Ban ngày như lửa đốt

Chương 3

28/07/2026 15:18

Ta lập tức đứng thẳng người:

"Đang nghe đây, đang nghe đây, nhị bá, giọng người nghe hay thật."

Chàng trừng mắt nhìn ta, đôi môi mấp máy vài cái, cuối cùng chỉ biết nghiến răng.

"Thôi bỏ đi, ta đi thăm tam đệ trước."

Ta nằm ườn trên ghế.

"Mẹ, chàng ta kém xa phu quân, con không muốn làm nữa."

Mẹ chồng lộ vẻ đắc ý: "Đó là đương nhiên, cũng xem thử là ai nuôi dạy ra đứa con trai ấy chứ."

"Đều trách lão già kia giống yếu, không thì con ta sao phải chịu nhiều khổ sở như vậy."

"Chi Chi, con đừng bỏ cuộc, Tạ Hàn này tuy nói năng khó nghe, nhưng chí ít thể cách nó tốt mà."

Ta liếc nhìn bà một cái đầy u oán.

Thôi vậy.

Chàng ta tới thì cũng đã tới rồi.

06

Khi Tạ Hàn bước vào Trúc Uyển, Tạ Du đang ngồi dưới cửa sổ vẽ tranh.

Đợi khi nhìn rõ chân dung trên giấy, chàng bất mãn hừ lạnh một tiếng.

"Thích nàng ta đến thế sao?"

Tạ Du nghe tiếng ngẩng đầu, ngẩn người một thoáng, lập tức kích động ôm lấy chàng.

"Nhị ca, sao huynh lại tới đây?"

Tạ Hàn bị chàng lao vào làm cho lảo đảo.

Chàng khẽ vỗ lưng Tạ Du, dưới đáy mắt lướt qua một tia không đành lòng.

"Đến thăm đệ."

Tạ Du buông chàng ra, cười hỏi:

"Huynh đã gặp phu nhân của đệ chưa?"

Tạ Hàn hừ lạnh một tiếng: "Ừ."

Tạ Du khẽ nhếch môi: "Có phải rất đáng yêu không?"

Tạ Hàn nhắm mắt lại: "Đệ tự mình m/ù mắt thì thôi, đừng lôi cả ta vào."

Tạ Du ngẩn người, sau đó tủi thân xoa xoa tay, lầm bầm trong miệng.

"Nhị ca mới gặp một lần, tự nhiên không biết điểm tốt của nàng, người nàng ấy, thoạt nhìn thì có chút lạnh nhạt, nhưng ở lâu rồi thì..."

"Rốt cuộc đệ nhìn trúng điểm nào của nàng ta?"

Tạ Hàn ngắt lời, nhẫn nhịn hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được.

"Chẳng qua chỉ là thứ nữ của một nhà quan ngũ phẩm nhỏ bé, dù là gia thế hay dung mạo đều không thể mang ra ngoài.

Ban nãy ở đại sảnh nhìn nàng ta nói chuyện hành sự, nghĩ chắc học thức cũng chẳng cao đến đâu."

"Ta vốn tưởng thẩm mẫu cầu cho đệ một danh môn khuê tú nào, kết quả hôm nay vừa thấy, Tạ Du, đệ nói thật với ta, có phải năm đó b/ệnh hồ đồ rồi nên mới tùy tiện đáp ứng không?"

Tạ Du khẽ nhíu mày, nghiêm túc nói:

"Nhị ca, những điều huynh nói, đệ đều không bận tâm."

"Vậy đệ bận tâm điều gì?"

Tạ Du hạ mắt, nhìn bức tranh trên bàn.

"Đệ chỉ cần nàng ấy có đệ trong lòng là đủ rồi."

Tạ Hàn nghiến ch/ặt răng.

Chỉ cảm thấy trong lồng ngựk như bị nhét một nắm bông, bí bách không thở nổi.

Ngoài cửa, ta nắm ch/ặt lòng bàn tay.

Sáng hôm sau, Tạ Hàn liền đổ b/ệnh.

Nôn mửa tiêu chảy, cả người nằm bò trên thành giường không đứng thẳng dậy nổi.

Tạ Du nhận được tin, vội vàng muốn tới thăm hỏi.

Ta cản chàng lại, chỉnh lại cổ áo cho chàng, ôn tồn nói: "Nhị bá chỉ là không hợp thủy thổ thôi, không có gì đáng ngại đâu."

Tạ Du vẫn không yên tâm: "Nhưng mà..."

"Ta bảo nhà bếp nấu canh táo đỏ hạt sen, lát nữa tự mình mang qua cho nhị bá, thế này được chưa?"

Tạ Du nắm lấy tay ta, đầy vẻ cảm động: "A Chi, nàng thật tốt."

Ta cười vỗ vỗ mu bàn tay chàng, không nói gì.

Đang nghĩ lát nữa sẽ bỏ thêm chút "gia vị" vào canh hạt sen.

07

Khi hoàng hôn buông xuống, ta như thường lệ vào bếp nấu canh dưỡng sinh cho Tạ Du.

Nhìn những dược liệu cuộn trào trong nước sôi, ta hơi thẫn thờ.

Ta vốn dĩ coi nhẹ chuyện sống ch*t.

Sống ch*t của người khác đối với ta lại càng không liên quan.

Thế nhưng ta lại muốn Tạ Du có thể sống lâu trăm tuổi.

Canh nấu hơn một canh giờ mới xong.

Ta dùng vải dày Iót, cẩn thận bưng đi ra ngoài.

Trong sân nổi gió, thổi những chiếc đèn lồng dưới hiên lắc lư.

Vừa tới góc hành lang, liền đụng phải một bóng người cao lớn.

Bát canh rơi xuống đất, nước canh màu nâu b/ắn tung tóe lên vạt váy ta.

"Là nàng làm đúng không." Tạ Hàn nhìn chằm chằm ta, giọng khàn đặc.

Ta dừng bước, cũng chẳng giả vờ ngốc nghếch.

"Phải, ai bảo huynh nói x/ấu ta."

Tạ Hàn ngẩn người, miệng cứng rắn nói: "Ta chỉ nói sự thật."

"Nàng vậy mà còn lén nghe chúng ta nói chuyện, thật là không lên được mặt bàn. Hôm qua nể mặt thẩm mẫu nên ta không nói nhiều, nhưng hôm nay nàng..."

"Chát."

Tiếng t/át giòn tan vang lên dưới hiên.

Tạ Hàn sững sờ tại chỗ.

Chàng quay đầu lại nhìn ta với vẻ không tin nổi.

"Nàng dám đá/nh ta?"

Ta vẩy vẩy cổ tay đang tê rần.

"Huynh làm đổ canh của ta, ta tất nhiên phải trút gi/ận."

Tạ Hàn im lặng một chút, cười lạnh.

"Đổ đi là vừa, ai biết nàng đã cho thứ gì vào bát canh này."

"Thân thể tam đệ ngày càng yếu, ta vốn tưởng là ý trời, nay xem ra e là có liên quan không nhỏ tới nàng."

Sắc mặt ta trầm xuống, vừa định lên tiếng.

Sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng quát gi/ận dữ.

"Nhị ca thận ngôn."

Tạ Du bước nhanh tới, đ/au lòng nắm lấy cổ tay ta.

Mu bàn tay bị nước canh b/ắn ra làm bỏng đỏ một mảng nhỏ.

Chàng khẽ thổi thổi.

"Không sao, không đ/au chút nào đâu." Ta nhẹ giọng nói.

Chàng ngẩng đầu, nhìn Tạ Hàn.

"Nhị ca từ xa tới, đệ vốn đầy lòng vui mừng, nhưng tại sao huynh lại làm khó phu nhân của đệ như vậy? Hôm qua dạy dỗ nàng, hôm nay lại vu khống nàng, nhị ca huynh nên về nơi huynh tới đi."

Tạ Hàn nhìn Tạ Du hốc mắt đỏ hoe, tức đến mức giọng nói run lên.

"Đệ vậy mà lại vì một người đàn bà mà khóc?"

"Tạ Du, đệ đúng là quá ngây thơ nên mới bị nàng ta lừa, đệ..."

"Huynh chính là đố kỵ." Tạ Du c/ắt ngang lời chàng một cách dứt khoát.

Tạ Hàn đứng ngẩn người tại chỗ.

Tạ Du hơi hếch cằm lên.

"Đệ có vợ thương, huynh không có, nên huynh trong lòng đen tối muốn chia rẽ chúng ta."

Miệng Tạ Hàn há ra rồi ngậm lại, ngậm lại rồi há ra.

Cuối cùng để lại câu "Bị b/ệnh à" rồi phất tay áo bỏ đi.

Tạ Du nâng bàn tay bị bỏng đỏ của ta, lại thổi thổi.

"A Chi, nhị ca trước kia không như vậy, đệ thấy huynh ấy sống một mình quá lâu rồi, không thấy người khác tốt được. A Chi nàng đừng để trong lòng, có đệ ở đây, không ai b/ắt n/ạt được nàng."

Chàng càm ràm m/ắng Tạ Hàn suốt cả dọc đường.

Chuyện đã đến nước này, ta nghĩ kế hoạch của mẹ chồng chắc chắn thất bại rồi.

Ai ngờ buổi tối bà lại lén lút tìm ta.

"Chi Chi, mẹ nghĩ đi nghĩ lại, để đứa trẻ Tạ Hàn kia chủ động e là có chút khó khăn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7