Anh tôi cười một tiếng, vỗ vỗ đầu tôi: "Hai đứa mình không giống nhau, anh hạnh phúc là vì có Tương Mỹ."

"Còn em, bản thân em chính là người có thể tạo ra hạnh phúc."

Tôi thực sự chịu không nổi mấy câu triết lý của anh, bèn đẩy anh ra ngoài cửa. Thực ra, nhìn thấy mọi người đều hạnh phúc, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.

17

Ngày anh trai tôi kết hôn, bạn bè thân hữu khắp mười dặm tám làng đều chen chúc trong sân nhà tôi để chúc mừng. Cả cái sân náo nhiệt đến mức không tưởng, bàn tiệc bày dài tận ra đến đầu làng. Khóe miệng anh tôi kéo tận mang tai, không sao thu lại được.

"Chị Tương Mỹ, hôm nay chị đẹp quá."

Em gái tôi ngẩn ngơ nhìn Lưu Tương Mỹ, vẻ mặt đầy ngưỡng m/ộ. Tôi huých tay nó: "Chị cái gì nữa, phải gọi là chị dâu rồi."

Tiệc cưới đến nửa chặng, khách khứa đã dùng bữa gần xong, Lưu Húc Huy mặc bộ vest chỉn chu bước ra từ đám đông. Bà con hàng xóm trong sân thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh, tiếng cười nói dần nhỏ lại.

Anh ôm một bó hoa dại rực rỡ trên tay, ánh mắt đặt lên người em gái tôi.

"Hôm nay là ngày vui của anh cả, anh muốn xin chút vía. Lý Văn Lạc, em có nguyện ý cùng anh nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại không?"

Lưu Húc Huy nói rất nhiều, tôi đã không còn nhớ rõ nữa, em gái tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, hốc mắt lập tức đỏ hoe. Tôi và mẹ cũng không kìm được, khẽ lau khóe mắt.

Trong ánh mắt ngưỡng m/ộ của mọi người, em gái tôi cười lớn: "Em đồng ý!"

Lưu Húc Huy lấy ra chiếc nhẫn đã chuẩn bị sẵn, đeo vào tay em tôi. Màn cầu hôn này hoàn toàn thỏa mãn mọi ảo tưởng của em gái tôi về tình yêu. Tôi đứng trong đám đông, mỉm cười đầy mãn nguyện.

"Lý Văn Thư."

Nghe thấy âm thanh này, tim tôi đ/ập trật một nhịp. Tôi quay đầu lại, lồng ngựk thắt nghẹn. Trình Dực đang đứng ở cổng nhà tôi, mặc một chiếc áo khoác xám, dáng người vẫn thẳng tắp, đang mỉm cười nhìn tôi.

Tôi ngẩn người, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong. Anh bước về phía tôi, tay xách theo quà mừng.

"Sao... anh lại đến đây?"

"Ngày vui của anh Văn Diễn, sao tôi có thể không đến?"

Tôi ngây dại nhìn anh, không biết phải nói gì.

"Lý Văn Thư, đã lâu không gặp."

"Anh rất nhớ em."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Danh sách phà ghi rằng người yêu ngày mai sẽ mất tích

Chương 11
Người lái đò Hà Thành, Lâm Chiếu Tịch, mỗi đêm đều nhận được một danh sách ghi tên những người sẽ mất tích vào ngày hôm sau. Cô có khả năng thay đổi lộ trình mất tích của một người trong đó, nhưng cái giá phải trả là một đoạn tương lai của chính cô sẽ vĩnh viễn biến mất. Một đêm nọ, cái tên Chu Hành Xuyên – người yêu của cô – xuất hiện ở hàng đầu tiên, đúng lúc anh đang chuẩn bị dỡ bỏ bến đò cũ để xây dựng một cây cầu mới, giúp cả thành phố không còn phải phụ thuộc vào chuyến đò bí ẩn nữa. Từ những vệt mực chưa khô, tấm vé tàu tương lai, vòng tuổi trên mái chèo cho đến hồ sơ đo dòng chảy, cả hai dần phát hiện ra: Hành Xuyên không phải vì công trình mà bị đẩy vào cái chết, mà là chủ động viết tên mình vào danh sách, mưu toan dùng sự biến mất của bản thân để chấm dứt sự hy sinh qua nhiều thế hệ của nhà họ Lâm. Chiếu Tịch từ chối việc dùng một sự hy sinh đơn phương khác để đổi lấy tự do, cô chọn cách để cả thành phố nhìn thấy cái giá thực sự của bản khế ước, từ đó tìm kiếm con đường thứ ba để mọi người được ở lại và đặt dấu chấm hết cho thể chế này.
0