Mời quân chịu chết

Chương 2

04/06/2026 21:23

Chu m/a ma theo hầu cận lại gần, nặn ra nụ cười lấy lòng mà dỗ dành ta:

"Tiểu thư, người chớ có để trong lòng, nàng ta chẳng qua là kẻ tiểu nhân đắc chí, miệng lưỡi luyên thuyên lại tham lam, không đáng để người phải tức gi/ận. Chúng ta chẳng cần để ý tới nàng ta, chớ làm tổn hại đến thân thể."

Chu m/a ma từ nhỏ đã trông chừng ta lớn lên, song thân sợ ta xung động gây họa, đặc biệt dặn dò bà theo tới để trông chừng, chớ để ta gây chuyện.

Ta ngáp một cái, nằm vật ra trên giường nhỏ.

"M/a ma nói chí phải."

Ta cong khóe môi, lộ ra hàm răng trắng, cười một cách thuần lương vô hại:

"Sư phụ đã dạy, tha được người thì cứ tha, ta hiểu mà."

Ta tha cho người sống, chứ có tha cho người ch*t đâu.

Đợi đấy!

04

Đêm tân hôn ta thủ tiết nơi giường không, chẳng đầy ba ngày, trong phủ trên dưới đều truyền tai nhau rằng ta không được Thẩm Vân Thanh sủng ái.

Mẹ chồng lại càng gh/ét bỏ: "Ngay cả tâm của chồng cũng không giữ được, thứ vô dụng!"

Ngày thứ năm, Thẩm Vân Thanh còn dời chỗ ở của ta đến tiểu viện hẻo lánh nhất.

Ta ngược lại thấy thanh tịnh.

Nhưng, hắn cũng có nơi cần cậy nhờ ta.

Hắn nhớ Từ Phiên Nguyệt rồi.

Mà hậu cung là nơi trọng địa, thần tử không tiện tùy ý ra vào, thế là hắn bắt ta viết thiếp, bảo ta vào cung thăm Quý phi, truyền tin tức cho hắn.

Ta nhíu mày, nói với hắn rằng ta và Quý phi không thân.

Thẩm Vân Thanh nhướng mí mắt, lạnh lùng nói:

"Nàng ấy là biểu thân của ngươi, nay nàng ấy đã nhập cung, nhân sinh địa bất, ngươi với tư cách biểu muội, chẳng lẽ không nên quan tâm một chút sao?"

"Hôn sự của chúng ta là nương nương ban hôn, lẽ ra nên vào cung tạ ơn, ngươi làm vậy là muốn người ngoài nói Bá phủ chúng ta thất lễ sao?"

"Nếu không phải nhờ Quý phi nương nương, lúc này ngươi vẫn còn đang trên núi tu hành."

Hắn hết câu này đến câu khác, đóng đinh ta lên điểm cao đạo đức.

Rõ ràng là bản thân không buông bỏ được Từ Phiên Nguyệt, muốn vào cung nhìn một cái, lại cứ phải nói một cách đường hoàng, lấy ta làm tấm bình phong.

Trong lòng ta cười lạnh, nhưng ngoài mặt lại ôn thuận gật đầu: "Phu quân nói đúng, thiếp viết thiếp bái kiến ngay đây."

Thiếp đưa vào trong, trong cung rất nhanh đã có tin, tuyên ta vào yết kiến.

Điện D/ao Hoa.

Từ Phiên Nguyệt trần đôi chân, lười biếng nghiêng người trên giường mềm, ung dung quý phái.

Từ Phiên Nguyệt nhập cung liền được sủng ái tột bậc.

Nàng nói một câu chưa từng ăn vải Lĩnh Nam, hoàng đế liền huy động nhân lực, sai người dâng lên loại "Phi Tử Tiếu" tươi ngon nhất. Nàng nói thời tiết nóng bức thân thể lười biếng, gạch lát nền trong cung chỉ một đêm đã được thay bằng bạch ngọc, chạm chân vào liền thấy mát lạnh.

"Biểu muội tới rồi sao?"

Giọng nói của Quý phi từ trên đỉnh đầu truyền xuống, lười biếng lại tản mạn.

Ta cúi đầu hành lễ: "Tham kiến nương nương."

Quý phi đ/á/nh giá ta một lượt, rõ ràng có chút không vui.

"Biểu muội quanh năm trên núi tu hành, vốn tưởng sẽ giống đám ni cô kia, không ngờ... lại là một tiểu mỹ nhân."

Ta sợ hãi rụt rè trả lời: "Nương nương diễm tuyệt lục cung, chút nhan sắc này của thần phụ, còn chẳng bằng một phần vạn của nương nương."

Quý phi hừ một tiếng, mới sai người dâng trà.

Cung nữ bưng chén trà đưa tới, ta đưa tay nhận lấy, nước trà quả nhiên nóng bỏng, đầu ngón tay lập tức đỏ ửng.

Nhưng dâng trà cho Quý phi, Quý phi chưa bảo đứng dậy, ta chỉ có thể quỳ, bưng chén trà.

Từ Phiên Nguyệt cứ thế lười biếng nhìn ta, hồi lâu sau mới chậm rãi mở miệng: "Còn quỳ làm gì, bình thân đi."

Ta đứng dậy, đặt chén trà lên bàn, đầu ngón tay đã tê dại vì bỏng.

Nàng hỏi ta cuộc sống tân hôn thế nào.

Ta rủ mắt, lộ ra vài phần khó xử, muốn nói lại thôi.

"Thần phụ ng/u muội, không biết cách lấy lòng phu quân."

"Phu quân chàng... không muốn chạm vào thiếp."

Thấy ta bộ dạng bị lạnh nhạt, Quý phi hài lòng, khẽ cong môi cười.

Nàng nhoài người về phía ta, lắc đầu bất lực, thì thầm với ta:

"Chàng vốn tính tình như vậy, thật thà quá mức. Chàng từng thề, cả đời này chỉ có mình ta."

"Nếu không phải ta ban hôn, e là chàng vẫn còn lẻ bóng một mình, đây là điều bản cung không muốn thấy nhất. Biểu muội... chịu khó nhẫn nhịn chút vậy."

Nàng nói nghe thật bất đắc dĩ, nhưng khóe miệng lông mày đều là đắc ý.

Nàng chỉ coi ta là kẻ tu hành trên núi, không hiểu sự đời, là loại mềm yếu có thể tùy ý nhào nặn, nên trước mặt ta, chẳng hề kiêng dè.

Ta liền thuận theo nàng, cúi đầu không dám nói lời nào.

Khi chiều tà, cung nữ vào thông báo.

"Nương nương, Thẩm đại nhân cầu kiến, nói là tới đón Thẩm phu nhân."

05

"Phu nhân, nên về thôi."

Trước mặt người khác, Thẩm Vân Thanh một bộ thản nhiên, nói rằng chàng biết ta vào cung, lúc tan làm tiện đường đón ta về nhà.

Lời lẽ đầy quan tâm, ánh mắt nhìn ta đầy thâm tình dịu dàng.

Nhưng ta nhìn rõ ràng, ánh mắt chàng lướt qua ta, rơi trên người Quý phi, đáy mắt cuộn trào nỗi đ/au đớn và xót xa.

Quý phi cũng đang nhìn chàng.

Khóe mắt hơi đỏ, lệ quang lấp lánh.

Hai người cứ thế cách nửa gian điện mà liếc mắt đưa tình.

Ta nhìn bộ dạng情 thâm nghĩa trọng của Thẩm Vân Thanh mà chỉ muốn cười, không biết chàng rốt cuộc luyến tiếc Từ Phiên Nguyệt điều gì.

Ta sớm đã sai người dò hỏi rõ ràng, ngày hoàng đế vi hành, Từ Phiên Nguyệt rõ biết mình có hôn ước, lại cứ muốn múa trong hoa viên, cùng hoàng đế thưởng hoa ngâm thơ.

Từ Phiên Nguyệt rõ ràng là vừa không nỡ bỏ Thẩm Vân Thanh, lại vừa ngưỡng m/ộ quyền thế của hoàng đế, tâm tư ba lòng hai ý.

Cáo từ điện D/ao Hoa.

Thẩm Vân Thanh nắm tay ta, giả vờ một bộ phu thê ân ái, đi được một đoạn đường, mới phát hiện mười ngón tay ta đỏ ửng, còn nổi cả bọng nước.

Ta đỏ mắt, ủy khuất mở miệng: "Thiếp không biết đã làm sai điều gì, khiến nương nương tức gi/ận."

Sắc mặt Thẩm Vân Thanh trầm xuống, không chút bận tâm.

"Quý phi nương nương ở ngôi cao, ban thưởng là ân, ph/ạt cũng là ân, ngươi có gì không hài lòng?"

Ta rủ mắt, nói không dám.

Sau khi lên xe ngựa, chàng lập tức hất tay ta ra, vẻ dịu dàng giả tạo trên mặt lập tức biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự chán gh/ét không chút che giấu.

Trên xe, ta cố tìm chuyện để nói.

"Nay thấy biểu tỷ sống tốt, thiếp cũng yên tâm rồi. Hoàng thượng còn chưa lập hậu, Quý phi ở trong cung dưới một người trên vạn người, phong hậu cũng là chuyện trong tầm tay."

Nghe vậy, Thẩm Vân Thanh gi/ật giật khóe miệng, cười lạnh một tiếng.

"Ngươi tưởng rằng, làm Quý phi, làm nương nương là chuyện sung sướng nhất thiên hạ sao?"

Ta chớp chớp mắt, chẳng lẽ không phải sao?

Nói đoạn, giọng chàng trầm xuống, mang theo một nỗi bi thương tan nát cõi lòng:

"Làm thần tử chịu là cái khổ lao lực, còn Quý phi nương nương... là khổ trong tâm.

Nỗi khổ của nàng ấy, còn ai biết nữa?"

Chàng chắc là có bệ/nh rồi.

Nàng ta là Quý phi, được hoàng đế đ/ộc sủng, một đời vinh hoa phú quý, có gì mà khổ?

Nhưng Thẩm Vân Thanh, nhòm ngó phi tử của hoàng đế, đầu trên cổ sắp không giữ được rồi, chàng ta mắt đi/ếc tai ngơ, lại đi xót xa cho đàn bà của kẻ khác trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi Là Kẻ Bị Cả Server Ghét

Chương 10
Tôi là một NPC trong một trò chơi thực tế ảo. Thiết lập nhân vật của tôi là một thợ sửa chữa Beta âm u, thậm chí có phần nhếch nhác, đáng khinh. Tác dụng duy nhất của tôi là làm nền. Mỗi khi các nam chính xuất hiện, tôi sẽ đứng đó như một tấm phông nền xấu xí để tôn lên hào quang rực rỡ của họ. Đặc biệt là Hoàng thái tử của Đế quốc, Lục Tứ, một Alpha cấp S. Hắn sở hữu gương mặt hoàn mỹ đến mức ngay cả công nghệ dựng mô hình cũng khó có thể tái hiện trọn vẹn. Chàng trai tóc vàng, mắt xanh ấy là Alpha trong mộng của vô số Omega trên toàn tinh tế. Ngày nào đám người chơi cũng chỉ trích tôi không ngớt trên diễn đàn: “Sao thằng NPC tên Lâm U kia vẫn chưa bị xóa vậy? Mỗi lần thấy cái bộ tóc mái che kín mặt của nó là tôi mất cả khẩu vị.” “Nghe nói trong cốt truyện ẩn nó còn từng ăn cắp thuốc ức chế của Thái tử nữa cơ. Ghê tởm thật, cho nó chết được không?” “Hành trình cóp quỹ giết Lâm U (1/10000), đừng để loại người đó làm bẩn mắt Điện hạ.” Trên bảng điều khiển hệ thống, tôi cũng luôn phải đeo danh hiệu đỏ chói: [Độ chán ghét toàn server: MAX] Nhưng bọn họ không biết, vị Hoàng thái tử cao không với tới ấy... Đêm nào cũng chặn tôi trong khoang sửa chữa nồng nặc mùi dầu máy. Hắn cố chấp đến mức bệnh hoạn, vùi mặt vào cổ áo dính đầy vết bẩn của tôi, hít ngửi tuyến thể không tồn tại. Thậm chí… Chỉ để được nghe tôi khóc, hắn còn cố tình muốn phá hỏng tôi.
606
2 Ta Gặp Cừu Non Chương 8
7 Ký Tử Dao Chương 10
10 Nacho Chương 22
11 Trông Anh Dữ Quá Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm