Thấy ta đến, hắn vui vẻ ngồi bật dậy, tinh thần vô cùng phấn chấn.
Ta không nhịn được hỏi: "Sao ngươi lại thổ huyết? Người khỏe mạnh thế này, cũng không sợ làm hại thân thể sao."
Hắn nháy mắt với ta, vẻ mặt bí hiểm nói: "Đó không phải m/áu, là m/áu gà."
Ta ngẩn người.
"M/áu gà?"
"Phải."
Lục Thương đắc ý cong khóe miệng.
"Ta sai nhà bếp c/ắt tiết gà tươi, đựng trong ống trúc giấu trong tay áo, thời cơ đến là -- phụt, tất cả đều trét lên mặt nàng ta."
Ta ngơ ngác nhìn hắn, hồi lâu không nói nên lời.
Lục Thương thu lại nụ cười, hiếm khi nghiêm túc hơn vài phần, nhìn ta nói: "Ta và nàng là hôn ước do Hoàng thượng ban. Nàng đừng sợ, có chuyện gì cứ trực tiếp đối đầu, đừng tự mình ấm ức uống những chén rư/ợu oan uổng đó. Ai b/ắt n/ạt nàng, cứ nói với ta, ta sẽ đi ăn vạ... à không, sẽ chống lưng cho nàng."
12
Trong lòng ta vừa chua vừa chát.
Kiếp trước ta và hắn tuy có hôn ước, nhưng chưa từng thân cận.
Khi đó tâm trí ta chỉ hướng về Thẩm Trầm Bích, nào đâu đoái hoài đến vị tiểu công gia ốm yếu này.
Sau này ta chủ động nhường hôn sự cho Thôi Phù, hắn liền cưới Thôi Phù.
Lại sau đó hắn sớm qu/a đ/ời, Thôi Phù cả đời không gả cho ai.
Ba người chúng ta, chẳng ai có kết cục tốt đẹp.
Nhưng kiếp này, hắn lại là người như thế.
Ta: "Ngươi cứ tĩnh dưỡng cho tốt, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ra mặt vì ta. Ta sẽ tự chăm sóc mình, không để bản thân chịu thiệt đâu."
Đang nói, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Thẩm Trầm Bích bước vào.
Hắn có lẽ vừa từ bên ngoài về.
Ánh mắt lướt qua ta và Lục Thương, đôi môi khẽ mím, không nhìn ra hỉ nộ.
Thẩm Trầm Bích vái chào Lục Thương: "Tiểu công gia."
Lục Thương cười đáp lễ: "Thẩm thế tử đến rồi sao? Ngồi đi, ngồi đi."
Thẩm Trầm Bích vậy mà ngồi xuống thật.
Ta nhìn hắn một cái, cố tìm chuyện để nói: "Thế tử, người không bận sao?"
Hắn nâng chén trà: "Tiểu công gia ở đây, nàng là nữ nhi, lẻ loi tiếp khách là đã mất lễ nghĩa. Ta đã về phủ, tự nhiên nên đến tiếp cùng."
Ta x/ấu hổ rụt cổ.
Lục Thương lại cười: "Thẩm thế tử lo xa rồi. Kiều Nhứ là vị hôn thê của ta, hai người chúng ta ở riêng, cũng là danh chính ngôn thuận."
Tay đang cầm chén trà của Thẩm Trầm Bích khẽ khựng lại.
Sắc mặt hắn đen kịt lại.
Lục Thương không hề hay biết, quay đầu cười tủm tỉm với ta: "Đúng rồi, sắp tới có lễ hội ăn chay ở chùa Như Lan, bánh ngọt ở đó là tuyệt phẩm. Đến lúc đó ta đưa nàng đi nếm thử."
Ta suy nghĩ một chút, gật đầu: "Được."
Chén trà của Thẩm Trầm Bích đặt mạnh xuống bàn.
Tiếng "cạch" vang lên, nước trà b/ắn ra, làm ướt sũng mặt bàn.
Hắn đứng dậy, giọng điệu trầm hơn lúc nãy vài phần: "Ta còn công vụ, xin cáo từ trước."
Nói xong, không đợi Lục Thương đáp lời, đứng dậy bỏ đi.
Ta cảm thấy thật khó hiểu.
Chẳng lẽ, ở bên ngoài chịu ấm ức gì sao?
Lục Thương ghé lại gần, bĩu môi: "Huynh trưởng của nàng không thích uống trà sao?"
"... Chắc là vậy."
Ta cũng không hiểu nổi.
......
13
Chẳng mấy ngày sau, Lục Thương đã sai người đến đón ta.
Xe ngựa dừng trước cửa Hầu phủ.
Tiểu Hàn đỡ ta lên xe.
Vừa vén rèm, đã thấy Lục Thương nằm nghiêng bên trong, trên đầu gối đắp một tấm chăn mỏng, tay cầm cuốn sách, trông chẳng khác nào một thư sinh ốm yếu đi xa.
"Tiểu công gia."
Ta gật đầu với hắn.
Hắn khép sách, cong mắt cười: "Đi thôi, tranh thủ lúc trời đẹp."
Chùa Như Lan nằm trên sườn núi ngoại thành.
Con đường trải đ/á xanh, hai bên cổ thụ che khuất bầu trời.
Ánh nắng vụn vỡ như vàng, rơi đầy trên rèm xe.
Đến cổng chùa, có tăng nhân tiếp khách đón lấy, dẫn chúng ta đến trai đường.
Hoa trong chùa quả nhiên nở rất đẹp.
Đồ chay lại càng danh bất hư truyền, món nào cũng thanh đạm nhưng món nào cũng thấm vị.
Ta ăn hai đũa, không nhịn được khen một tiếng.
Lục Thương ngồi đối diện, cũng gắp một đũa, nhưng chỉ nhai hai miếng đã đặt xuống.
Sắc mặt hắn trắng hơn mấy hôm trước, môi cũng nhợt nhạt.
Ta đặt đũa xuống, không nhịn được hỏi: "Tiểu công gia, ngươi không khỏe sao?"
Hắn lắc đầu, cười có chút thê lương.
"Bệ/nh cũ thôi, không sao."
"Nhắc mới nhớ, mối hôn sự này, rốt cuộc là làm lỡ dở nàng."
Ta vừa định mở miệng, hắn đã ngăn lời ta.
"Nhưng trong lòng ta luôn nghĩ... lỡ như thì sao."
"Lỡ như ta cũng có thời gian, đi theo đuổi hạnh phúc của riêng mình thì sao?"
Khi Lục Thương nhìn ta, ánh mắt kiên định, hoàn toàn không giống bộ dạng ốm yếu của hắn.
"Thuở nhỏ, ta uống th/uốc đến phát ngán, trốn trong hòn non bộ không chịu ra ngoài."
"Nàng cũng ở trong đó, đưa cho ta một miếng bánh ngọt."
Hắn cười cười.
"Đó là miếng bánh ngon nhất ta từng ăn. Lúc đó ta suýt nữa không trụ nổi, thái y không cho ta ăn món này, không cho ta ăn món kia, ta liền bỏ luôn cả th/uốc. Nhưng sau khi ăn miếng bánh của nàng, ta lại cảm thấy... vẫn phải sống, sống mới có thể được ăn tiếp."
14
Ta ngẩn ngơ nhìn hắn.
Là hắn sao?
Nhiều năm trước, trong một buổi tiệc ở kinh thành, ta ham chơi chui vào hòn non bộ, phát hiện một tiểu công tử mặt mày xanh xao trong góc.
Hắn co quắp ở đó, bất động.
Ta sợ đến mức muốn chạy, nhưng hắn mở mắt nhìn ta một cái rồi lại nhắm lại.
Có lẽ ánh mắt tuyệt vọng đó đã làm ta chấn động.
Ta đưa miếng bánh đang ăn dở cho hắn, hỏi hắn có muốn nếm thử không.
Hắn do dự một chút, nhận lấy rồi chậm rãi ăn.
......
"Hóa ra là ngươi."
Ta lẩm bẩm.
Lục Thương cười càng tươi hơn: "Nhớ ra rồi sao?"
Lòng ta ngũ vị tạp trần.
"Đi thôi."
Hắn thấy ta ăn xong, gọi ta.
"Nghe nói nhân duyên ở chùa Như Lan cũng rất linh, chúng ta đi cầu một quẻ."
Trong chùa có một cây hòe trăm năm, cành lá sum suê, treo đầy những thẻ nhân duyên màu đỏ.
Lục Thương lấy một thẻ đỏ từ trên bàn, cầm bút viết tên ta và hắn lên.
Viết xong, hắn nâng thẻ, ngước nhìn cây hòe cao vút tận mây, rồi lại nhìn thân hình mảnh khảnh của mình, có chút ngượng ngùng cười: "Ta e là không ném lên được."
"Để ta."
Ta nhận lấy thẻ, lùi lại hai bước, nhắm vào một cành cây to, dùng sức ném.
Thẻ quẹt qua cành cây rồi rơi xuống đất.
Ta lại nhặt lên, ném tiếp.
Vẫn không treo được.
Thử đi thử lại mấy vòng, cái thẻ như cố ý chống đối ta, lần nào cũng bật ngược trở lại.
Ta bắt đầu sốt ruột, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Lục Thương đứng bên cạnh nhìn, cũng không giục, chỉ mỉm cười nhặt thẻ giúp ta.