Năm cái t/át còn lại đó, thì để ngươi vì thương hoa tiếc ngọc mà chịu ph/ạt thay nàng ta nhé?"
Lục Tuân bỗng ngẩng đầu: "Vương gia, thảo dân là cố giao với Trưởng sử dưới trướng ngài, Trưởng sử đại nhân muốn tiến cử thảo dân cho ngài, thảo dân lòng trung thành son sắt, nguyện vì Vương gia mà khuyển mã chi lao!"
Lý Nghiên Hủ quay đầu: "Cố Trưởng sử."
"Thuộc hạ có mặt."
"Ngươi quen hắn sao?"
"Không quen, chưa từng gặp bao giờ."
Trên mặt Lục Tuân lập tức mất sạch huyết sắc.
Ta nhìn thần tình Cố Trưởng sử, tuyệt đối không có khả năng nói dối.
Xem ra Lục Tuân bị kẻ khác lừa rồi.
Kẻ l/ừa đ/ảo nói dối rằng có thể tiến cử hắn, Lục Tuân chắc hẳn đã tốn không ít bạc trắng để lo lót.
Vậy thì, cái gọi là bái thiếp của hắn...
Lý Nghiên Hủ cũng nghĩ đến điều đó.
Hắn lệnh cho người kiểm tra bái thiếp của bọn họ.
Là đồ giả mạo.
Nhiều tội chồng chất, mấy tên thị vệ tiến lên, thưởng cho Lục Tuân mấy chục cái t/át, rồi cả hai bị ném ra khỏi Thượng thư phủ.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Ba ngày sau khi yến tiệc sinh nhật kết thúc.
Lý Nghiên Hủ xin cho hai kẻ đó một đạo thánh chỉ ban hôn.
15
Đạo ban hôn này đến vô cùng bất ngờ.
Nghe nói sau khi Thành Uyển nhận được tin, lập tức có ý định trốn khỏi kinh thành.
Đáng tiếc, bị người ta bắt gọn ngay tại cửa thành.
Cuối cùng, trên người cả hai đều bị trói dây thừng, dưới sự áp giải của thị vệ mà bái xong thiên địa.
Ta nghe được chuyện này, có chút kinh ngạc.
"Thành Uyển vì sao phải trốn? Ban hôn chẳng phải đúng ý nàng ta sao?"
Lý Nghiên Hủ vẫn như khi ở Lâm Thành, vừa đ/ấm chân bóp vai cho ta, vừa nhàn nhạt trò chuyện:
"Danh tiếng của Lục Tuân đã thối nát, không còn cơ hội làm quan nữa, Thành Uyển đương nhiên sẽ rời bỏ hắn."
"Vậy Lục Tuân vì sao lại chạy trốn?"
"Hắn vốn chẳng yêu Thành Uyển, chỉ là tham lam sự mới mẻ nhất thời, lại niệm tình nàng ta mang trong mình cốt nhục của hắn. Loại nam tử này ta gặp nhiều rồi, không giữ được bản tâm, sớm muộn gì đại nạn cũng ập đến."
"Nhưng đứa trẻ của Thành Uyển..."
Ta ấp úng không nói hết lời.
"Đứa trẻ làm sao?" Lý Nghiên Hủ ngẩng đầu hỏi ta.
Ta vốn cũng không định giấu hắn, bèn kể lại cảnh tượng ta nhìn thấy khi trở thành h/ồn m/a ở kiếp trước cho Lý Nghiên Hủ nghe.
Lý Nghiên Hủ trầm ngâm: "Đến cuối cùng Lục Tuân vẫn không nhìn thấy dáng vẻ đứa trẻ đó sao?"
"Đúng vậy." Ta gật đầu, "Thành Uyển đại khái đã tìm một cái cớ, ví như trẻ sơ sinh ch*t yểu sẽ ảnh hưởng đến quan vận, để đuổi hắn đi. Lục Tuân lúc đó đang trên đà thăng tiến, rất tin những chuyện này."
"Hóa ra là vậy."
Lý Nghiên Hủ cười lạnh.
Hắn dường như đã có kế hoạch mới, nhưng ta không hỏi thêm.
Chẳng bao lâu sau, Thành Uyển đủ tháng.
Ta vốn tưởng rằng, nàng ta sẽ giống kiếp trước, sinh con xong liền nhanh chóng xử lý đi.
Nhưng không ngờ, lần này lại thuận lợi đến đ/áng s/ợ.
Đứa trẻ vừa sinh ra, lập tức được bà đỡ tiếp nhận, không chút chậm trễ bế đến trước mặt Lục Tuân.
Thật khéo thay, đứa trẻ này bẩm sinh tóc đã mọc rậm rạp.
Lục Tuân nhìn thấy mái tóc xoăn nhẹ đó, hai mắt tối sầm, suýt chút nữa là ngất đi.
Ta đoán, sau khi bị ép thành thân, hắn hẳn đã từng nghĩ, sự đã rồi thì cứ thế mà sống tiếp thôi.
Ai ngờ Thành Uyển lại lừa hắn.
Quanh đi quẩn lại một vòng lớn như vậy, hắn mất tất cả, đổi lại chỉ là kết cục này.
Lục Tuân lửa gi/ận bốc lên, vớ lấy kéo xông vào phòng sinh, hung hãn đ/âm về phía Thành Uyển...
Những chuyện này, đều là bà đỡ sau đó truyền lại cho ta.
Ta cuối cùng đã hiểu, tại sao lần này Thành Uyển không thể thực hiện được âm mưu.
Bởi vì Lý Nghiên Hủ đã sắp đặt người của mình, đảm bảo lần này, mẹ con nàng ta nhất định sẽ bình an.
Chỉ là nghe những điều này, ta vẫn có chút mơ hồ.
Công tử áo xanh ôn nhu nho nhã ở Lâm Thành ngày nào, cuối cùng đã biến mình thành á/c q/uỷ.
16
Lục Tuân vì gi*t vợ mà bị xử trảm.
Ngày hành hình, xe ngựa của Vương phủ vừa vặn đi ngang qua một con hẻm bên cạnh.
Cách đám đông, ta nghe thấy tiếng gào thét x/é lòng của Lục Tuân.
Hắn đang gọi tên ta.
Lặp đi lặp lại, gọi đến mức thanh âm x/é nát, gọi đến mức khản đặc.
Đã sớm nghe người ta nói, sau khi vào ngục Lục Tuân đã có chút mất trí.
Luôn nói mình mơ thấy kiếp trước, muốn gặp lại ta một lần.
Ta không đồng ý.
Nghe tiếng gào thảm thiết của hắn, ta vén nhẹ rèm xe.
Vừa vặn chạm phải đôi mắt ch*t lặng kia.
Lục Tuân bò rạp trên đất, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Ta tưởng hắn muốn c/ầu x/in ta c/ứu hắn.
Nhưng điều hắn nói lại là: "Xin lỗi, Ngưng Ngưng."
Nói xong câu đó, hắn liền yên tĩnh trở lại.
Như thể tâm nguyện đã xong, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Khoảnh khắc đ/ao phủ hạ đ/ao.
Ta hạ rèm xe, nói với phu xe: "Đi thôi."
Kiệu nhẹ nhàng chuyển bánh, thứ lướt qua nhau, chính là sự sống và cái ch*t.
17
Chuyện ta đi ngang qua pháp trường, cuối cùng vẫn bị Lý Nghiên Hủ biết.
Sau khi về phủ, hắn hỏi: "Nàng có oán ta không?"
"Oán chàng điều gì?"
"Người đó dù sao cũng là người nàng từng ngưỡng m/ộ thời niên thiếu, cùng nàng đi qua hơn mười năm mưa gió."
Ta lắc đầu: "Trên đời không có bữa tiệc nào không tàn, ta sớm đã coi hắn như người dưng."
"Thực ra ta từng nghĩ, nếu nàng mở lời c/ầu x/in cho hắn, ta sẽ tha cho hắn một mạng. Nếu nàng trách cứ ta, thậm chí muốn quay về bên hắn, thì ta..."
Bắc Lương Vương vốn không coi ai ra gì, hiếm khi lại trở nên do dự.
Hắn không muốn nói dối là sẵn lòng để ta đi.
Nhưng hắn cũng không muốn cưỡng ép ta.
Ta mỉm cười với Lý Nghiên Hủ: "Ta quả thực có một chuyện muốn nói với chàng."
"Chuyện gì?"
Ta tựa vào tai hắn, giọng điệu nhẹ nhàng: "Ta có th/ai rồi."
Lý Nghiên Hủ đứng bật dậy, mắt mở to: "Thật sao?!!"
"Ngọ thời đi ngang qua đó, chính là vì muốn đến Thái y viện, đó là con đường bắt buộc phải qua."
Động tác hắn quá mạnh, cành đào trên đầu bị hắn làm cho rơi lả tả.
Lý Nghiên Hủ hôm nay mặc y phục đỏ, cánh hoa đào rơi trên vai, vô cùng nổi bật.
Ta chợt nhớ đến ngày thành thân.
Chàng x/é tấm rèm đỏ trên hỉ đường khoác lên người, liền thành tân y.
Cũng thành biến số của đời ta.
"Phu quân, cảm ơn chàng ngày đó đã đến tìm ta."
Ban cho ta cuộc đời mới.
Cho ta niềm hoan lạc.
Như chính mùa xuân này vậy.
(Toàn văn hoàn)