Buổi tối, tôi vừa tắm xong, đang lau tóc đi ra tìm nước uống thì thấy Giang Trì đang nghe điện thoại của anh trai trong phòng khách. Khe cửa khép hờ, Giang Trì một tay chống cằm, biểu cảm trên gương mặt nghiêng là sự lạnh lùng, mất kiên nhẫn mà tôi chưa từng thấy.
"Anh."
"Là anh cứ nói không muốn để lại tiếc nuối, c/ầu x/in em giúp ổn định chị dâu đấy chứ."
"Giờ lại đột ngột đổi ý?"
"Sao, em diễn không đạt à? Anh chột dạ rồi sao?"
Tôi sững người, nín thở, nhanh chóng vận dụng tinh thần lực, vừa đủ để nghe rõ tiếng trong điện thoại. Tôi nghe thấy giọng Giang Tự lạnh băng:
"Đúng."
"Cậu diễn rất tệ."
"Ôn Ninh nhất định sẽ phát hiện ra."
Giang Trì cười khẩy:
"Sao anh lại khẳng định chắc nịch thế?"
"Em đã đóng giả thành công được một ngày rồi, chị dâu rõ ràng không hề phát hiện ra điểm bất thường nào."
Đầu dây bên kia, Giang Tự im lặng vài giây rồi mới lên tiếng:
"Anh sẽ không bao giờ chủ động c/ắt bánh ngọt thành từng miếng nhỏ để đút cho cô ấy."
"Cũng chưa từng đeo nhẫn cưới."
"Càng không bao giờ..."
Anh khựng lại, nghiến răng nói:
"Càng không bao giờ giả giọng nũng nịu gọi cô ấy là vợ như cậu."
"Ồ--"
Giang Trì như thể mới bừng tỉnh, kéo dài giọng "ồ" một tiếng. Sau đó, đột nhiên nhếch môi. Biểu cảm của anh là đang cười, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ thắc mắc ngây thơ:
"Nhưng mà... chẳng phải hai người là bạn đời sao?"
"Bạn đời, chẳng lẽ không nên giống như em, một lòng dính lấy vợ mình sao?"
Giang Tự lại nghẹn lời. Anh không trả lời được câu hỏi này. Bởi vì, anh chưa bao giờ coi tôi là người bạn đời thực sự. Đối với anh, tôi là thế thân của Ôn Lâm, là sự tạm bợ chẳng đặng đừng. Ngay từ đầu, anh đã không định đặt tình cảm vào tôi. Dù sao thì, món đồ chính chủ rực rỡ chói lòa đang ở ngay trước mắt, ai lại còn quan tâm xem món hàng nhái bên cạnh có gì đặc biệt chứ?
Cuối cùng, Giang Tự im lặng hồi lâu, chỉ khàn giọng đưa ra quyết định cuối cùng:
"Dù thế nào đi nữa."
"Ngày mai, phải đổi lại thân phận."
"Còn nữa."
"Tránh xa chị dâu cậu ra."
"Không được phép nắm tay cô ấy, cũng tuyệt đối không được ngủ chung phòng."
Ánh mắt Giang Trì trầm xuống, rồi thản nhiên đáp:
"Biết rồi."
"Em nhất định sẽ giữ khoảng cách với chị dâu."
Anh ấy nói dối. 07 vẫn x/ấu tính như vậy. Nói là giữ khoảng cách, nhưng vừa nhìn thấy tôi, anh ấy lập tức quên sạch quy tắc của Giang Tự.
Anh ấy cong mắt nắm tay tôi kéo về phòng ngủ, vừa huýt sáo vừa sấy tóc cho tôi. Sau đó tự tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ ngủ của Giang Tự, nhìn tôi đầy tội nghiệp mà vẫy đuôi.
"Vợ làm việc cả ngày chắc mệt lắm rồi. Chúng ta ngủ sớm thôi."
19
Đèn phòng ngủ tắt ngấm. Giang Trì dang tay ôm tôi vào lòng. Đôi tai sói mềm mại cọ vào má tôi. Anh vùi đầu vào hõm vai tôi, hít một hơi thật sâu rồi phát ra tiếng thở dài thỏa mãn:
"A, vợ thơm thơm mềm mềm của anh ơi..."
Cơ thể tôi căng cứng, ngửa đầu nhìn trần nhà, không nhúc nhích.
"Vợ ơi? Em nóng lắm sao? Mặt đỏ quá."
Bàn tay thon dài của Giang Trì áp lên má tôi, bị tôi vô thức nắm ch/ặt. Quay đầu lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt nóng bỏng rực rỡ đó. Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp. Tôi mím môi, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Là nhiệt độ cơ thể anh cao quá. Cứ ôm ch/ặt lấy em nên mới nóng thế thôi."
Thật mất mặt. Bị anh ôm ch/ặt quá, tôi nói cũng chẳng nên lời. Anh lại cười:
"Ồ, vậy anh ôm nhẹ thôi."
Nói thì nói thế, nhưng vòng tay anh chẳng hề nới lỏng. Cái đuôi vẫn x/ấu tính quét qua quét lại bên chân tôi. 07, tên 07 đáng gh/ét. Anh làm lòng tôi rối bời, vậy mà vẫn còn cười một cách đáng yêu thế kia.
20
"Ôn Ninh."
Ngay khi tôi tưởng chừng như nhịp tim mình sắp quá tải, anh bỗng gọi tôi một tiếng. Không gọi là vợ, cũng chẳng gọi là chị dâu, mà gọi tôi là... Ôn Ninh.
Anh trầm giọng hỏi:
"Em có thích một người như anh không?"
"... Thích." tôi đáp.
Trong bóng tối, anh nhìn chằm chằm vào tôi, đột nhiên lại nhếch môi:
"Nếu như, một người như anh ngày mai sẽ biến mất. Em có buồn không?"
Tôi cụp mi mắt, giọng khẽ run:
"Có."
Tôi sẽ, rất buồn.
Tôi quay đầu, vùi mặt thật sâu vào chăn. Ôn Lâm luôn chê bai tôi, nói rằng tôi luôn không tranh không giành, như thể chẳng có chút ham muốn nào. Không phải đâu. Là vì tôi biết mình không thể có được, nên ngay từ đầu đã chẳng dám hy vọng.
Giống như hồi nhỏ bố mẹ m/ua quần áo mới, đợi Ôn Lâm mặc cũ rồi mới đến lượt tôi. Sau đó đến dịp Tết, tôi cũng không bao giờ chủ động chạy đến bên bố mẹ rồi hỏi ngây ngô: "Thế còn con thì sao? Ninh Ninh không có quần áo mới ạ?"
Sau này khi bị bố mẹ gửi đến nhà các người thân, tôi cũng luôn đợi những thứ người khác bỏ đi. Đợi anh họ nhà dì đi chơi, tôi mới dám cẩn thận ngồi lên con ngựa gỗ đã bị anh ấy cưỡi g/ãy chân mà tò mò lắc lư.
Cứ thế, tôi không tranh không giành, ngoan ngoãn hiểu chuyện lớn lên. Cho đến khi học cấp 3, tôi có thể tự ki/ếm tiền. Thế giới ngột ngạt này bỗng như hé ra một khe hở khổng lồ. Ngày hôm đó, tôi dùng tiền làm thêm m/ua chiếc váy đầu tiên. Màu trắng mới tinh, sạch sẽ, chỉ thuộc về mình tôi.
Từ đó, tôi bắt đầu tham lam, liều mạng làm việc ki/ếm tiền. Cho đến khi... thở gấp không ra hơi. Bác sĩ nói, tôi bị lo lắng quá mức. Tôi mới chợt hiểu ra, hóa ra không phải tôi không tranh không giành, mà là tôi quá khao khát có được những thứ đó. Thế nhưng, Ôn Lâm có bố mẹ dốc lòng nâng niu, anh họ có mẹ yêu thương, còn tôi dường như chẳng có ai để dựa dẫm. Chỉ dựa vào chính mình để sống sót trên thế giới này là một việc vô cùng đ/áng s/ợ.
Vì thế, lúc đó tôi từng lo lắng đến phát bệ/nh. Cho đến mùa hè oi ả ngột ngạt đó, tôi gặp một đứa trẻ cũng bị thế giới vứt bỏ như mình. Rõ ràng cái đuôi bẩn thỉu, quần áo rá/ch rưới, vậy mà vẫn có thể cười rạng rỡ đến thế. Tôi thấy chúng tôi là cùng một loại người. Vì vậy, tôi hy vọng tương lai của anh cũng rạng rỡ như nụ cười ấy. Không ngờ rằng, khi gặp lại, tương lai của anh lại là lời tuyên án tử.
"07."
Tôi không gọi anh là chồng, cũng không gọi là Giang Trì. Tôi bình thản gọi ra cái mã số năm xưa của anh.
Người đàn ông đang ôm tôi cứng đờ, khàn giọng nói:
"... Em biết hết rồi, đúng không?"
"Ừm."
Tôi nói: "Ngay từ cái nhìn đầu tiên đã nhận ra rồi."
Hoặc nói đúng hơn, anh vốn dĩ chẳng hề định che giấu.
"... Em biết anh đóng giả Giang Tự, tại sao không vạch trần?"