Kiều Tự Không Về

Chương 7

31/05/2026 16:48

Ta: "Hắn không biết ta thích ăn gì."

Thôi Phù nghiêng đầu nhìn ta một cái, dường như không mấy tin tưởng: "Lần trước khi huynh ấy tặng muội bánh hoa hải đường, huynh ấy có nói một câu, bảo rằng trước kia tỷ thích ăn, nghĩ là muội cũng chắc chắn sẽ thích. Còn nữa, khi huynh ấy nói chuyện với muội, luôn vô thức gọi nhầm thành tên của tỷ."

"Thực ra chúng ta đâu có giống nhau."

Ta: "Chắc là do ta ở Hải Đường Uyển nhiều năm như vậy, huynh ấy đã quen rồi, nhất thời chưa sửa được miệng thôi."

Thôi Phù dạ một tiếng, cũng không truy hỏi thêm, chuyển sang nói một chuyện khác.

"Dạo này mẹ đang xem xét người cho muội."

Đôi má nàng hơi ửng hồng, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

"Nhưng muội... muội tạm thời chưa muốn gả đi."

Nàng ngẩng đầu, nhìn ta cười thẹn thùng, mang theo vài phần ngọt ngào không thể giấu.

"Thực ra, cha mẹ muội... chính là cha mẹ ruột của tỷ, họ trước kia đã tìm cho muội một mối hôn sự cực tốt."

Ta ngạc nhiên: "Muội đính hôn rồi sao?"

"Không có, không có."

Thôi Phù vội xua tay.

"Chưa đính đâu. Chỉ là trước khi định thân, Mâu đại ca đã lên chiến trường. Huynh ấy nói... đợi huynh ấy trở về, sẽ tới cửa cầu hôn."

Họ Mâu?

Ta thầm niệm lại cái họ này trong lòng, lục lọi khắp ký ức kiếp trước, lại chẳng tìm ra nửa phần dấu vết.

Kiếp trước, trước khi Thôi Phù gả cho Lục Thương, có người như vậy sao?

Ta cố gắng hồi tưởng lại, nhưng chẳng nhớ nổi điều gì.

Chỉ biết sau này nàng u uất mà ch*t, chưa từng nhắc đến vị Mâu đại ca nào trên chiến trường cả.

Chẳng lẽ... huynh ấy gặp chuyện bất trắc không thể trở về?

Tim ta thắt lại, ngoài mặt chỉ cười cười: "Vậy thì đợi huynh ấy trở về."

Thôi Phù đỏ mặt gật đầu, nói thêm vài câu chuyện phiếm rồi đứng dậy cáo từ.

......

19

Đêm xuống, mưa càng lúc càng lớn.

Tiếng sấm cuồn cuộn, chấn động đến mức khung cửa sổ cũng khẽ r/un r/ẩy.

Tiểu Hàn đứng dậy đi đóng cửa sổ.

Ta nằm trên giường, nghe tiếng gió mưa ngoài cửa, thế nào cũng không thể chợp mắt.

Đêm nay của kiếp trước, cũng là một đêm mưa sấm như thế này.

Ngày đó ta vừa vặn tìm Thẩm Trầm Bích có việc.

Trong phủ lời ong tiếng ve ngày càng nhiều, nói ta là giả thiên kim này sớm muộn gì cũng bị quét ra khỏi cửa.

Lòng ta h/oảng s/ợ, muốn c/ầu x/in huynh ấy, xem như tình nghĩa huynh muội một thời, liệu có thể nói giúp một tiếng trước mặt Hầu gia và phu nhân, để ta ở lại thêm một thời gian.

Nhưng ta vừa bước vào viện của huynh ấy, còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Trầm Bích đã nhìn thấy ta.

Huynh ấy dường như trúng th/uốc, lẩm bẩm gọi một tiếng.

"Kiều Nhứ."

Ta bị trạng thái của huynh ấy làm cho h/oảng s/ợ, bản năng lùi lại phía sau.

Nhưng huynh ấy lại chộp lấy cổ tay ta, ép ta vào cánh cửa.

Ta muốn chạy trốn, nhưng khoảnh khắc đó, biết bao suy nghĩ cuộn trào trong tâm trí.

Nếu cứ thế rời đi, ngày mai huynh ấy tỉnh lại, chắc hẳn sẽ chẳng nhớ gì cả.

Ta vẫn là giả thiên kim có thể bị đuổi khỏi phủ bất cứ lúc nào.

Nhưng nếu như...

Nếu như chuyện đêm nay thành sự thật, huynh ấy sẽ phải chịu trách nhiệm với ta.

Hầu gia và phu nhân vì muốn che đậy chuyện x/ấu hổ, chắc cũng sẽ để ta lại.

Từ đó ta sẽ có danh phận, có chỗ đứng.

Thế là ta giãy giụa vài cái, rồi... nửa đẩy nửa theo.

......

20

Ta thở dài một tiếng thật dài, lật người, vùi mặt vào trong chăn.

May thay, kiếp này ta sẽ không tự dâng mình lên nữa.

Những ảo tưởng viển vông, những bài học đổi bằng nửa đời cô khổ kiếp trước, đã đủ khiến ta đ/au thấu tâm can rồi.

Ta đang thầm tự nhủ trong lòng thì bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập.

Tiểu Hàn khoác áo ra mở cửa.

Sau đó, liền không còn tiếng động.

"Tiểu Hàn?"

Ta gọi một tiếng.

Không ai trả lời.

"Tiểu Hàn?"

Vẫn không có tiếng đáp lại.

Lòng cảm thấy không ổn, đang định đứng dậy, một bóng người đã tông cửa phòng trong mà vào.

"Ai?"

Ta ngồi bật dậy, nắm ch/ặt lấy góc chăn.

Bóng người đó đứng ở cửa, giọng khàn đặc lên tiếng.

"Là ta."

Sao lại là Thẩm Trầm Bích?

Tim ta thắt lại, vô thức lùi về phía sau: "Thế tử, muộn thế này rồi, có việc gì sao?"

"Tiểu Hàn đâu?"

Huynh ấy không trả lời, sải bước đi tới, bỗng nhiên cúi người, ôm trọn lấy cả người ta vào lòng.

"Đừng cử động."

Giọng nói sát bên tai ta, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ, nóng đến mức ta run lên.

Lúc này ta mới nhận ra, khắp người huynh ấy đều đang nóng rực.

"Thế tử, người buông ta ra!"

Ta dùng sức đẩy huynh ấy.

"Người đi trước đi."

Huynh ấy không buông tay, ngược lại còn ôm ch/ặt hơn.

"Nàng không phải không muốn gả cho Lục Thương sao?"

Ta ngẩn người.

"Vậy ta cho nàng một cơ hội."

Giọng Thẩm Trầm Bích đang r/un r/ẩy.

"Gả cho ta, được không?"

Đầu óc ta ong lên một tiếng.

Huynh ấy đang nói gì vậy?

"Người buông ra!"

Ta giãy giụa mạnh hơn.

"Ta không muốn gả cho người!"

Thẩm Trầm Bích dường như không nghe thấy, hoặc căn bản không coi lời ta nói ra gì.

Cánh tay khóa ch/ặt lấy eo ta, cố chấp nói: "Ta đã mơ một giấc mơ."

"Trong mơ, chúng ta vốn dĩ là vợ chồng."

Hơi thở huynh ấy càng lúc càng nặng nề, như đang nhẫn nhịn điều gì.

"Nàng không phải không muốn rời khỏi Hầu phủ sao? Ở lại phủ, gả cho ta, mọi thứ sẽ không thay đổi."

Ta kinh hãi.

Huynh ấy mơ thấy kiếp trước sao?

"Ta muốn!"

Giọng ta lạnh xuống.

"Ta muốn rời khỏi Hầu phủ!"

21

Thẩm Trầm Bích hơi đứng thẳng người, nhìn chằm chằm ta bằng đôi mắt đỏ ngầu.

"Kiều Nhứ, khi nàng nói dối, ánh mắt không bao giờ dám nhìn thẳng ta."

Huynh ấy giơ tay, bóp lấy mặt ta, ngón cái ấn vào cằm, ép ta phải nhìn thẳng vào huynh ấy.

"Kiếp trước nàng vì không muốn rời Hầu phủ mà dùng đủ mọi th/ủ đo/ạn. Bây giờ... ta cho phép nàng dùng lại chiêu cũ."

Dùng lại chiêu cũ?

Sự trừng ph/ạt ta nhận kiếp trước còn chưa đủ sao?

Ta giơ tay, giáng cho huynh ấy một cái t/át thật mạnh.

Khuôn mặt Thẩm Trầm Bích bị ta đ/á/nh nghiêng sang một bên.

Huynh ấy dường như không ngờ ta lại ra tay, nhất thời khó lòng chấp nhận.

"Ta tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ."

"Tuyệt đối không!"

"Đi vào vết xe đổ?"

Huynh ấy lẩm bẩm nhắc lại, bỗng chốc như hiểu ra điều gì, đồng tử khẽ rung động.

"Nàng cũng mơ thấy giấc mơ đó, phải không?"

Ta nhắm mắt lại.

"Đó không phải là mơ. Đó là cuộc đời mà ta đã thực sự sống qua."

"Người oán ta, chán gh/ét ta, ngay cả nhìn thêm một cái cũng không muốn."

"Đôi con thơ từ lúc bập bẹ tập nói, người đã dạy chúng đừng học theo mẹ, đừng lại gần mẹ. Đợi đến khi con trai thành thân, nó tuân theo di ngôn của người, một chiếc kiệu nhỏ đưa ta lên núi. Đèn xanh Phật cũ, không còn ngày trở về."

Tay Thẩm Trầm Bích đang r/un r/ẩy.

"Ta già nua cô đ/ộc trong ngôi chùa, không một ai thu x/á/c."

"Cuối cùng là một vị lão hòa thượng trong chùa, thu x/á/c giúp ta."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Phản Diện Kết Đôi Với Hai Alpha

Chương 7
Tôi là một beta hư hỏng. Sau khi bị ép buộc ghép đôi với hai alpha, ngày nào tôi cũng cắn tuyến thể của họ, hết ngủ với anh cả lại đến em trai. Tối nay, đang vùi mặt vào bờ ngực căng đầy của anh cả, bảo em trai rửa chân cho mình, bỗng nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt: [Beta độc ác kia vẫn chưa biết đấy thôi, hai người bạn đời song sinh của hắn chính là công chủ, còn hắn chỉ là cái bia đỡ đạn do liên minh nhầm lẫn chỉ số tương hợp.] [Ăn cả cơm anh lẫn cơm em sướng thật, chẳng thấy hai ông chồng lạnh lùng căm ghét mỗi lần lên giường sao?] [Đợi đến khi chính thụ xuất hiện, chỉ số pheromone đạt 100%, tên vai vế này bị ruồng bỏ, điên loạn, phá sản rồi chết thảm.] Tôi giật bắn người, vội rút mặt khỏi bờ ngực thơm mềm. Anh cả lập tức khó chịu: "Sao không hít nữa?"
84.44 K
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 100: Thi Thể Nữ Trong Quan Tài
11 Lãnh Sam Sau Mưa Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm