánh mắt lảng tránh: "Đồ tiện tì chỉ giỏi nói lời cay đ/ộc! Mau sai người kéo bà ta đi, ném ra bãi tha m/a, đừng làm bẩn đất Hầu phủ."
Đám hạ nhân nhìn nhau, không ai dám động đậy.
Ta chậm rãi ngẩng đầu, nhặt củ sâm dính m/áu dưới đất lên.
"Cẩm Nhi, đóng cửa lại, không ai được phép vào."
10
Những ngày sau đó, ta sống trong mơ hồ.
Khi hàn đ/ộc phát tác, ta đ/au đớn đ/ập đầu vào thành giường đến m/áu chảy đầy mặt, không ai quản, cũng chẳng có th/uốc uống.
Trong lúc tuyệt vọng cùng cực, ta lôi ra tấm lụa trắng giấu dưới gầm giường.
Ta nghĩ hay là cứ vào ngày đầu thất của vú nuôi, treo mình lên đó.
Trên đường xuống hoàng tuyền bà đi một mình lạnh lẽo quá, ta đi cùng bà.
Đêm trước ngày đầu thất, ngoài cửa sổ gió mưa cuồ/ng nộ.
Ta đang ngẩn ngơ nhìn tấm lụa trắng, một bóng đen bỗng lách cửa sổ nhảy vào.
Tạ Dịch Nhiên mặc bộ đồ dạ hành màu đen, hốc mắt sâu hoắm.
Nhìn thấy ta tựa vào đầu giường, g/ầy gò chỉ còn lại một bộ xươ/ng, bước chân chàng khựng lại, đôi mắt lập tức đỏ hoe.
"Khanh Khanh, xin lỗi, ta về muộn rồi."
Giọng chàng nghẹn ngào, nước mắt rơi xuống cổ ta.
"Để nàng chịu nhiều khổ sở đến thế, đều là lỗi của ta."
Ta vùi vào lòng chàng, nước mắt làm ướt đẫm y phục của chàng.
"Dịch Nhiên, chàng cuối cùng cũng về rồi. Ta còn tưởng, chàng sẽ không bao giờ trở lại nữa. Vú nuôi bà ấy đi rồi..."
Tạ Dịch Nhiên vỗ lưng ta, an ủi:
"Ta đều biết cả. Khanh Khanh, đừng buồn, còn có ta đây."
"Lần này ta trở về chính là muốn nói với nàng, tử mẫu cổ có thể kéo dài tuổi thọ, đợi thêm hai tháng nữa, ta nhất định trở về rước nàng."
Ta ngẩng đầu, nhìn vào mắt chàng.
"Thật sao? Chàng không lừa ta chứ? Nhưng trong thư của Lâm Như Tâm nói hai người cùng du ngoạn Giang Nam, phong hoa tuyết nguyệt kia mà!"
Ánh mắt Tạ Dịch Nhiên thoáng d/ao động, rồi lập tức nắm ch/ặt lấy tay ta đầy kiên định:
"Đương nhiên là thật. Ta đã bao giờ lừa nàng chưa?"
"Con bé đó chắc chắn là ham chơi, lại lấy ta ra làm cái cớ để chọc tức nàng mà thôi."
11
Ta nhìn thấy nỗi đ/au đớn chân thực vì ta mà hiện lên trong mắt chàng.
Nghe những lời thề thốt đinh đóng cột của chàng, trái tim vốn đã định ch*t lặng, vậy mà lại rỉ ra hơi ấm nh/ục nh/ã.
Vú nuôi vừa mất, ta không nơi nương tựa, ta sắp ch*t rồi... mà chàng lại trở về.
Ngay khoảnh khắc ta tuyệt vọng nhất, cần chàng nhất, chàng đã xuất hiện.
Mọi nghi ngờ, vào lúc này đều bị những giọt nước mắt nóng hổi và vòng tay siết ch/ặt của chàng đ/ập tan tành.
Ta vùi vào ng/ực chàng, mặc cho bản thân như kẻ đuối nước bám lấy khúc gỗ mục.
Đêm đó, chàng ở lại trong phòng ta.
Ngoài cửa sổ tiếng mưa rả rích, trong phòng hơi thở đan xen.