Tô Từ Du nghiến răng lườm ta.
"Ta chỉ làm chuyện đó với mình nàng, nàng đừng có mà đổ vạ cho ta, nàng rõ ràng là không muốn chịu trách nhiệm với Cô."
"Lén bỏ trốn mấy tháng, muốn gả cho Tô Bạch Cảnh, giờ lại náo lo/ạn đến mức này mà lại chọn làm ni cô, nàng chưa bao giờ nghĩ đến việc chịu trách nhiệm với Cô."
Ta thấy oan uổng vô cùng.
"Ta đã nói là sẽ chuộc tội với ngài, hỏi ngài muốn ta làm gì thì ngài lại chẳng nói, ngài còn cắn người bừa bãi..."
Ta xoa xoa vết thương nơi khóe miệng, mặt Tô Từ Du đỏ đến mức muốn nhỏ m/áu, cuối cùng cũng thốt ra một câu.
"Muốn chịu trách nhiệm thì nàng cứ tiếp tục ở bên cạnh ta đi, gả cho ta chẳng phải là xong sao?"
Ta kinh hãi trợn tròn mắt.
"Ta không!"
Đỏ trên mặt Tô Từ Du phai đi quá nửa.
"Nàng còn nói là muốn chịu trách nhiệm cơ đấy?!"
Ta ngượng đến mức không chịu nổi.
"Ta thấy mình cũng tội chưa đến mức phải ch*t, làm ni cô đã là thảm lắm rồi."
"Ai bắt nàng ch*t? Nàng gả cho ta, ta cũng đâu có nói là sẽ đối xử tệ với nàng."
Không gian tĩnh lặng, ta nhìn vẻ mặt Tô Từ Du như sắp x/ấu hổ đến mức độn thổ, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Bao nhiêu ngày vòng vo, chẳng lẽ hắn không phải muốn hại ch*t ta, mà là... tâm đầu ý hợp với ta?
"Không tin."
Ta cảm thấy như đã trở lại những ngày tháng trong rừng núi, bao nhiêu lo âu thất bại suốt mấy ngày qua đều tan biến sạch.
Tô Từ Du vẫn là vị áp trại phu quân Ngốc Đản của ta, nghe ta nói vậy liền cuống lên.
"Ta đối xử tệ với nàng chỗ nào? Nàng bảo ta đi hướng Đông, có khi nào ta đi hướng Tây chưa? Dù sao cả kinh thành đều biết nàng ép cưới ta rồi, nàng không chịu trách nhiệm, ta còn mặt mũi nào mà sống nữa."
Ta nghe hắn nói năng xằng bậy.
"Vậy lúc đó không phải ngài không muốn mang ta về sao?"
Nhắc đến chuyện này, Tô Từ Du dường như càng gi/ận hơn.
"Nàng còn dám nói? Lúc đó ta đã sắp xếp kiệu xe xong xuôi, nàng lại nghĩ cách đuổi ta đi, ta còn chưa kịp ra khỏi trại thì tên tiểu bạch kiểm thứ hai đã sắp bò lên giường nàng rồi."
Ta sờ sờ mũi, đó là việc của Nhị Mao làm chứ có phải ta đâu.
"Vậy sau đó ngài còn muốn bỏ đói ta, còn muốn vứt ta vào núi cho sói ăn."
Sắc mặt Tô Từ Du càng tệ hơn.
"Lâm Cẩn D/ao, ta gi/ận chẳng qua chỉ nửa canh giờ, quay lại tìm nàng thì người trong trại chẳng còn bóng dáng, mấy ngày đó ta suýt nữa đã lật tung cả ngọn núi lên rồi."
Ta có chút ngượng, không còn cách nào khác, ngoại tổ mẫu hành động thực sự quá nhanh.
Tô Từ Du càng nói càng thấy ủy khuất, hốc mắt đỏ hoe, lúc này hắn không còn là vị Thái tử điện hạ cao cao tại thượng nữa, dường như trong một giây đã trở về thời làm Ngốc Đản phu quân của ta.
"Ta tìm nàng bốn tháng mười hai ngày, vẽ hàng trăm hàng ngàn bức họa của nàng phái người đi tìm, nhưng nàng như tan biến vào hư không, ta ăn không ngon ngủ không yên, nửa tỉnh nửa mê đều là nàng, thường xuyên ảo giác nàng đang ở trước mắt, đưa tay chạm vào lại biến mất."
Một Tô Từ Du yếu đuối như thế với đuôi mắt hồng hồng, trước kia ta chỉ thấy được trên giường.
Khiến lòng ta ngứa ngáy, hắn vẫn đang lải nhải kể lể nỗi ủy khuất.
"Ta gặp lại nàng, nàng lại trốn tránh ta, ta còn tưởng mình thực sự bị ảo giác, kết quả là!"
Giọng hắn đột ngột trầm xuống.
12
"Nàng rõ ràng ở ngay dưới mí mắt ta mà không chịu nhận nhau, còn không cần ta nữa, nhất quyết muốn gả cho đệ đệ ta."
Hắn bóp cổ ta rồi hôn tới tấp, lần này ta không đẩy hắn ra.
Tô Từ Du không hề thay đổi, vị áp trại phu quân của ta cũng không thay đổi, vẫn là một người đó, là người yêu khi tình cảm dâng trào sẽ hôn ta hết lần này đến lần khác.
Những bức họa trên bàn sách rơi vãi đầy đất, Tô Từ Du thở dốc.
"Đại đương gia... ta hầu hạ có hài lòng không?"
Căn thư phòng đầy mùi gỗ thông này dường như đã biến thành cái sơn trại rá/ch nát của ta, chiếc bàn sách khổng lồ dưới thân dường như đã biến thành phòng tân hôn bốn bề lộng gió của ta và Tô Từ Du.
Chỉ một câu nói này, ta thậm chí tưởng rằng mình đã trở lại sơn trại.
"Gả cho ta, trong trại nàng cưới ta một lần, ngoài trại ta cưới nàng một lần, có được không?"
Khi ý thức mơ hồ, Tô Từ Du thì thầm bên tai ta.
Khi ngoại tổ biết ta muốn nghị thân với Tô Từ Du, ông có chút đ/au đầu.
"Chuyện của hai đứa truyền đi ầm ĩ, chuyện trước kia của con bị lôi ra ánh sáng hết sạch, e là bệ hạ và hoàng hậu không thể đồng ý."
Nhớ lại lời dặn của Tô Từ Du, ta mím môi.
"Ngốc... Tô Từ Du đã cầu được thánh chỉ ban hôn rồi, mẫu hậu của hắn đối với con... khá hài lòng."
Không chỉ hài lòng, ta mới biết Tô Từ Du còn là một kẻ đại l/ừa đ/ảo.
Hắn dùng chiêu bài lừa ta để đi lừa mẫu hậu hắn.
"Nếu ngày đó rơi xuống vách núi không phải nhờ Cẩn D/ao c/ứu giúp, nhi thần e là đã chẳng còn mạng mà về gặp mẫu hậu, ơn c/ứu mạng tất nhiên phải lấy thân báo đáp, nên không phải như lời đồn bên ngoài là Cẩn D/ao ép buộc, là nhi thần tự nguyện hiến thân..."
Ta đứng bên cạnh nghe mà đỏ mặt tía tai, không ngờ hoàng hậu lại là người ngây thơ như vậy, bà rưng rưng nước mắt nắm tay ta cảm ơn vì ta đã c/ứu mạng con trai bà.
Nhìn Tô Bạch Cảnh đang nghiến răng nghiến lợi phía sau, ta đột nhiên biết nó thừa hưởng tính cách ngốc nghếch này từ ai rồi.
Còn về phía bệ hạ, ta không biết Tô Từ Du đã c/ầu x/in ban hôn như thế nào, nhưng tóm lại thánh chỉ đó đã nằm gọn trong tay ngoại tổ phụ ta.
Ngày thứ hai sau khi thành hôn, Tô Từ Du nắm tay ta.
"Dẫn nương tử đi một nơi."
Từ đêm qua, hắn như gọi không biết chán, nói câu nào cũng phải thêm hai chữ nương tử vào.
"Nương tử, ta giúp nàng xỏ giày."
"Nương tử, cẩn thận chút."
"Nương tử, đường núi trơn, vịn vào ta."
"Nương tử đi chậm thôi kẻo ngã."
"Nương tử, đừng lạc đường, nắm lấy tay ta mới tốt."
Ta không nhịn nổi nữa.
"Đây là ngọn núi ta sống mấy năm trời, sao ta có thể lạc đường được?"
Tô Từ Du không nói gì nữa, ta mơ hồ nhận ra điều gì đó, nắm lấy tay hắn đi nhanh hơn.
Từ xa, vừa vượt qua ngọn núi quen thuộc, ta đã nhìn thấy một màu đỏ rực.
Trong sơn trại đèn đuốc sáng trưng, trên cây cối trong núi treo đầy dải lụa đỏ, bên trong vô cùng nhộn nhịp.
Càng đi càng gần, càng đi càng vội, ta suýt chút nữa buông tay Tô Từ Du ra mà chạy thì bị hắn kéo lại.
"Chỉ là về xem thôi, nàng đừng nói là về rồi thì không muốn theo ta về nhà nữa nhé?"
Lời còn chưa dứt, phía xa vang lên tiếng reo hò của A Chí.
"Đại đương gia?! Đại đương gia về rồi!"
Huynh đệ quen thuộc ùa tới, Tô Từ Du vừa nãy còn xuân phong đắc ý giờ mặt đen như đít nồi.
"Cách xa ra, cách xa ra, chỉ cần nói chuyện thôi, động tay động chân vào vai làm gì?"
Mắt A Chí đỏ hoe.
13
"Đại đương gia, phu nhân đối xử với chúng ta tốt lắm, lúc đó Ngốc Đản phu nhân hung dữ như vậy, cứ tưởng chúng ta ch*t chắc rồi, người xem, nhà cửa ở đây đều được sửa sang lại hết rồi."
"Chỉ là không ngờ đại đương gia giờ đây thực sự làm Thái tử phi, quá ngầu, không hổ là đại đương gia."
Hắn quay đầu nhìn Tô Từ Du.
"Ngốc Đản phu nhân... không phải, Thái tử điện hạ, nghe nói hai người hôm nay đến, huynh đệ trong trại đều làm cơm xong cả rồi, muốn uống thêm một chén rư/ợu mừng của đại đương gia nữa ạ."
Tô Từ Du vẫn không thích người khác gọi hắn là Ngốc Đản phu nhân.
Trước kia hắn đã không thích rồi, giờ đã khai mở trí tuệ thì càng không muốn nghe, sắc mặt không mấy vui vẻ.
"Ăn cơm trưa xong chúng ta đi, không được uống nhiều."
Ta hơi buồn cười, gật gật đầu.
Nhị Mao là kẻ cười ngốc nhất, hắn trước kia bị sốt nên đầu óc không được minh mẫn.
"Đại đương gia, phu nhân thứ hai ta nhặt về lần trước sao người không nhận, là không hợp khẩu vị à? Để ta quay lại nhặt cho người một người trắng trẻo hơn..."
Ta tiến lên bịt miệng hắn lại.
Ông tổ sống này đừng có nói nữa, cái vại giấm bên cạnh sắp đổ thêm lần nữa rồi.
Toàn văn hoàn.