【Nam chính có nỗi khổ không nói được đấy, vợ anh ta hiện nắm giữ số cổ phần thực tế trong công ty cao hơn anh ta, hơn nữa trong tay còn nắm giữ mấy dự án nghiên c/ứu cốt lõi. Tưởng Trừng đây là kế hoãn binh, trước tiên ổn định “cổ đông” lớn nhất này đã!】
【Chờ nam chính lật kèo! Đợi anh ta vượt qua cửa ải khó khăn này, người phụ nữ này ch*t chắc!】
Tôi cười lạnh trong lòng.
Tình cảm hơn mười năm?
Nếu thật sự có tình cảm, anh ta sao có thể hết lần này đến lần khác chà đạp tấm chân tình của tôi dưới chân.
Chủ tịch Lý nhìn tôi, giọng điệu hòa hoãn hơn một chút: “Tổng giám đốc Chương, cô xem chuyện này...”
Tưởng Trừng vẫn ôm ch/ặt lấy chân tôi không buông, ngẩng đầu, nước mắt nước mũi đầm đìa thề thốt: “Vợ ơi, anh thề! Anh thật sự sẽ không bao giờ tái phạm nữa! Em cho anh cơ hội cuối cùng, chỉ một lần thôi!”
Tôi cúi nhìn anh ta, mặc cho một giọt nước mắt rơi xuống, đ/ập vào chất liệu bộ vest đắt tiền của anh ta, thấm ra một vệt tối màu.
Giọng tôi lại lạnh lẽo không chút độ ấm.
“Tưởng Trừng, lời anh nói, em còn có thể tin thế nào đây?”
Thân hình anh ta cứng đờ, định biện giải.
Tôi không cho anh ta cơ hội mở lời nữa, quay sang nhìn mấy vị cổ đông đang mặt mày xanh mét.
“Các vị cổ đông, chuyện hôm nay, quả thực là lỗi của Tưởng Trừng.”
Tôi hơi cúi người, tư thế đặt rất thấp, nhưng giọng điệu lại mang theo sự quyết đoán không thể bàn cãi.
“Nhưng, chuyện x/ấu trong nhà không nên phô ra ngoài. Bây giờ quan trọng nhất là kiểm soát dư luận, giảm thiểu tổn thất của công ty xuống mức thấp nhất.”
“Để bù đắp những tổn hại to lớn về uy tín công ty do vấn đề tác phong cá nhân của anh ta gây ra, cũng là để đưa ra lời giải thích cho các vị cổ đông...”
Tôi dừng lại một chút, ánh mắt rơi trở lại gương mặt tái nhợt của Tưởng Trừng, từng chữ từng chữ, rõ ràng vô cùng.
“Tôi đề nghị, Tưởng Trừng sẽ chuyển nhượng vô điều kiện 15% cổ phần đứng tên mình cho công ty, làm quỹ bồi thường chuyên biệt cho sự kiện lần này, dùng cho việc xử lý khủng hoảng và phục hồi hình ảnh thương hiệu.”
Lời vừa dứt, cả căn phòng im phăng phắc.
Ngay cả Tưởng Trừng cũng quên cả gào khóc, anh ta trừng mắt nhìn tôi đầy khó tin, như thể đang nhìn một kẻ đi/ên.
Anh ta tổng cộng chỉ có 30% cổ phần, tôi vừa mở miệng đã muốn lấy đi một nửa.
Chủ tịch Lý và mấy vị cổ đông trao đổi ánh mắt, ngọn lửa gi/ận dữ trong mắt bị sự kinh ngạc và tham lam thay thế.
Với tôi, thế là đủ.
“Vợ...” Giọng Tưởng Trừng r/un r/ẩy, không biết là vì gi/ận hay vì sợ, “Em không thể đối xử với anh như vậy... chúng ta là vợ chồng...”
“Vợ chồng?”
Tôi cười khẽ một tiếng.
“Khi anh hôm nay, ngay trước mặt em, dưới cái bàn làm việc mà chúng ta cùng nhau chọn này, làm chuyện cẩu thả với người phụ nữ khác, Tưởng Trừng, anh có tư cách nhắc đến hai chữ “vợ chồng” sao? Nếu anh cho rằng đề nghị này không thỏa đáng, vậy chúng ta mở một cuộc họp hội đồng quản trị để bỏ phiếu quyết định đi!”
Tưởng Trừng mặt như tro tàn.
Sự không cam tâm, oán đ/ộc, giằng x/é trong mắt anh ta, cuối cùng đều hóa thành sự phục tùng lặng lẽ.
“... Được.”
“Anh... đồng ý.”
Đạt được mục đích, tôi lập tức đổi sang vẻ đ/au buồn nhưng vì đại cục, nói với các cổ đông: “Tưởng Trừng đã nhận thức được sai lầm của mình, cũng sẵn lòng gánh chịu hậu quả. Những việc còn lại là việc nhà của chúng tôi. Kính mong các vị cổ đông giơ cao đ/á/nh khẽ, đối với bên ngoài...”
“Chúng tôi hiểu.” Chủ tịch Lý lập tức tiếp lời, trên mặt lại chất đầy nụ cười, “Tưởng tổng chỉ là nhất thời hồ đồ, Tổng giám đốc Chương hiểu đại nghĩa, chúng tôi đương nhiên sẽ toàn lực phối hợp.”
7
Ánh mắt tôi cuối cùng rơi vào cô thư ký nhỏ nãy giờ vẫn nằm liệt trên sàn.
Cô ta dường như đã tỉnh táo hơn đôi chút sau cơn th/uốc, đang nhìn tôi bằng ánh mắt k/inh h/oàng.
Tôi nở một nụ cười có thể gọi là dịu dàng với cô ta.
“Tôi cũng không phải là người không biết lý lẽ.”
“Cô gái này, tôi nhớ là sinh viên ưu tú ngành ngoại thương, làm thư ký ở đây đúng là phí phạm tài năng.”
“Vừa hay, công ty chúng ta có dự án mới ở Châu Phi, đang thiếu một quản lý dự án có thể đảm đương một phương.”
“Đã có năng lực như vậy, chi bằng đi bên đó rèn luyện một chút đi.”
Lời tôi vừa dứt, gương mặt đỏ ửng vì th/uốc của cô thư ký nhỏ lập tức tái nhợt.
Cho dù thần trí không tỉnh táo, cô ta cũng hiểu rõ hai chữ “Châu Phi” có ý nghĩa gì.
Đó là một sự lưu đày còn khó chịu hơn cả cái ch*t.
Tưởng Trừng đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, môi mấp máy muốn nói gì đó, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của tôi, một chữ cũng không thốt nên lời.
Anh ta hiện tại thân còn lo chưa xong, lấy đâu ra tư cách bảo vệ người khác.
【Nam chính vẫn có thể lật kèo mà! Dù sao đây cũng là đại nam chủ sảng văn! Chút chuyện nhỏ này chỉ là chuyện cỏn con thôi!】
【Lật cái rắm! Nhìn mặt mấy lão cổ đông kia đi, đen như đít nồi kìa! Đây không còn là vấn đề tác phong nữa, đây là sự sụp đổ của uy tín thương mại!】
【Lầu trên hiểu cái gì! Trừng hoàng của chúng ta là ai? Thiên tuyển chi tử! Càng nghịch cảnh càng kí/ch th/ích ý chí chiến đấu của anh ấy! Đợi đi, không quá 3 chương, anh ấy sẽ đ/á bay đám già khú đế này ra khỏi công ty, rồi quét bà vợ đ/ộc phụ này ra khỏi cửa!】
【Sao tôi cảm thấy cốt truyện có gì đó không đúng... Trong nguyên tác, chính thất chẳng phải là một con búp bê mềm yếu cam chịu sao? Hôm nay sao như đổi thành người khác, vừa tà/n nh/ẫn vừa chuẩn x/á/c!】
【Mặc kệ cô ta là ai! Dám đối xử với nam chính của chúng ta như vậy, đợi bị ngược ch*t đi! Nam chính chắc chắn sẽ khiến cô ta hối h/ận vì đã đến thế giới này!】
Nhìn những dòng bình luận cuộn trào đi/ên cuồ/ng trước mắt, độ cong trên khóe miệng tôi càng sâu hơn.
Không bao lâu nữa, họ sẽ biết, rốt cuộc là ai, sẽ phải hối h/ận vì đã đến thế giới này.
8
Video của Tưởng Trừng và cô thư ký nhỏ đã lan truyền khắp nội bộ công ty.
Chất lượng cao, không che, đa góc độ.
Hình tượng uy nghiêm anh ta xây dựng bao năm, trong vài phút ngắn ngủi, vỡ nát không còn một mảnh.
Không chỉ trước mặt đám cổ đông đang hổ rình mồi.
Còn có hàng trăm, hàng ngàn nhân viên trong công ty.
Anh ta trở thành trò cười lớn nhất trong điện thoại của tất cả mọi người.
【Vãi, diễn biến này không đúng! Theo lý mà nói, nhân vật tổng tài bá đạo như nam chính, nữ nhân viên trong công ty chẳng phải nên gào thét ủng hộ anh ấy, khóc lóc đòi được quy tắc ngầm sao?】
【Lầu trên không xem mạng nội bộ công ty à? Vợ nam chính sớm đã m/ua chuộc lòng người rồi, nào là nghỉ phép ngày đèn đỏ có lương, quỹ chống quấy rối tình dục tại nơi làm việc... tất cả đều là cô ấy làm, nữ nhân viên bây giờ sắp coi cô ấy là Bồ T/át sống rồi.】
【Con gái thời nay không được rồi, sao tinh thần sự nghiệp lại nặng nề thế nhỉ?】