Đêm khuya, một con quạ bên ngoài cửa sổ nhà tôi bỗng nhả ra một con mắt người ngay trước mặt tôi.
Tôi hoảng h/ồn bật dậy định gọi cảnh sát, nhưng đầu dây bên kia chỉ vang lên tiếng tút tút bận.
Tôi định với lấy điện thoại của cậu idol chính thái hệ yandere nhà mình, nhưng cậu ta bỗng đứng phắt dậy, ánh mắt đăm đăm nhìn chằm chằm vào tôi.
Một tay cậu chỉ ra phía ngoài cửa sổ.
Tôi nhìn theo, cả bầu trời đầy quạ đang lao thẳng vào tấm kính nhà chúng tôi.
Mặt kính dính đầy x/á/c quạ ch*t vì va đ/ập, m/áu và lông vũ bết dính thành từng mảng.
Tôi chộp lấy điện thoại của cậu, lần này thì kết nối được, nhưng đầu dây bên kia vọng lại là tiếng quạ kêu the thé!
01
"Đệch, Lý Vũ, cậu đừng có dọa tao!"
Đồng tử tôi co rụt lại, tim đ/ập thình thịch. Rõ ràng tôi vừa gọi cho Lý Vũ, nhưng giọng này tuyệt đối chẳng báo hiệu điều gì tốt lành.
Dù gã t/âm th/ần Lý Vũ này lúc nào cũng chỉ chực đ/âm tôi, nhưng trong tình cảnh này, tôi đoán chỉ có hắn mới c/ứu được tôi!
Ngay sau đó, tôi lại nghe thấy giọng của một gã t/âm th/ần khác cũng muốn đ/âm tôi – "cục cưng vô địch" Duệ Trí:
"Hì hì, yêu tinh bọ cạp gọi cho cậu rồi à."
"Đúng là con mèo nhỏ tham ăn..."
"Ngửi thấy mùi là gọi tới ngay..."
Tôi ngẩn người. Cái quái gì đang xảy ra vậy?
Tiếp đó, lại là vài tiếng quạ kêu the thé.
Tôi vội lên tiếng:
"Hai cậu có sao không?"
Lý Vũ lúc này mới đáp:
"Không sao cả, trời đang mưa quạ, hai thằng đang nướng quạ đây, cậu cũng thèm à?"
Mẹ kiếp...
Thôi được, đồ ngốc thì lòng dạ thênh thang. Chuyện kinh dị cỡ nào, rơi vào tay hai gã này cũng chẳng ra gì.
Tôi lại nghe trong điện thoại, "cục cưng vô địch" càu nhàu:
"Đệch, sao trong bụng con quạ này lại có cả con mắt người, t/ởm lợm thật."
Tôi lập tức nắm bắt được trọng tâm:
"Hai thằng đừng có ăn nữa, chỗ tôi cũng vừa có con quạ nhả ra một con mắt."
"Chẳng phải chuyện tốt đẹp gì đâu, tà môn lắm, hiểu chưa?"
Lý Vũ ngẩn ra một lúc:
"Con mắt thì sao? Mất thì thôi, ăn như gà quay ấy mà, ngon phết..."
Tôi đang nghiến răng không biết nói hai gã ngốc này thế nào thì chợt thấy một luồng gió lạnh lùa vào.
Tôi ngoảnh lại nhìn, h/ồn vía bay lên mây.
Cậu idol hệ yandere tiểu lang quân e thẹn của tôi đang hé cửa sổ, tay cầm cái mắc áo, định cào 2 con quạ ch*t trên bệ cửa vào.
Tôi vội chạy tới, túm lấy chiếc áo hoodie của tiểu lang quân, kéo cậu lại.
Gã này giãy nảy:
"Không được kéo tôi, tên quản lý thối tha kia."
"Ca ca hồ lô của tôi đang ăn quạ nướng, tôi cũng muốn ăn."
Cậu đỏ mặt:
"Hì hì hì, ăn cùng một thứ, có tính là hôn gián tiếp không nhỉ."
Tôi tức đến mức chỉ muốn t/át cho cậu 2 cái ch/áy má.
"Hôn cái con khỉ nhà cậu!"
Tôi thật sự bó tay. "Cục cưng vô địch" cứ như thiết bị gây nhiễu, chỉ cần hắn xuất hiện là tiểu lang quân e thẹn của tôi trực tiếp treo máy n/ão!
Tôi đóng ch/ặt cửa sổ, chợt nhận ra cũng chẳng đ/áng s/ợ lắm.
Chuyện kinh dị gì đi nữa, bị 3 gã ngốc này làm lo/ạn lên, hình như cũng chỉ đến thế.
Tôi tiếp tục nói chuyện qua điện thoại:
"Này, Lý Vũ, cậu không được ăn."
"Thằng ngốc kia ăn thì kệ nó."
"M/a mới biết cái thứ này có cúm gia cầm không, ăn xong ch*t ráng chịu."
"Tôi nói cho cậu biết, ch*t rồi là cậu không thấy tôi nữa đâu đấy."
Lý Vũ lúc này mới "ồ" một tiếng.
"Cục cưng vô địch" cũng lầm bầm:
"Cậu không ăn thì tôi cũng không ăn nữa."
Tôi ngoảnh lại nhìn tiểu lang quân e thẹn vẫn đang định mở cửa sổ:
"Nghe chưa, thằng ngốc lớn không ăn nữa."
Tiểu lang quân e thẹn cũng bỏ ý định mở cửa:
"Thôi được, thằng ngốc nhỏ cũng không ăn nữa."
Tôi thật sự lo đến nát ruột với mấy gã ngốc này.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, phát hiện cả con phố trống rỗng.
Dù đã là 11 giờ đêm, nhưng ít nhất cũng phải có vài chiếc taxi và gã s/ay rư/ợu chứ.
Nhưng con phố lại tĩnh lặng đến lạ, đèn tất cả cửa hàng đều sáng trưng, mà chẳng thấy bóng người.
Tôi hỏi qua điện thoại:
"Bên ngoài chỗ hai cậu có người không?"
Lý Vũ đáp thẳng thừng:
"Không có, cả bệ/nh viện t/âm th/ần chẳng có ai, chỉ có hai thằng."
"Không thế thì sao hai thằng dám chạy ra ngoài nướng quạ chứ?"
"Ái đệch!"
Tôi vội hỏi:
"Sao thế?"
Lý Vũ nói nhỏ:
"Lúc đứng dậy... quạ nó chích vào mông..."
Mẹ kiếp...
Nhưng chợt nghĩ lại thấy sai sai, quạ lao từ trên trời xuống, tốc độ gần bằng đạn rồi.
Chích vào mông thế này, chẳng lẽ không lún vào trong?
Nhưng rõ ràng, gã này chẳng sao cả...
Mông hợp kim titan 24K chắc?
Đột nhiên, đầu dây bên kia vọng lên tiếng hét:
"Bạn cùng phòng chạy mau, mưa quạ to rồi, sắp chích vào mông rồi!"
Tôi thở dài, cũng được, ngốc thường có phúc, chắc hai gã này không sao đâu.
Chỉ là, tôi chợt sững người. Mưa quạ to lên là tình cảnh quái gì vậy?
Tôi nhìn lên bầu trời, ngay cả mặt trăng cũng bị che khuất, một màu đen kịt.
Từng con quạ như những chiếc chiến đấu cơ lao xuống, bổ nhào về phía cửa sổ nhà chúng tôi.
Tiếng lách tách rào rào khiến tôi lùi lại liên tục.
Không còn tiếng của "cục cưng vô địch", tiểu lang quân e thẹn cũng trở lại bình thường, cậu chui thẳng xuống gầm giường.
Mưa quạ càng lúc càng lớn, chẳng mấy chốc, tôi nghe thấy một tiếng giòn tan — Rắc!
Nhìn vết nứt trên tấm kính, tim tôi như treo ngược lên cổ họng.
Đây là kính dán an toàn hai lớp, mà lại bị mưa quạ đ/ập nứt toác thế này sao?
Theo sau 1 vết nứt đầu tiên, tiếng "rắc rắc rắc" ngày càng nhiều.
Nhìn tấm kính đã gần như mạng nhện, tôi hét lên:
"Chạy!"
02
"Rầm!"
Vừa dứt lời, cả tấm cửa sổ vỡ tan, mảnh kính văng tung tóe xuống sàn.
Từng con quạ như những mũi tên b/ắn tới, cắm phập xuống sàn nhà.
Hai chúng tôi đi/ên cuồ/ng lao về phía cửa phòng, phải rời khỏi căn nhà ngay lập tức.
Cơn mưa quạ b/ắn xuống đuổi sát phía sau, chỉ cần chạy chậm một chút là sẽ bị b/ắn thủng như cái rổ!
Thảo nào hai gã ngốc kia bỏ chạy, thứ này mà đưa Optimus Prime ra đỡ cũng phải chảy nhớt...
Hai chúng tôi lăn lê bò toài tới cửa, đẩy mạnh ra.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, cả tòa nhà tối đen như mực, không, nói thế cũng chưa chính x/á/c.
Đó là một màu xám tinh xảo, tựa như nơi hoàn toàn không có ánh sáng, lại bị ánh trăng rọi xuống vậy.