Lời Nguyền Độc

Chương 4

30/05/2026 04:36

"Tôn Nhu Nương! Ngươi đang làm cái gì!"

Triệu Hành một tay kéo thiếp lại, che chở thiếp phía sau, ngữ khí có chút gi/ận dữ.

"Làm càn, nàng ta là thứ mẫu của con!"

Nơi không người, thiếp cười lạnh không thôi. Trước kia, thiếp là nhũ mẫu của Triệu Tuân, Triệu Hành không thể bắt bẻ.

Nay, sự yếu đuối của thiếp đã bày tỏ rõ ràng, thiếp đã trở thành người của hắn.

Hắn sao có thể cho phép đứa con ruột của mình chỉ tay năm ngón lên người đang được hắn sủng ái?

Mà đứa con được nuông chiều từ bé như hắn làm sao có thể nghe lời cha?

Kịch hay sắp sửa bắt đầu rồi.

07

Thiếp đứng sau lưng Triệu Hành, lặng lẽ nhìn đôi cha con bọn họ.

Triệu Tuân bước tới, cố gắng nhìn qua cha để thấy thiếp, nhưng lại bị Triệu Hành chắn lại, không thể nhìn thấy.

Triệu Tuân không được như ý liền bỗng nhiên lên tiếng.

"Phụ thân, Nhu Nương là nhũ mẫu của con, nay nàng đã trở về, con muốn ngủ trưa, cần phải bú sữa."

Giọng hắn non nớt, nhưng lời lẽ lại đầy lòng chiếm hữu.

Thế nhưng Triệu Hành không hề đẩy thiếp ra.

Thiếp không nhìn thấy biểu cảm của hắn, nhưng thiếp biết, Triệu Tuân đã chạm vào giới hạn của hắn.

Hắn cười một tiếng, kéo thiếp từ sau lưng ra, ôm ch/ặt vào lòng.

"Tuân nhi, chưa giới thiệu với con, Nhu Nương là thiếp thất ta mới nạp, cũng chính là thứ mẫu của con, từ nay về sau chuyện bú sữa, không được nhắc lại nữa, ta sẽ tìm cho con một nhũ mẫu khác."

Lời vừa dứt, Triệu Tuân mặt đầy vẻ không tin nổi, hắn nhảy dựng lên.

Đôi mắt trợn tròn.

"Phụ thân!"

"Người rõ ràng đã hứa với con! Để Nhu Nương toàn tâm toàn ý chỉ cho mình con bú sữa!"

"Nếu không thì người cũng sẽ không đích thân đến nhà Nhu Nương..."

Hắn chưa nói hết câu, liền bị Triệu Hành quát chặn lại.

"Làm càn!"

"Ta đã nói, ta sẽ tìm nhũ mẫu khác cho con, giờ thì cút ngay cho ta!"

Có lẽ thấy Triệu Hành đã nổi gi/ận, Triệu Tuân miễn cưỡng rời đi, chỉ là ánh mắt lúc rời khỏi lại chứa đầy vẻ quyết tâm.

"Con sẽ đi tìm mẫu thân đòi công đạo!"

Đôi cha con này quả không hổ danh là cha con ruột.

Chỉ là, thiếp nép mình trong lòng Triệu Hành, bên tai lại văng vẳng lời nói vừa rồi của Triệu Tuân: "Đích thân đến nhà ta".

Hóa ra, là hắn tự tay làm tất cả.

Thiếp giả vờ kinh ngạc.

"Gia gia, nghe tiểu công tử nói người từng đến nhà thiếp, là khi nào vậy?"

Triệu Hành khẽ ho một tiếng.

"Nhu Nương, đừng nghe lời Tuân nhi, là nó cứ quấn lấy ta đòi nàng sớm quay về, ta chẳng qua là ứng phó nó thôi, chưa từng đến đó."

"Nhu Nương đây là đang mời gọi ta sao?"

Lão già này, miệng lưỡi thật kín kẽ.

Thiếp chuyển chủ đề.

"Tiểu công tử nói muốn đi tìm phu nhân, chỉ sợ phu nhân không dung nổi thiếp."

"Chỉ là bú sữa thôi mà, thiếp vẫn có thể tiếp tục cho tiểu công tử bú sữa."

Người trong lòng lại giam cầm thiếp, khiến thiếp không thể nhúc nhích mảy may.

"Nàng dám, nàng chỉ có thể là của ta."

Thiếp trong lòng cười lạnh, dù sao cũng là cha con, thứ muốn có thì nhất định phải có.

Triệu Hành giơ tay vẫy một cái, "Truyền lệnh xuống, ta muốn nạp thiếp, đêm nay động phòng hoa chúc."

Thiếp được Triệu Hành bế về phòng.

Nhưng thiếp biết, mọi chuyện sẽ không suôn sẻ như vậy.

Ngay khi Triệu Hành l/ột sạch y phục trên người thiếp, chỉ còn lại một lớp áo lót, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân hỗn lo/ạn.

"Cái đồ tiện nhân! Cho con trai ta bú sữa vẫn chưa thỏa mãn được ngươi sao!"

"Chồng vừa ch*t, đã vội vàng bò lên giường đàn ông khác, thiếu đàn ông đến thế sao!"

Thiếp thần sắc nghiêm lại.

Hóa ra, ngươi cũng là một trong số đó sao, Trình Diệu Thanh.

08

Triệu Tuân cũng còn chút khôn ngoan, biết mình không tranh lại cha, liền tìm mẹ đến giúp.

Nếu nói trước kia, Trình Diệu Thanh coi thường thiếp chỉ vì thiếp là một nhũ mẫu.

Dù bị Triệu Hành chiếm đoạt thân thể, nhưng hắn không hề có ý định nạp thiếp.

Trong mắt bà ta, thiếp không đáng để lo ngại.

Hơn nữa, bà ta trọng thể diện nhất, bà ta và Triệu Hành bên ngoài xây dựng hình ảnh vợ chồng ân ái, hậu viện không một bóng người.

Nay, Triệu Hành đích thân nói nạp thiếp, bà ta sao có thể cam tâm?

Áo thiếp còn chưa kịp buộc lại, bà ta đã đi tới trước mặt t/át thiếp một cái.

"Tiện nhân, ban ngày ban mặt d/âm lo/ạn!"

Thiếp bị cú t/át bất ngờ làm cho ngã nhào, chưa kịp đứng dậy, bà ta lại tiếp tục giáng xuống.

Cú t/át này lại không rơi xuống mặt thiếp.

Là Triệu Hành, hắn cởi trần chắn trước mặt thiếp.

"Làm lo/ạn đủ chưa!"

Đang lúc cao hứng mà bị quấy rầy, sao hắn có thể không gi/ận.

Trình Diệu Thanh bị đẩy văng ra, may mà có bàn ghế bên cạnh, bà ta mới tránh khỏi ngã xuống đất.

Hoàn h/ồn lại, mặt bà ta đầy vẻ không tin nổi.

"Chàng vì một con nhũ mẫu ti tiện mà đ/á/nh thiếp?"

Triệu Hành mặc lại y phục, bước qua thiếp đi đến trước mặt Trình Diệu Thanh, ngữ khí dịu lại, giơ tay vén lọn tóc rối trên trán bà ta ra sau tai.

"Diệu Thanh, là ta hơi mạnh tay."

"Nhưng Diệu Thanh, thành thân bao nhiêu năm nay, nàng nhìn xem hậu viện này từ trước tới nay chỉ có mình nàng, nàng cũng nên biết đủ rồi."

"Nay, ta chỉ là nạp thêm một thiếp thất, nàng cũng không vừa lòng sao?"

Lời đã đến nước này, có thể thấy Triệu Hành đã nhẫn nhịn hết mức.

Ngay cả khi Trình Diệu Thanh không chịu, gi/ận dỗi với hắn.

Cũng chỉ đẩy người phu quân của mình về phía thiếp mà thôi.

Bà ta dịu giọng.

Chỉ nói:

"Phu quân, nạp thiếp thì được, nhưng Tuân nhi vẫn còn nhu cầu, chi bằng để Nhu Nương muội muội cho Tuân nhi bú thêm một thời gian được không?"

"Mấy ngày nay, Tuân nhi không ăn uống gì, đều g/ầy rộc cả người rồi..."

Triệu Hành trầm tư một hồi.

Tuy trong lòng không muốn, nhưng món đồ chơi mới mẻ này sao có thể so với đứa con trai yêu quý của hắn chứ.

Hắn vung tay.

"Gia gia làm chủ, Nhu Nương cứ tiếp tục cho bú thêm một thời gian."

"Đêm nay thì không được, đêm nay là ngày vui của ta và Nhu Nương."

Hắn ôm lấy thiếp, đuổi mọi người ra ngoài, rồi ném thiếp lên giường.

Tiếp tục tiếp xúc với Triệu Tuân, đúng ý thiếp.

Bởi vì, quân cờ đầu tiên của thiếp.

Chính là tên thế tử bệ/nh hoạn này, Triệu Tuân.

Thiếp muốn cả nhà ba người bọn họ.

Trong cái lưới mà thiếp dày công dệt nên.

Nghi kỵ lẫn nhau.

Tự tàn sát lẫn nhau.

09

Sau khi trở thành thiếp thất của Triệu Hành.

Thiếp không còn bị động chịu nhục mà cho bú nữa.

Mà là chủ động "công tâm".

Thiếp bắt đầu kể chuyện cho Triệu Tuân, nhân vật chính trong câu chuyện luôn là một người con trai dũng cảm, làm thế nào để bảo vệ người "mẹ" duy nhất trên đời đối xử tốt với mình, người đang bị kẻ khác ứ/c hi*p.

Thiếp ghé vào tai hắn, dùng giọng nói dịu dàng nhất, không ngừng nói với hắn:

"Con xem, trên đời này chỉ có ta là thật lòng đối xử tốt với con. Mẹ con chỉ quan tâm đến địa vị của bà ta, cha con chỉ quan tâm đến bản thân ông ta và những người đàn bà bên ngoài."

Những món điểm tâm tinh xảo thiếp làm, chỉ cho một mình hắn ăn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm