An Mạn

Chương 5

29/05/2026 15:50

Sau đó, anh ta bắt đầu đi/ên cuồ/ng tag Cố Tư Âm vào.

L: Tư Âm không ăn hành, cô bị bệ/nh à?

L: Tư Âm không ăn hành, cô bị bệ/nh à?

L: Tư Âm không ăn hành, cô bị bệ/nh à?

L: Tư Âm không ăn hành, cô bị bệ/nh à?

L: Tư Âm không ăn hành, cô bị bệ/nh à?

...

Tôi khựng lại một nhịp, chậm rãi gõ dấu "?" lên màn hình.

Những lời tiếp theo của Lục Triệt trong nhóm chat còn giống như một quả bom hạng nặng.

"Cố Tư Âm! Tao vất vả nhịn nhục chuẩn bị bất ngờ suốt nửa tháng trời, cứ thế mà bị mày làm hỏng hết cả rồi?" Anh ta gào lên trong đoạn tin nhắn thoại đầy tức gi/ận, "Mày không thể đợi thêm vài ngày rồi hẵng khoe à?"

Lượng thông tin trong câu này hơi lớn, tôi gãi đầu, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Chẳng bao lâu sau, Lục Triệt gọi một cuộc gọi video tới.

9.

Cho đến tận hôm nay, tôi vẫn tưởng rằng Lục Triệt là kẻ có n/ão.

Cho đến khi Cố Tư Âm đăng đoạn video về đôi khuyên tai kim cương hồng kia.

Tôi không thể nào ngờ được, trong lúc anh ta chuẩn bị dây chuyền kim cương hồng cho tôi, lại còn chu đáo m/ua tặng Cố Tư Âm một đôi khuyên tai cùng chất liệu.

"Mạn Mạn, kim cương là do Tư Âm giúp chúng ta chọn, cô ấy không có bạn trai, nhưng muốn trải nghiệm cảm giác nhận được quà vào ngày lễ tình nhân..."

Người đàn ông vẫn đang ở đầu dây bên kia đưa ra những lời biện minh yếu ớt.

Tôi cúi đầu lẳng lặng ăn mì, mặc cho ngọn lửa gi/ận dữ vì bị s/ỉ nh/ục lan dần lên trái tim.

Hay cho cái "giúp chúng ta chọn", hay cho cái muốn trải nghiệm cảm giác nhận được quà.

Tôi cười không ra cười, ngắt lời anh ta: "Ngày mai gặp ở Bích Hải Thủy Vận."

Cuối cùng, sợ anh ta nghe không rõ, tôi nhấn mạnh từng chữ: "Nhất-định-phải-đến."

Nói xong, tôi cúp máy, đứng dậy ra ban công lôi ra một cây gậy golf.

Quà cáp ấy mà, ai mà chẳng biết tặng?

Tôi nhắn tin cho Mạnh Trục Nhất, bảo anh ta chuyển khoản.

Mạnh Trục Nhất không nói hai lời, chuyển thẳng hai triệu vào tài khoản của tôi.

"Đủ chưa?"

Tôi cầm cây gậy golf lên, khóe môi nhếch nhẹ.

Chỉ là tiền th/uốc men cho hai phần thôi, tất nhiên là đủ.

10.

Khi tôi cắm sạc điện thoại, màn hình tự động mở khóa, đ/ập vào mắt là con số 99+ khó chịu ở góc trái nhóm chat chung.

Xem hay không xem, đó là một vấn đề.

Tôi nghiến răng ken két rồi nhấn vào.

Biết đâu lại có thu hoạch bất ngờ.

Vừa lướt qua, tôi thực sự bắt được một chuyện thú vị.

Bên dưới đoạn tin nhắn thoại gào thét của Lục Triệt, có một ID tên là "Triệu công tử" cũng gửi liên tiếp mấy đoạn tin nhắn thoại.

Triệu công tử: "Anh Triệt, Tư Âm cũng chỉ là một cô bé, anh quát cô ấy làm gì? Mọi người đều là bạn chơi với nhau từ bé, không cần thiết vì người ngoài mà làm lo/ạn, chẳng ra làm sao."

Đây là giọng nói tôi chưa từng nghe qua, hơi mảnh, giọng người nói yếu ớt, nghe có vẻ rất suy nhược.

Không chắc lắm, nghe thêm hai đoạn nữa xem sao.

Triệu công tử: "Giờ lắm loại con gái đào mỏ quá, những cô gái tốt như Tư Âm, đổi lại là tôi thì đã trân trọng không hết rồi, anh đừng có mà chấp nhặt cô ấy."

Triệu công tử: "Cô bé thích làm đẹp thích khoe khoang, chuyện này có gì lạ đâu, Tư Âm nhà chúng ta biết cách thể hiện một cách hào phóng, mấy con đàn bà tâm cơ bên ngoài thì có gì hay ho?"

Những đoạn tin nhắn còn lại hầu hết cũng đều là kiểu giọng điệu dùng Cố Tư Âm để dìm hàng tôi.

Mặc dù không nhắc thẳng tên tôi, nhưng lại như đang mượn chuyện ch/ửi người.

Người này có á/c cảm rất lớn với tôi.

Tôi lướt qua vòng bạn bè của hắn, hầu hết là ảnh khoe của.

Tôi suy nghĩ hồi lâu, thực sự không nhớ nổi mình đã đắc tội với hắn khi nào, chúng tôi chắc chưa từng có giao điểm, ngoài lần tôi thấy người ta nhắc tên hắn trong nhóm chat và biết hắn đang du học nước ngoài.

Chỉ vậy thôi.

Vậy thì chỉ còn một khả năng.

Lúc này, Triệu công tử đang chat rất hăng say trong nhóm.

Tôi đổi sang tư thế thoải mái trên ghế sofa rồi bắt đầu gõ phím.

Triệu công tử: "Vài ngày nữa anh từ Nga về, sẽ dẫn mọi người đi quẩy tới bến!"

.: "Toàn bộ chi phí hôm đó Triệu công tử bao hết [Cười khẩy]."

Noooo: "Công tử hào phóng quá! Tôi làm tới luôn, anh em cứ tự nhiên!"

JONI: "Sắp tới sinh nhật Chức Mộng rồi, anh Tiểu Triệu đừng quên m/ua quà cho chúng em nhé~"

Nghịch Điệp: "Mày đang sủa cái gì đấy?"

11.

Cùng lúc tôi gửi câu này, Cố Tư Âm cũng gửi một đoạn tin nhắn thoại:

"Xin lỗi anh Triệt, em nhận được quà của anh vui quá nên không kìm lòng được [Khóc]."

Hai tin nhắn nằm cạnh nhau, nhóm chat rơi vào sự im lặng kỳ lạ.

Triệu công tử lên tiếng trước: "Ý mày là sao?"

Tôi bật cười.

Nghịch Điệp: "Không phải chứ? Vừa nãy mày sủa hăng lắm mà, sao giờ đột nhiên không hiểu tiếng người nữa rồi?"

Nghịch Điệp: "Bảo mày đọc nhiều sách thì mày không nghe, lại thích đi làm chó li /ếm, giờ thì hay rồi, tết về nhà người ta biểu diễn tài năng, còn mày đi biểu diễn ngồi chung bàn với chó."

Nhóm chat hai ba chục người lại im phăng phắc, đây là điềm báo trước khi cơn bão ập đến.

Tôi tiện tay vớ lấy mấy gói khoai tây chiên từ trên bàn trà.

Đêm hôm bị bạn trai và trà xanh liên thủ làm cho buồn nôn là đủ rồi, sao lại còn có mấy con chó con mèo nhảy ra sủa bậy thế này?

Từ khi công khai với Lục Triệt, tôi chưa bao giờ chủ động nhắc đến gia thế của mình, Lục Triệt cũng không mấy quan tâm, nên đương nhiên đến giờ anh ta vẫn không biết tôi là con gái nhà họ Mạnh.

Tôi chỉ coi tình yêu là chuyện tâm đầu ý hợp giữa hai người, không liên quan đến những thứ khác. Không ngờ có ngày, đám bạn của anh ta lại nhắm vào thân phận của tôi, miệng thì cứ "đào mỏ" nghe thật chói tai.

Chỉ là một viên kim cương hồng trị giá một triệu, đào cái c/on m/ẹ mày ấy.

Tôi nhếch mép cười lạnh, tốc độ gõ phím tăng gấp đôi.

Nghịch Điệp: "Triệu công tử sao không trả lời bố đi, hay là sóng điện thoại dưới m/ộ kém quá?"

Nghịch Điệp: "Cố Tư Âm không kìm lòng được cái gì, là sắp ch*t đến nơi rồi à?"

Nghịch Điệp: "Triệu công tử, tôi đúng là kẻ đào mỏ, nhưng thứ tôi đào không phải là tiền, mà là cái n/ão lợn mà mày đ/á/nh rơi trên đất Trung Hoa khi mày bay lên trời đấy."

Triệu công tử tức gi/ận tột độ, không cam lòng mà phản pháo.

Chúng tôi từ công kích cá nhân đến ch/ửi bới cả gia đình nhau, từ sổ hộ khẩu đến gia phả, cuối cùng đến cả con chó nhà hàng xóm của tổ tiên mười tám đời nhà đối phương cũng không tha.

Sau đó hắn thấy gõ phím không đã, liền gửi liên tiếp mấy đoạn tin nhắn thoại 60 giây, nhưng tôi chẳng buồn nghe.

Dùng ngón chân cũng biết trong đó chẳng có lấy một từ tử tế.

Hơn nữa, hắn cũng giống Tống Chức Mộng, vốn từ vựng về di sản văn hóa ngôn ngữ phi vật thể của nước ta vô cùng nghèo nàn, nghe hắn nói chuyện, chán ch*t đi được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm