Tôi chọn cách đáp trả trực diện: "Khẩu khí khá đấy, nhà tôi đang thiếu một con chó, mời cậu sáng mai đến nhận việc ngay và luôn."
Triệu công tử càng thêm phát đi/ên.
Đến lần thứ 30 hắn gửi câu "Mày là cái thứ gì", tôi không thể nhịn thêm được nữa, quyết định dạy cho hắn một bài học mới.
Nghịch Điệp: "Tao ch*t ở đâu thì chỗ đó là tổ tiên nhà mày, mày nói xem tao là cái gì?"
Triệu công tử: "Tiện nhân!"
Nghịch Điệp: "Sai rồi, cho mày năm hào, giờ đi ngay ra cổng siêu thị lắc n/ão cho tỉnh táo rồi hẵng quay lại nói chuyện tiếp."
Gõ xong dấu chấm, tôi nhanh chóng chuyển khoản cho người dùng chỉ định, sau đó thoát WeChat và tắt điện thoại.
Ngắt kết nối mạng, ân oán tạm thời dẹp sang một bên.
Đùa chứ, ai rảnh đâu mà dây dưa với một tên chó li /ếm chưa từng gặp mặt, ngày mai tôi còn có một trận chiến khốc liệt phải đ/á/nh đây.
Nghĩ đến cảnh Cố Tư Âm và Lục Triệt nãy giờ chỉ biết c/âm như hến, tôi thở dài, cuộn ch/ặt chăn rồi xoay người trên giường.
Thật mong chờ được thấy cảnh cả hai bọn họ cùng được xe c/ứu thương chở đi quá đi...
12.
Ngày lễ tình nhân đã đến.
Tôi hiếm khi dậy từ sớm, đứng trước gương tô tô vẽ vẽ cả buổi, họa xong một bộ trang điểm khói phong cách "á/c nữ" khiến tôi vô cùng hài lòng. Sau đó khoác lên mình chiếc váy đen chiến đấu, cả người tức thì toát ra khí chất ngút trời, trên người viết rõ ba chữ "Đừng đụng vào tao".
Được đấy.
Tôi hài lòng xách túi và gậy golf bước ra khỏi cửa.
Bích Hải Thủy Vận là nhà hàng cao cấp nổi tiếng trong vùng, nơi này có hầm để xe, có camera giám sát nhưng không nhiều.
Tôi lái xe lượn hai vòng, vất vả lắm mới tìm được một góc ch*t của camera.
Tôi lặng lẽ ghi nhớ vị trí, gửi tin nhắn cho Lục Triệt: "Đến chưa?"
Lục Triệt nửa ngày không trả lời.
Tôi đề cao cảnh giác, lên lầu hủy phòng bao đã đặt trước, đổi vị trí ra sảnh chính.
20 phút sau, Lục Triệt được quản lý dẫn đến.
Phía sau anh ta, quả nhiên là Cố Tư Âm trong chiếc váy liền thân màu trắng hồng, đầu cài kẹp tóc pha lê.
"Đợi lâu rồi Mạn Mạn, sao không ngồi phòng bao?"
Lục Triệt tươi cười, bước tới định kéo tôi đứng dậy.
Tôi tránh bàn tay anh ta: "Sao không trả lời tin nhắn? Đi Siberia bẻ ngô à?"
Lục Triệt chột dạ nhìn ra phía sau một cái, rồi cười hề hề: "Đường hơi tắc, hay chúng ta vào trong rồi nói chuyện tiếp nhé?"
Đúng lúc này là giờ cao điểm, sảnh chính bắt đầu có khách ra vào, tôi chọn vị trí ở giữa, xung quanh thỉnh thoảng có người đi qua.
Ba khuôn mặt chúng tôi bày ra ở đây, cộng thêm bầu không khí kỳ quặc xung quanh, đã có không ít người bắt đầu liếc nhìn về phía này.
Lục Triệt biết tôi đang gi/ận, cũng sợ tôi nổi đóa giữa chốn đông người.
Tầm mắt tôi từ mặt anh ta chậm rãi chuyển sang Cố Tư Âm, người từ nãy đến giờ bị ngó lơ và vẫn đang cố gắng giữ nụ cười.
Hôm nay cô ta dán mi giả từng sợi một, bọng mắt cũng đ/á/nh phấn hồng, lộ ra sắc đỏ nhàn nhạt.
Cô ta đang mở to đôi mắt long lanh, cách trang điểm kết hợp với chiếc váy khiến cả người trông như một đóa bạch liên hoa không rành thế sự.
Cái hình tượng này làm tôi bật cười.
Tôi hơi nâng cằm: "Ngồi đây nói luôn đi, trước tiên nói xem cô ta là thế nào?"
Thấy tôi kiên quyết, Lục Triệt đành phải xuống nước.
Anh ta kéo chiếc ghế bên cạnh tôi ra, hạ giọng dỗ dành: "Mạn Mạn, anh lại làm em gi/ận rồi, Âm... Cố Tư Âm nói muốn đích thân xin lỗi em."
Nói đoạn anh ta quay đầu ra hiệu cho Cố Tư Âm, đáy mắt cô ta rơm rớm nước, khẽ cắn môi dưới, trông càng thêm đáng thương:
"Xin lỗi chị Mạn Mạn, đều tại em không tốt, là em đã phá hỏng món quà bất ngờ mà anh Triệt dành cho chị."
Câu này sao nghe quen quen nhỉ?
Tôi ngoáy ngoáy tai, hỏi cô ta nhận được quà của bạn trai người khác vào ngày lễ tình nhân có vui không.
Cố Tư Âm mặt trắng bệch, đáng thương giải thích: "Từ nhỏ đến lớn em chưa từng yêu ai, càng chưa từng nhận được quà lễ tình nhân, anh Triệt chỉ muốn giúp em hoàn thành tâm nguyện thôi, chị đừng suy nghĩ nhiều."
Tôi tỏ vẻ khó hiểu: "Muốn nhận quà thì hoặc là cô đi tìm đối tượng, hoặc là tự m/ua, cô đòi Lục Triệt làm gì? Anh ta là con rùa trong ao ước à?"
Cố Tư Âm ngơ ngác, nhìn Lục Triệt rồi nhìn tôi, dứt khoát diễn luôn màn rơi lệ tại chỗ:
"Em biết chị chưa bao giờ thích em, em cũng từng nghĩ nhiều cách để bù đắp, nhưng em quá ngốc, lúc nào cũng làm hỏng mọi chuyện." Cô ta vẻ mặt buồn bã, thỉnh thoảng lại nhìn Lục Triệt: "Chị gh/ét em là phải, đều là lỗi của em."
Nói đến hai câu này, không biết là vô tình hay cố ý, cô ta dường như hơi tăng âm lượng.
Tôi ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, khách bàn bên cạnh đang bị cô ta thu hút, lén lút quan sát ba người chúng tôi, ánh mắt đầy tò mò và hóng hớt.
Thậm chí có kẻ thấy cô ta khóc lóc thuần khiết oan ức, lại nhìn tôi ngồi đó không nhúc nhích, khoanh tay lạnh lùng, liền không nhịn được lắc đầu, thì thầm với người bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi mang theo sự chỉ trích không mấy thiện cảm.
Tôi chẳng quan tâm, ngược lại Lục Triệt là loại phú nhị đại luôn coi trọng sĩ diện, giờ cảm nhận được ánh mắt xung quanh, trên mặt không giữ nổi nữa, liền đứng dậy ấn người xuống chiếc ghế đối diện.
Anh ta không thèm để ý đến Cố Tư Âm nữa, nở nụ cười lấy lòng, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung đen, đẩy về phía tôi: "Mạn Mạn, đây là quà anh chuẩn bị cho em, mở ra xem đi!"
Tôi hạ mắt nhìn chiếc hộp, không động đậy:
"Trong này, là viên kim cương hồng mà cô Cố đã đăng lên nhóm tối qua à?
"Vậy thì tôi xem rồi, cũng được đấy."
Lục Triệt hơi lúng túng, luống cuống mở hộp ra: "Khuyên tai của cô ấy dùng hàng vụn, cộng lại cũng không lớn bằng viên trong tay em đâu..."
"Vậy sao," tôi giả vờ ngạc nhiên, cầm lên ngắm nghía một lát, "Đúng là vậy thật."
Tầm mắt lướt qua gương mặt cứng đờ của Cố Tư Âm, tôi không chút do dự cất đồ vào túi.
Lục Triệt thấy tôi chịu nhận, tưởng mọi chuyện đến đây là xong.
Anh ta ghé sát vào nháy mắt với tôi: "Mạn Mạn, anh đói rồi, chúng mình gọi món nhé?"
Tôi gật đầu, nụ cười không đổi: "Cô Cố xin lỗi xong rồi thì về trước đi."
Lời vừa dứt, bàn tay đang lật thực đơn của Lục Triệt khựng lại giữa không trung, còn Cố Tư Âm, kẻ đang đóng vai không khí, trên mặt cũng hiện lên sự hoảng lo/ạn tức thì.
Cô ta nhìn về phía Lục Triệt đầy cầu c/ứu.