Lục Triệt cầm thực đơn, ấp úng: "Mạn Mạn, nhìn xem đã đến trưa rồi, chi bằng mọi người cùng ăn một bữa cơm..."
Tôi cười khẩy, ngắt lời cái giọng điệu vô nghĩa của anh ta:
"Tôi hỏi anh, hôm nay là ngày gì?"
Anh ta thiếu tự tin: "Là, là lễ tình nhân."
Cố Tư Âm ngồi đối diện bĩu môi, viền mắt lại đỏ hoe: "Nhưng anh Triệt, em ở đây không quen biết ai, cũng không có nơi nào khác để đi. Chị Mạn Mạn chị yên tâm, em sẽ không làm phiền buổi hẹn hò của hai người đâu."
Nước mắt cô ta chực trào, Lục Triệt định đưa khăn giấy, nhưng thấy tôi ngồi đó nên lại thôi, vẻ mặt khó xử.
Tôi dựa lưng vào ghế, thản nhiên lên tiếng: "Không có chỗ đi thì ra đồn cảnh sát mà ngồi, gặp khó khăn thì tìm cảnh sát, tìm anh ta làm gì?
"Hôm nay là ngày gì mà anh không biết à? Người ta hẹn hò mà cô cứ phải xông vào, không biết còn tưởng nhà chúng ta là gia đình ba người, cô đang tranh giành nhận bố mẹ đấy à."
Tiếng thút thít của Cố Tư Âm ngừng bặt, miệng cô ta há ra, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng không khóc nổi nữa, trông khá là nực cười.
Lục Triệt thấy vậy, cau mày không tán thành.
Tôi cầm lấy thực đơn tùy tiện gạch vài món, không thèm ngẩng đầu: "Bàn hôm nay chỉ được đặt hai bộ bát đũa, hai người tự liệu mà làm."
Đối diện lại vang lên tiếng nấc nghẹn ngắt quãng, Lục Triệt im lặng vài giây, thất vọng lên tiếng: "Mạn Mạn, em nhất định phải làm mọi chuyện trở nên khó coi như vậy mới vui sao?"
Anh ta tự nói tiếp: "Âm Âm làm sai, nhưng nếu không có cô ấy thì em cũng sẽ không nhận được món quà hoàn hảo này.
"Cô ấy nhỏ tuổi hơn em, khó tránh khỏi tính tình trẻ con, em không thể tha thứ cho cô ấy lần này sao?"
Tôi vẫy tay gọi phục vụ, chuyển thực đơn cho họ rồi mới quay lại đối diện với ánh mắt đầy trách móc của Lục Triệt.
"Thứ nhất, lần trước sau khi cô ta phá hỏng sinh nhật tôi, cô ta đã tự hứa sẽ không có lần sau." Tôi liếc nhìn Cố Tư Âm đang nức nở không ngừng, "Vậy là anh coi lời hứa như gió thoảng qua tai à?"
Cô ta im bặt như con chim cút, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng rồi lại sang đỏ.
Tôi thu hồi tầm mắt, nghiêng đầu hỏi Lục Triệt: "Cô ta nhỏ hơn tôi, nhưng tôi còn ch*t trước cô ta đấy, sao anh không khuyên cô ta tôn trọng tôi một chút, bớt gây chuyện đi?"
Lục Triệt bị tôi chặn họng, muốn nói lại thôi, không biết đáp thế nào.
Tôi chán gh/ét gõ bàn, bắt anh ta phải bày tỏ thái độ ngay.
Cố Tư Âm thấy anh ta do dự, nghiến răng hít mũi rồi đứng dậy: "Vậy em đi."
Cô ta nói nghe rất dứt khoát, nhưng ánh mắt lại lưu luyến không rời, vẫn dính ch/ặt trên mặt Lục Triệt: "Anh Triệt, hôm nay em về nhà đây, sau này sẽ không bao giờ làm phiền anh nữa."
Lời vừa dứt, Lục Triệt "phốc" một cái đứng bật dậy:
"Không được!"
Tôi ngước đầu lên, bất ngờ nhìn thấy một vết đỏ hồng dưới tai Lục Triệt.
Tôi bàng hoàng nhìn sang Cố Tư Âm, lúc này mới phát hiện hôm nay cô ta cũng mặc váy cổ cao, kết hợp với việc sáng nay Lục Triệt bặt vô âm tín, trong lòng tôi lập tức sôi sục.
Tôi chộp lấy cái tách trà bên cạnh, trầm giọng: "Lục Triệt, tối qua anh ở đâu?"
Lục Triệt cúi đầu, vẻ mặt hoảng lo/ạn không thể che giấu.
Cố Tư Âm cũng trắng mặt, nhưng trong mắt lại lóe lên vẻ đắc ý.
Đến mức này rồi, còn gì mà tôi không hiểu nữa?
Ngay khi tôi định đứng dậy ném cái tách đi, phía sau bỗng vang lên một giọng nói đầy châm chọc:
"Hai vị đang đóng phim thần tượng đấy à?"
13.
Không cần quay đầu lại, tôi cũng tưởng tượng ra cảnh Mạnh Trục Nhất đang đút hai tay vào túi quần, đứng xem kịch vui.
"Tiểu Mạnh tổng?" Lục Triệt hơi ngạc nhiên, cười gượng gạo: "Chỉ là chút hiểu lầm nhỏ với bạn gái thôi."
Mạnh Trục Nhất không nói gì, tiến lên hai bước lấy cái tách sứ trong tay tôi:
"Mấy ngày không gặp, định hóa thân thành nhân vật trong phim hình sự à?"
Tôi hừ lạnh không thèm để ý đến anh ta, ngược lại Lục Triệt bên cạnh ngơ ngác: "Hai người quen nhau sao?"
Tôi lười nói nhiều với anh ta, nhướng mắt nhìn gương mặt xa lạ kia: "Anh ngoại tình rồi, đúng không?"
Đám đông hóng hớt xung quanh mở to mắt như chuông đồng, thậm chí chẳng thèm giả vờ nữa, ai nấy đều nhìn chằm chằm, chỉ h/ận không thể ngồi ngay bàn tôi để xem kịch cự ly gần.
Lục Triệt chột dạ, mặt đỏ bừng nhìn đông nhìn tây, không dám ngẩng đầu đối diện với tôi.
Đồ hèn.
Tôi cảm thấy gh/ê t/ởm, định mở miệng ch/ửi cả nhà anh ta.
Cố Tư Âm đột nhiên vẻ mặt bi tráng, đứng chắn trước mặt anh ta.
Trong mắt cô ta nước mắt long lanh, lời lẽ khẩn thiết: "Chị Mạn Mạn, em và anh Triệt vốn là thanh mai trúc mã, hai nhà chúng em sớm đã có ý định đính hôn.
"Em nghe nói hai người quen nhau trên tàu điện ngầm, chị chắc không biết, đó là lần đầu tiên anh Triệt đi tàu, là để đến trường thăm em đấy.
"Lý do anh ấy ở bên chị, là vì chưa nhận rõ trái tim mình. Tối qua em uống say, là anh Triệt đưa em về nhà..."
Cô ta dừng lại hai giây, e thẹn quay mặt đi: "Sau đó chúng em thẳng thắn với nhau, mới nhận ra cả hai đều yêu đối phương sâu sắc.
"Chị Mạn Mạn, chị đã có Tiểu Mạnh tổng rồi, có thể tha cho anh Triệt, thành toàn cho chúng em không?"
Cô ta vừa nói vừa nhìn Lục Triệt, ánh mắt tình tứ hết chỗ nói.
Lục Triệt nghe xong những lời cuối, thần sắc phức tạp, ánh mắt cứ đảo qua lại giữa tôi và Mạnh Trục Nhất.
Tôi buồn nôn đến mức không chịu nổi, không nói hai lời quay người vặn nắp bình nước trên bàn, hắt thẳng vào mặt hai kẻ đó.
"Á!" Cố Tư Âm ngồi gần tôi nhất bị tạt ướt sũng, cô ta hét lên một tiếng rồi lao vào lòng Lục Triệt.
Giọt nước nhỏ xuống từ mái tóc người đàn ông, Lục Triệt ôm ch/ặt lấy cô ta, đuôi mắt đỏ ngầu: "Đều là lỗi của anh, em đ/á/nh anh m/ắng anh thế nào cũng được, nhưng Âm Âm chỉ là uống say thôi, cô ấy không biết gì cả."
"Hơn nữa," anh ta mặt đen như đít nồi, khó khăn thốt ra một câu, "Em với Tiểu Mạnh tổng cũng mờ ám không kém, chúng ta coi như huề nhau."
Mạnh Trục Nhất bị kéo vào chiến trường đột ngột, vẻ mặt kinh ngạc lùi lại nửa bước.
Tôi cũng bị hành động bẩn thỉu không biết x/ấu hổ này làm cho tức cười: "Bị hai người làm thế này, tôi chợt nhận ra việc phân loại rác ở thành phố này làm khá tốt đấy."
Tôi nghiến răng, r/un r/ẩy lục trong túi ra một điếu th/uốc định lấy lại bình tĩnh, nhưng tìm mãi không thấy bật lửa.
Lục Triệt không biết lên cơn gì mà nhìn tôi đầy khó tin: "Sao anh không biết em còn biết hút th/uốc? Vẻ ngoài thanh thuần em thể hiện trước mặt anh trước giờ đều là giả vờ sao?"