An Mạn

Chương 11

29/05/2026 15:51

Tôi xách váy lên, hăm hở xoay một vòng.

"Người ta đã dâng tận mặt cho mình t/át, không đ/á/nh thì còn ra thể thống gì nữa?"

Chỉ là không rõ, bọn chúng chịu đò/n đến mức nào thôi.

Tiệc sinh nhật của Tống Chức Mộng được đặt tại Thủy Thiên Nhất Sắc, một câu lạc bộ tư nhân thuộc tập đoàn nhà họ Triệu, tích hợp đầy đủ các dịch vụ ăn uống và giải trí. Để đảm bảo trận đại chiến thắng lợi, tôi đã đặc biệt hỏi Mạnh Trục Nhất lấy thông tin của Triệu công tử, thức trắng đêm để tìm hiểu tường tận về hắn.

Gã này đúng là có cái tên "Triệu công tử".

Ông bố hắn phất lên nhờ ngành chăn nuôi, nhân tình khắp nơi, mẹ hắn sức khỏe yếu, đến già mới có mụn con trai nên xem như báu vật, muốn trăng hái trăng, muốn sao hái sao. Ngay cả khi hắn ra nước ngoài làm sinh viên trao đổi, mẹ hắn cũng bay sang Nga mỗi tháng vì sợ con trai chịu khổ.

Dựa vào gia thế và sự nuông chiều của mẹ, Triệu công tử trở thành một tay chơi khét tiếng trong giới. Tuy nhiên, chơi thì chơi, cái danh "chó li /ếm số một" của Cố Tư Âm không phải tự nhiên mà có. Nghe nói hắn từng tỏ tình với Cố Tư Âm, hào phóng chi ra 3 triệu để đấu giá một chiếc vòng tay xuân đới thái. Cố Tư Âm cảm động nhận lấy vòng rồi từ chối hắn.

Lạy chúa, sao mà nực cười đến thế không biết.

Tôi chia sẻ chuyện bát quái này với Tiểu Hòa, hai đứa cười lăn lộn trên giường. Cô ấy vừa nhe răng cười trong video vừa lo lắng: "Chị Mạn Mạn, ngày mai chị ổn chứ?"

Tôi liếc cô ấy: "Em không tin chị à?"

Đùa à, tôi từng cùng mẹ đi đòi tiền bảo kê của mấy tên l/ưu m/a/nh, đến lúc nổi đi/ên lên thì đến cả con chó đi ngang qua cũng phải ăn vài cái t/át.

Tôi nhét nho vào miệng: "Đến lúc đó em khôn khéo một chút, nhìn ánh mắt chị mà hành động."

Tiểu Hòa kêu "A" một tiếng: "Em cũng phải lên sàn à?"

"Không phải," tôi xua tay, "Em mau rút lui về phía sau, lúc đ/á/nh nhau thật sự, chị không phân biệt địch ta đâu."

Cô ấy đực mặt ra.

21.

Hôm sau Mạnh Trục Nhất dậy từ sớm, sợ tôi đi dự tiệc muộn. Tôi cuộn tròn trên sofa gặm bánh mì, hỏi anh vội cái gì.

"Chẳng phải tiệc trưa sao?" Anh thắc mắc.

Tôi hắng giọng: "Đi sớm không vui, đã nói là x/é x/á/c toàn trường thì phải x/é tận gốc, thiếu một ai cũng không xong."

Anh thở dài một hơi thật dài:

"Giờ anh m/ua bảo hiểm cho em, còn kịp không?"

Tôi chống cằm nghiêng đầu, làm vẻ suy tư: "Chắc không kịp đâu. Qu/an t/ài nhớ đặt làm loại nắp lật nhé, cảm ơn."

Anh im lặng.

Tôi ngập ngừng: "Hay là anh đưa thêm cho em 2 triệu tiền th/uốc men đi, nhỡ cấp c/ứu không thành, anh với tư cách là 'đại ca bảng xếp hạng' còn có thể hợp táng cùng em."

Mạnh Trục Nhất lùi lại nửa bước: "Không cần thiết đâu."

Người giúp việc trong nhà được nghỉ, hai người chúng tôi đành ngậm ngùi chia nhau nửa mẩu bánh mì cuối cùng. Đừng hỏi, hỏi là để dành bụng đi ăn tiệc.

Gần trưa, dưới sự thúc giục liên tục của Tống Chức Mộng, tôi và Mạnh Trục Nhất thong dong đến câu lạc bộ.

Khi tháo dây an toàn, tôi nghe thấy anh hỏi: "Khoảng bao lâu thì ra được?"

Tôi suy nghĩ một chút: "Tầm một tiếng."

Anh nhìn đồng hồ: "Được, đến giờ anh vào đón em."

Tôi nheo mắt, chỉnh lại quần áo rồi xuống xe.

22.

Tôi được phục vụ dẫn đến ngoài phòng VIP. Qua cánh cửa khép hờ, tiếng cười nói ồn ào của nam nữ vang lên, kèm theo những tiếng hát nghe không ra làm sao.

Tôi đẩy cửa bước vào.

Trong phòng có ít nhất hơn 20 người, sau khi cảm nhận được động tĩnh, tất cả đồng loạt quay đầu lại. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía tôi, căn phòng VIP rộng lớn đột nhiên im phăng phắc, chỉ còn tiếng nhạc đệm trên tường vẫn tiếp tục phát.

Cái trận thế này khiến tôi sinh ra chút hối h/ận.

Chủ quan rồi.

Tôi quét mắt nhanh qua những khuôn mặt trước mắt, anh em nhà họ Tống, Cố Tư Âm, Lục Triệt, JONI, Tiểu Hòa...

Cuối cùng dừng lại ở trung tâm sofa, nơi một gã tóc vàng cầm micro, vóc dáng có phần... tròn trịa. Đây chính là Triệu công tử.

Tôi thu hồi ánh mắt, bình thản mỉm cười với Tống Chức Mộng: "Chúc mừng sinh nhật, cô Tống."

Cô ta trao đổi ánh mắt với người bên cạnh, nhìn tôi từ trên xuống dưới vài giây rồi mới dời tầm mắt: "Ngồi đi."

Tôi mặc kệ những tiếng xì xào bàn tán, tự tìm một chỗ trống gần cửa nhất để ngồi.

Ánh mắt Triệu công tử không rời khỏi tôi từ đầu đến cuối, cũng không biết Cố Tư Âm đã nói gì với hắn mà vẻ kh/inh bỉ trên mặt hắn ngày càng đậm.

Tống Hiểu đứng dậy khuấy động không khí, bảo mọi người tiếp tục quẩy. Bọn họ tụ tập thành từng nhóm chơi xúc xắc, hát hò, nhưng chẳng một ai thèm lại gần phía tôi.

Sự cô lập trần trụi.

Ấu trĩ.

Tôi nhìn thẳng phía trước, tự động lọc sạch mọi ánh mắt á/c ý, vớ lấy đĩa trái cây mà ăn.

Trong lúc đó, Lục Triệt mấy lần định bước tới đây nhưng đều bị Cố Tư Âm kéo lại.

Chẳng bao lâu sau, phục vụ gõ cửa đi vào dọn món. Tôi liếc nhìn điện thoại, thời gian đã trôi qua gần nửa tiếng.

Phải nói là gu chọn món của Tống Chức Mộng khá ổn, nào là cá diếc xào chua ngọt, tôm nõn Long Tỉnh, đầu sư tử Dương Châu, món nào cũng cực kỳ hợp khẩu vị của tôi. Tôi thầm quyết định, lát nữa ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, vì lãng phí thực sự là một tội á/c.

23.

Sau khi món ăn đã dọn lên đầy đủ, Tống Chức Mộng không vội khai tiệc. Cô ta bắt đầu một bài diễn văn dài dằng dặc, rồi mất thêm vài phút để điểm danh từng người bạn thân, cảm ơn sự đồng hành của người này người kia.

Đặc biệt là khi nhắc đến Cố Tư Âm, cô ta che miệng, đôi mắt to chớp chớp, cảm động đến mức không nói nên lời.

Phải vất vả lắm mới đợi đến lúc hai người họ thôi tình cảm sướt mướt, Tống Chức Mộng bỗng đổi giọng, nói rằng đến tiết mục bóc quà.

Những người khác đồng loạt hướng ánh nhìn về phía tôi.

Tôi nhướng mày: Hóa ra là đợi tôi ở đây à.

Bức tường quà tặng cao nửa mét xếp ở góc phòng, Tống Chức Mộng vui mừng hớn hở, mở liền mấy món. Anh trai cô ta tặng búp bê thủ công bản giới hạn; cô chị hàng xóm JONI thì có mắt nhìn, tặng cả bộ sưu tập nước hoa của một thương hiệu lớn; quà của Lục Triệt thì chẳng có tâm ý gì, chỉ là mẫu LV mới nhất.

Nhưng Triệu công tử thì khác, hắn đặt thẳng một chiếc Porsche màu hồng dâu, Tống Chức Mộng nhìn thấy chìa khóa xe và ảnh thì mắt sáng rực lên gấp mười lần.

Cô ta hét lên vì sung sướng, rồi lại mở hộp quà của Cố Tư Âm.

Cố Tư Âm hơi lúng túng, e thẹn nói rằng quà của Triệu công tử đã quá sang trọng, quà của cô không thể so sánh được.

Tống Chức Mộng phất tay: "Không sao, Tiểu Triệu hào phóng quá, cả bàn này không ai sánh bằng đâu."

Cô ta không thể chờ đợi được nữa mà mở hộp, nhưng giây tiếp theo, độ cong khóe miệng cô ta liền nhạt dần.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm