Lục Tuân trên đường tới rước ta thì mất trí nhớ, lại đem lòng yêu một nữ y đã c/ứu hắn.
Ta trải bao gian khổ mới tìm được hắn.
Sau khi Lục Tuân hồi phục ký ức, liền chất vấn nữ y vì sao th/iêu rụi hỉ phục và hôn thư của hắn?
Nữ y lặng thinh không đáp.
Lục Tuân thất vọng, buông một câu: "Đời này ta gh/ét nhất kẻ dối trá."
Rồi cùng ta rời đi.
Thế nhưng, đúng vào ngày thành thân của chúng ta.
Truyền tới tin tức nữ y muốn quyên sinh.
Sắc mặt Lục Tuân đại biến, bỏ mặc ta mà đi tìm nàng ta.
Đây đã là lần thứ hai hắn bỏ rơi ta.
Ta bỗng thấy lòng mỏi mệt.
Liền đưa tay, chỉ vào người nam tử gần ta nhất, hỏi:
"Ngươi có muốn cưới vợ chăng?"
1
Ta cứ thế mà bái thiên địa cùng Thanh Nhu.
Đêm động phòng, ta thấy dưới mắt hắn có một nốt ruồi son cực kỳ diễm lệ.
Hắn thấy ta r/un r/ẩy, liền hỏi: "Nàng sợ sao?"
Ta gật đầu.
"Đừng sợ, nàng mời ta một chén rư/ợu, ta tự nhiên sẽ không để nàng chịu thiệt."
Giọng nói vô cùng êm tai, nghe mà tâm can r/un r/ẩy.
Ta vốn chẳng quen biết hắn.
Ngày thành thân này, ta cùng Lục Tuân đã định, mở rộng cửa ngõ.
Phàm kẻ mang lễ đến, đều có thể vào dự tiệc.
Thanh Nhu chính là đến như vậy.
Khi chuẩn bị cơm trưa, Tiểu Đào thở dài ngao ngán: "Ngưng tỷ tỷ, người có gi/ận Lục công tử thế nào đi nữa, cũng không nên tùy tiện gả mình cho một kẻ lưu dân!"
"Hắn chẳng qua là cao hơn chút, diện mạo tuấn tú hơn chút, ta thừa nhận, hắn quả thực đẹp hơn Lục công tử nhiều, nhưng ngoài điều đó ra, hắn còn có ưu điểm gì nữa chứ?"
"Nhiều lắm."
"Ví như? Ồ! Ta hiểu rồi!"
Tiểu Đào bừng tỉnh đại ngộ: "Hắn chắc chắn là chuyện chăn gối rất lợi hại, ta từng nghe người ta nói, nam tử lợi hại phương diện đó tựa như hồ ly tinh vậy!"
Nàng nói khiến mặt ta nóng bừng.
Vừa định phản bác, lại thấy, đây là sự thật, không thể chối cãi.
Ta không khỏi nghĩ đến mấy đêm sau khi thành thân.
Đêm nào cũng giày vò đến mức tóc tai ướt đẫm mới có thể chìm vào giấc ngủ.
Thanh Nhu dường như từng luyện võ, thân thể mạnh mẽ đến đ/áng s/ợ.
Những giọt mồ hôi hắn nhỏ trên người ta khi dốc sức, đều nóng hổi.
"Ngưng tỷ tỷ, ta có thể hỏi người thêm một câu không?"
Giọng nói của Tiểu Đào kéo h/ồn ta về.
"Nàng nói đi."
"Hôm đó Lục công tử bỏ người mà đi, vì sao người không đuổi theo?"
Câu hỏi này, có lẽ nàng đã ấp ủ từ lâu.
Thực ra không chỉ Tiểu Đào, tất cả mọi người đều nghĩ, ta sẽ đuổi theo.
Ta và Lục Tuân là bạn từ thuở nhỏ, tình thâm ý nồng.
Vì hắn, ta thậm chí dốc hết gia sản, chu cấp hắn đọc sách, chữa bệ/nh cho hắn.
Đã bỏ ra nhiều đến thế, không lý nào lại dễ dàng buông tay.
Thế nhưng, họ đều không biết.
Ta thực ra đã từng đuổi theo.
Ngay trong kiếp trước vừa mới kết thúc.
2
Kiếp trước, Lục Tuân nhận được tin Thành Uyển t/ự v*n, chén rư/ợu trên tay cũng rơi xuống đất.
Hắn bảo ta đợi hắn trở về, rồi tự mình phi ngựa rời đi.
Ta không nghe, hỉ bào còn chưa cởi, lập tức đuổi theo.
Khi đến dược lư, Thành Uyển đã được người c/ứu, đang yếu ớt nằm trên giường.
Nàng ta ôm cái bụng hơi nhô lên, lệ rơi không dứt.
"A Tuân, thiếp không muốn trở thành cái gai trong mắt chàng, chỉ cần chàng vui, thiếp thà mang theo hài nhi của chúng ta mà ch*t."
"Nhưng nàng tưởng làm vậy, ta sẽ tha thứ cho nàng sao?"
Lục Tuân lạnh lùng nhìn nàng ta.
"Thiếp không mong chàng tha thứ, thiếp chỉ mong chàng hạnh phúc."
Nàng ta bưng bát th/uốc bên cạnh lên,
"A Tuân, bát th/uốc này tên là Tương Tư Đoạn Trường, thiếp uống ngay đây, chàng lập tức sẽ được thanh tịnh."
Nói đoạn, nàng ta chậm rãi đưa bát lên môi.
Cũng chính khoảnh khắc ấy.
Lục Tuân vung tay hất văng bát sứ, bóp lấy cằm nàng ta, ngang ngược hôn lên.
Đôi môi Thành Uyển bị hắn cắn rá/ch, cuối cùng cũng có chút sắc m/áu.
"Nàng khiến ta dày vò suốt bốn tháng trời, nàng có biết bốn tháng này, ta đã sống thế nào không? Cớ sao nàng nói ch*t là ch*t?!"
"Thành Uyển, ta muốn nàng sống! Chỉ có sống, mới bù đắp được tội lỗi nàng đã gây ra!"
Thành Uyển nức nở ôm lấy cổ Lục Tuân.
Hai người quấn quýt hôn nhau, tựa như không ch*t không thôi.
Ta đứng ngoài cửa, cảm giác như rơi vào hầm băng.
3
Thì ra là vậy.
Thì ra bốn tháng này, khi lo liệu hôn sự của chúng ta, trong lòng Lục Tuân luôn nghĩ về nàng ta.
Khi cùng ta ngắm hoa, liệu hắn có đang nghĩ,
A Uyển mà ở đây, thì tốt biết mấy.
Lục Tuân đưa Thành Uyển về Lâm Thành.
Nhưng hắn mãi không cho Thành Uyển danh phận, như chính hắn đã nói, hắn h/ận Thành Uyển.
Ta cũng nên tự thuyết phục bản thân rằng, giữa họ chỉ có h/ận.
Thế nhưng, sau khi thành thân với ta, Lục Tuân rất ít khi bước chân vào phòng ta.
Hắn luôn luyến lưu bên chỗ Thành Uyển, thấy nàng ta hối lỗi, lại dỗ dành nàng ta, không biết mệt mỏi.
Bi kịch xảy ra khi Thành Uyển sinh con.
Đứa trẻ ch*t yểu.
Lục Tuân cuối cùng cũng x/é bỏ lớp mặt nạ, tin chắc rằng chính ta đã hại ch*t con hắn.
Lục Tuân c/ăm h/ận ch/ửi rủa ta: "Thẩm Thư Ngưng, ngươi đáng phải đi ch/ôn cùng hài nhi của ta!"
Như lời hắn nguyện, ta chẳng bao lâu sau liền lâm bệ/nh qu/a đ/ời.
Sau khi ch*t, linh h/ồn phiêu lãng trên không trung, ta mới biết căn bệ/nh của mình là do Thành Uyển đầu đ/ộc lâu ngày mà thành.
Nàng ta là nữ y, đương nhiên có cách phối ra loại đ/ộc dược mà ngay cả lang trung cũng không tra ra được.
Nhưng nàng ta đã y thuật cao siêu như vậy, lại được Lục Tuân vạn phần che chở, sao lại không giữ nổi đứa trẻ?
Ta trăm lần khó hiểu.
Cho đến khi ta nhìn thấy nha hoàn của Thành Uyển lén lút ch/ôn cất đứa trẻ ch*t non kia.
— Đứa trẻ có một mái tóc xoăn.
Tổ tiên có người Hồ hoặc người Ba Tư, hậu duệ mới có khả năng sinh ra tóc xoăn.
Nhưng dù là Thành Uyển hay Lục Tuân, đều không có huyết thống ấy.
Đứa trẻ này, căn bản không phải của Lục Tuân.
Thành Uyển sợ lộ tẩy, không tiếc tự tay bóp ch*t con mình, rồi giá họa lên đầu ta.
Ta kinh ngạc không thôi, một thoáng mơ màng, liền trở về ngày đại hôn.
Nha hoàn của Thành Uyển nước mắt đầm đìa xông vào, phá tan niềm vui nơi hỉ đường.
"Công tử, c/ầu x/in người hãy đi xem cô nương của chúng tôi, nàng ấy sắp không xong rồi!"
Lục Tuân không nói hai lời, phi ngựa lao đi.
Ta đứng tại chỗ, chớp chớp mắt.
Đi đi, cứ đi đi.
Lần này, ta sẽ không nhúc nhích dù chỉ một bước.
4
Còn một chuyện, ta không nói với Tiểu Đào.
Chọn Thanh Nhu, không phải để đấu khí với Lục Tuân.
Thanh Nhu là một "biến số".
Ta nhớ trong hỉ yến kiếp trước, không hề có người này.
Thế nhưng kiếp này, hắn lại xuất hiện, còn ngồi gần ta đến thế.
Ta nghĩ, điều này có lẽ có nghĩa, ta có cơ hội thoát khỏi vận mệnh cũ.
Tiểu Đào ngày ngày giúp việc trong quán ăn của ta, nhận tiền công xong, liền về nhà.