Cá Nhỏ

Chương 7

30/05/2026 04:27

Chàng gật đầu, lễ độ nói: "Quấy rầy rồi."

Được sao?

Chẳng phải chàng gh/ét ăn th!t dê nhất sao?

Năm năm ở phủ Hầu, hễ nhà bếp làm món th!t dê, chàng đến đũa còn chẳng buồn đụng tới.

Có lần thiếp cất công học làm món th!t dê xào hành, muốn lấy lòng chàng, chàng chỉ liếc mắt một cái, buông một câu "mùi hôi quá nặng", rồi sai người mang đi.

Sao hôm nay, lại ăn được rồi?

13

Khi dùng bữa, chàng cầm đũa, nếm thử một miếng mì th!t dê.

Động tác hơi khựng lại.

Thiếp tưởng chàng sắp buông đũa, trong lòng thậm chí đã chuẩn bị sẵn câu "nếu không quen ăn thì đừng ăn nữa".

Nhưng chỉ dừng lại một thoáng, chàng lại tiếp tục ăn.

Từng miếng một, chậm rãi, ăn sạch bách không còn một cọng.

Thiếp nhìn chằm chằm chàng hồi lâu, cứ thấy có chỗ nào đó không ổn.

Sau bữa cơm, ngoại tổ mẫu nắm lấy tay thiếp, khẽ hỏi: "A Ngư, vị công tử kia... là ai vậy?"

Thiếp do dự một chút, vẫn thành thật đáp: "Ngoại tổ mẫu, người đó là Thế tử phủ Hầu, Tạ Vi Thanh."

Ngoại tổ mẫu có chút ngạc nhiên, gật đầu lia lịa: "Ồ, hóa ra là Thế tử gia. Trông tuấn tú thật, còn đẹp hơn cả người trên sân khấu kịch."

"Hiếm khi tới đây một chuyến, phải để người ta ở lại vài ngày, chiêu đãi cho tử tế mới được."

Thiếp vội vàng hạ giọng khuyên bà: "Ngoại tổ mẫu, người đó là Thế tử, thân phận cao quý, chỗ chúng ta... người không ở quen đâu."

Thiếp nói khéo như vậy, chứ thực ra đâu chỉ là không quen ở?

Những quy củ chàng đặt ra ở phủ Hầu, điều nào chẳng phải là dẫm đạp lên nhà thương nhân chúng ta?

Nay bắt chàng phải ở lại đây, e là còn khó chịu hơn cả bị ch/ém.

Ngoại tổ mẫu lườm thiếp một cái: "Người ta lặn lội đường xa đưa con về, lại còn bị thương, làm gì có lý nào bắt người ta đi ngay lập tức?"

Thiếp còn chưa kịp nói gì thêm, phía sau đã truyền đến một giọng nói thanh lãnh.

"Được."

Một lượt quay đầu.

Tạ Vi Thanh không biết đã đứng dưới hiên từ lúc nào.

"Quấy rầy ngoại tổ mẫu rồi."

Ngoại tổ mẫu?

Chàng gọi là ngoại tổ mẫu?

Thiếp trợn tròn mắt nhìn chàng, nghi ngờ tai mình có vấn đề.

Chẳng lẽ chàng không biết ngoại tổ mẫu là thương nhân sao?

Nhưng Tạ Vi Thanh sắc mặt như thường, không hề có chút gì là không tự nhiên.

Nguyên tắc của chàng, dường như vừa đến Thái Thương đã vứt sạch sành sanh.

14

Nửa tháng tiếp theo, dù vẫn còn mang thương tích, chàng ngày nào cũng bắt thiếp dẫn đi chơi.

Chàng bảo chưa từng đến Thái Thương, người lạ đất lạ.

Thiếp bảo trong phủ thiếu gì người, gọi tiểu đồng dẫn đi là được.

Nhưng ngoại tổ mẫu lại nói: "Con ở phủ Hầu bao nhiêu năm rồi, nay người ta đến chỗ chúng ta, chúng ta cũng phải có qua có lại mới phải phép."

Bà lão tuổi cao, thiếp không muốn bà phải bận tâm, đành phải đồng ý.

Nhưng thiếp cũng đề phòng, lần nào cũng gọi cả Thẩm Bá Uyên đi cùng.

Ba người đi cùng nhau, ít ra cũng đỡ ngượng ngùng hơn.

Chúng ta đi nghe kể chuyện vua Kiến Văn tránh nạn ở cầu Phù, bảo rằng năm xưa trong cuộc chiến Tĩnh Nan, vua Kiến Văn thoát khỏi Kim Lăng, từng ẩn thân trên cây cầu này.

Cây cầu nhỏ hẹp, trên phiến đ/á xanh mọc đầy rêu phong.

Thẩm Bá Uyên đi phía trước, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn thiếp, đưa tay đỡ thiếp một cái.

Tạ Vi Thanh đi bên cạnh, cũng đưa tay ra, chỉ là thiếp không nhận.

Chúng ta lại đến miếu Ngưu Lang Chức Nữ, bảo rằng Thái Thương là nơi Ngưu Lang Chức Nữ giáng sinh.

Miếu không lớn, nhưng hương khói lại vượng.

Trên cây hòe già treo đầy lụa đỏ, gió thổi qua, bay phấp phới.

Thiếp chỉ vào cái cây đó nói, hồi nhỏ năm nào đến lễ Thất Tịch cũng tới treo lụa đỏ, cầu nguyện Chức Nữ phù hộ cho thiếp khéo tay.

Tạ Vi Thanh liếc nhìn thiếp, trong ánh mắt có thứ gì đó đang trôi nổi, trầm bổng.

...

Những ngày này, thiếp luôn cảm thấy có một ánh mắt dõi theo mình từ phía sau, lặng lẽ không một tiếng động.

Quay đầu nhìn lại, Tạ Vi Thanh liền dời tầm mắt, nhìn sang chỗ khác, trên mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên.

Ngược lại là Thẩm Bá Uyên, luôn âm thầm bước lên nửa bước, vừa vặn chắn giữa chúng ta.

Thiếp giả vờ như chẳng phát hiện ra điều gì.

Thời gian thấm thoát trôi qua, ngày lễ Thất Tịch đã cận kề.

Đám thị vệ phủ Hầu phái tới đón người đã đến từ lâu, ở trong dịch quán mấy ngày liền, đợi Tạ Vi Thanh khởi hành.

Nhưng Tạ Vi Thanh không nhắc đến chuyện đi, họ cũng chẳng dám thúc giục.

Ngày hôm đó, trong phủ có một vị khách không mời mà đến.

Là Ngô Tiện Hảo.

Nàng vừa vào cửa đã líu lo không ngừng, bảo là tới đón Tạ Vi Thanh về, tiện thể đến Thái Thương chơi, xem cái nơi truyền thuyết giáng sinh của Ngưu Lang Chức Nữ.

Thiếp thấy xe ngựa của nàng đỗ ngoài cửa, phía sau còn có hai nha hoàn, tay xách nách mang, rõ ràng là muốn ở lại.

Tạ Vi Thanh nghe tin bước ra, nhìn thấy Ngô Tiện Hảo, theo bản năng nhìn về phía thiếp.

Trong ánh mắt đó, lại có một tia... khẩn trương?

Thiếp không nhìn chàng, xoay người đi pha trà cho Ngô Tiện Hảo.

Trước đêm Thất Tịch, phố phường Thái Thương đã treo đầy lụa màu, trong không khí thoang thoảng mùi thơm ngọt của bánh xảo quả.

Ngô Tiện Hảo không biết nghe được tục cũ ở đâu, hớn hở kéo thiếp đi bắt nhện.

Bảo rằng đêm Thất Tịch, bỏ nhện vào trong hộp, sáng hôm sau xem mạng nhện của ai dày và tròn hơn, thì người đó được Chức Nữ phù hộ khéo tay.

Chúng ta ngồi xổm bên cạnh vườn hoa ở hậu viện, vạch lá tìm hồi lâu, cuối cùng mỗi người bắt được một con.

Con nhện của nàng ta to đùng, đen bóng, trông oai phong lắm.

Con của thiếp thì còi cọc, nằm ỉu xìu dưới đáy hộp.

Ngô Tiện Hảo cầm cái hộp xem tới xem lui, đắc ý hất cằm: "Đợi đấy, ngày mai mạng nhện của ta chắc chắn sẽ dày hơn của ngươi."

Thiếp không nhịn được cười.

Ở phủ Hầu năm năm, chưa từng có ai so đo với thiếp mấy chuyện này.

Thất Tịch chỉ là ngày phải làm thêm vài món đồ kim chỉ, chép thêm vài trang "Nữ Giới" mà thôi.

Ngô Tiện Hảo mấy hôm nay khuyên Tạ Vi Thanh hai lần, thấy chàng vẫn không có ý định rời đi, dứt khoát không khuyên nữa.

Nàng ta cũng là người biết nghĩ, đến đâu hay đó, ngày nào cũng lôi kéo thiếp đi dạo khắp Thái Thương.

Ăn ngó sen đường, m/ua đèn hoa đăng, xem tạp kỹ, đi hội miếu, còn giống dân bản địa hơn cả thiếp.

...

15

Chúng ta ngồi sánh vai dưới hiên hành lang hậu viện, trước mặt bày một đĩa xảo quả, hai chén trà thanh.

Nàng vừa cắn hạt dưa, vừa nghiêng đầu nhìn thiếp, giọng điệu mang theo vài phần cảm khái:

"A Ngư, hồi trước ta gặp ngươi ở phủ Hầu, cứ thấy ngươi còn trẻ mà sao lại già dặn đến thế."

"Đi đứng chậm rãi, nói năng chậm rãi, cười không hở răng, quy củ như một bà lão nhỏ, giống hệt tổ mẫu ta vậy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm