Họ nói:
"Chúc mừng gia chủ, nếu lão gia chủ dưới suối vàng có linh thiêng, hẳn cũng thấy an lòng rồi."
Ta rũ mắt lật xem sổ sách, không nói tiếng nào.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi, bỗng nhớ tới rất nhiều năm trước, ta cũng thành thân vào một ngày tuyết rơi như thế.
Khi đó ta vốn không muốn lấy vợ.
Nói chính x/á/c hơn, ta chưa từng nghĩ mình sẽ thành thân trong hoàn cảnh chật vật như vậy.
Phụ thân bạo bệ/nh, tộc lão ép hôn.
Chỉ sau một đêm, mọi gánh nặng đều đ/è lên vai ta.
Ta thậm chí không kịp đ/au buồn, cho đến khi trong phòng hỉ, ta vén khăn trùm đầu, nhìn thấy cô nương mặc giá y đang ngồi an tĩnh ở đó.
Nàng sinh ra cực kỳ xinh đẹp, nhưng điều khiến người ta khó quên nhất lại không phải dung mạo.
Mà là đôi mắt ấy.
Như thể đã trải qua quá nhiều chuyện, bình thản đến mức không giống một cô nương mười mấy tuổi.
Lần đầu tiên ta thấy có người trong đêm tân hôn không chút mong chờ, cũng không chút thẹn thùng, như thể chỉ đang chấp nhận sự sắp đặt của số phận.
Sau này ta mới biết, nàng tên là Lâm Ninh, cũng gọi là Thẩm Ninh, là thứ nữ không được sủng ái nhất nhà họ Thẩm, đứa trẻ do con gái gia nô leo giường sinh ra.
Ai ai cũng coi thường nàng, nhưng nàng chưa từng oán trách nửa lời.
Đêm đó, ta nói với nàng.
Nếu có một ngày, nàng gặp được người mình thích, chúng ta có thể hòa ly.
Nàng sững sờ rất lâu, rồi khẽ nói với ta:
"Cảm ơn."
Đó là lần đầu tiên nàng cười với ta, khiến ta ghi nhớ suốt bao nhiêu năm.
Chuyện xảy ra sau đó, cả kinh thành đều biết.
Thủ phụ Tạ Minh Chu vì một nữ tử mà bao vây Trần phủ.
Cả thành chấn động, ai nấy đều cho rằng nhà họ Trần xong đời rồi.
Nhưng cuối cùng, nàng không theo Tạ Minh Chu đi.
Ngày đó ta đứng ngoài viện, không nghe thấy bên trong nói những gì.
Chỉ biết rất lâu sau, nàng đẩy cửa bước ra, thần sắc bình thản, như thể cuối cùng đã buông bỏ được điều gì đó.
Nàng nhìn thấy ta, câu đầu tiên chính là:
"Xin lỗi."
Ta mỉm cười.
"Vì sao phải xin lỗi?"
Nàng im lặng một lát.
"Khiến người phải phiền lòng rồi."
Ta lắc đầu.
"Nàng là thê tử của ta."
Nàng sững người, còn ta không nói gì thêm nữa.
Bởi vì khi đó ta đã hiểu, trong lòng nàng có một người.
Một người mà tạm thời ta không thể thay thế.
Nhưng không sao, ta có thừa thời gian.
Sau đó Tạ Minh Chu không còn tới nữa, nghe nói tình cổ phát tác ngày càng dữ dội.
Nghe nói người thường xuyên cưỡi ngựa đi ngang qua Trần phủ vào đêm khuya, nhưng chưa từng bước vào.
Ta thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy người.
Vị thủ phụ quyền khuynh triều dã ấy đứng cạnh xe ngựa, nhìn xa xăm về phía hậu viện nhà họ Trần, giống như một kẻ bị bỏ rơi.
Thế nhưng A Ninh chưa từng ngoảnh đầu, nàng bắt đầu học cách quản lý việc nhà, học cách xem sổ sách.
Nàng rất thông minh, rất nhiều thứ chỉ cần chỉ điểm là thông suốt.
Có những lúc ta từ bên ngoài trở về, sẽ nhìn thấy nàng gục trên bàn ngủ thiếp đi.
Sổ sách bày đầy trên mặt bàn.
Ánh nến hắt lên gương mặt nghiêng của nàng, yên tĩnh mà dịu dàng.
Ta sẽ khoác thêm áo ngoài cho nàng, rồi ngồi bên cạnh tiếp tục xử lý công vụ.
Cho đến khi nàng tỉnh giấc, nàng luôn ngẩn người một chút, rồi có chút ngượng ngùng.
"Lại ngủ quên rồi."
Ta cười nói:
"Không sao."
Những năm đó, là những năm bình yên nhất trong đời ta, không có tính toán, tranh đấu và đấu đ/á.
Mỗi ngày trở về nhà, đều có người đang đợi ta.
Ta từng nghĩ cuộc sống sẽ cứ như thế này mãi.
Cho đến ngày đó nàng đột nhiên tìm ta.
Đó là một ngày xuân, hoa đào nở rất đẹp.
Nàng đứng trong viện, trong tay cầm một tấm bản đồ.
Ta hỏi:
"Sao vậy?"
Nàng im lặng hồi lâu, rồi nói:
"Ta muốn rời khỏi kinh thành."
Ta không nói gì, vì ta sớm đã biết sẽ có ngày này.
Những năm qua, nàng ngày càng thích đọc du ký, ngày càng thích nghe những câu chuyện bên ngoài.
Mỗi khi đoàn buôn từ phương nam trở về, nàng đều hỏi rất nhiều chuyện.
Ánh sáng trong mắt nàng ngày càng rạng rỡ, mà tòa phủ đệ Trần gia này, rốt cuộc không nh/ốt được nàng.
Nàng nói tiếp:
"Ta muốn đi ngắm nhìn thế giới này, ta muốn biết những nơi viết trong sách trông như thế nào, ta muốn biết ngoài kinh thành ra, còn có cuộc đời nào khác nữa."
Ta mỉm cười.
"Được."
Nàng sững sờ, có lẽ không ngờ ta lại đồng ý nhanh như vậy.
"Người không hỏi ta khi nào quay về sao?"
Ta lắc đầu.
"Nếu nàng chơi đủ rồi, tự nhiên sẽ về, nếu không muốn về..."
Ta dừng lại một chút.
"Cũng rất tốt."
Đêm đó, lần đầu tiên nàng khóc.
Những năm này, nàng từng chịu uất ức, nhưng chưa từng khóc, vậy mà đúng lúc ta muốn để nàng rời đi thì lại khóc.
Nàng nói:
"Trần Hoài An, sao người lúc nào cũng như vậy."
Ta cười hỏi:
"Như thế nào?"
Nàng lại không trả lời, chỉ khóc càng dữ dội hơn.
Sau đó ta tiễn nàng rời kinh, xe ngựa dừng lại ngoài cổng thành, gió xuân thổi tung vạt váy nàng.
Nàng đeo gói hành lý nhỏ, giống như một đứa trẻ sắp đi xa.
Ta đưa xấp ngân phiếu đã chuẩn bị sẵn cho nàng.
Nàng không nhận.
"Ta có tiền."
Ta nói:
"Dọc đường chắc chắn sẽ dùng đến."
Nàng đành phải nhận lấy.
Trước khi đi, nàng đột nhiên hỏi ta:
"Nếu rất nhiều năm sau, ta không quay về thì sao?"
Ta nhìn nàng, nghiêm túc suy nghĩ một chút, rồi trả lời:
"Vậy thì ta đợi."
Nàng xoay người lên xe ngựa, bánh xe chậm rãi lăn, nàng vén rèm xe vẫy tay với ta.
"Trần Hoài An!"
"Ừ?"
"Cảm ơn người!"
Ta đứng tại chỗ mỉm cười.
"Lên đường bình an."
Xe ngựa dần dần đi xa, cuối cùng biến thành một chấm đen nhỏ xíu, biến mất hoàn toàn nơi cuối con đường quan.
Ta một mình đứng ngoài cổng thành rất lâu.
Cho đến khi ánh tà dương buông xuống, mới xoay người trở về thành.
Sau đó rất nhiều năm, ta vẫn nhận được thư của nàng.
Mỗi lần đều là một nơi khác nhau.
Thư ngày càng dày, nét chữ cũng ngày càng phóng khoáng.
Còn ta vẫn luôn ở lại kinh thành, thay nàng giữ lấy cái nhà đó.
Lại qua rất nhiều năm, có người hỏi ta.
"Gia chủ, vì sao ngài mãi không lấy vợ nữa?"
Ta cúi đầu nhìn lá thư trong tay, trên thư viết:
"Hôm nay đột nhiên nhớ tới kinh thành, nhớ tới người."
Ta mỉm cười, cẩn thận cất lá thư đi.
Rồi trả lời:
"Vì phu nhân của ta chỉ là đi một chuyến xa nhà mà thôi."
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, cây đào trong viện đã lớn rất cao rồi.
Khi gió thổi qua, cánh hoa rơi xuống lả tả.
Ta biết, sẽ có một ngày nàng trở về.
Có lẽ là năm sau, mười năm sau, hoặc là khi ta đã tóc bạc trắng.
Nhưng không sao, điều duy nhất ta không thiếu trong cuộc đời này chính là sự chờ đợi.