Người đối diện không nói tiếng nào, cắm cúi giải đề soàn soạt.
Suýt.
Đúng là "cày" kinh thật.
11
Sau lần đó, tôi không còn gặp lại Chu Trì và Hứa Tinh Tinh trong một thời gian dài.
Càng gần đến ngày thi đại học, không khí học tập trong lớp càng trở nên căng thẳng.
Mỗi khi tôi muốn dừng lại nghỉ ngơi một chút, hoặc lơ đãng một lát.
Giang Hách Dã lại lôi lời của chị khóa trên ra để cảnh báo tôi.
Thế là tôi lập tức bật dậy, cắm đầu làm đề.
Chẳng mấy chốc đã đến kỳ thi thử lần ba.
Theo tình hình điểm số các năm trước, tôi phải cao hơn lần thi thử thứ hai 50 điểm mới có thể chắc suất vào Đại học Bắc Thành.
Ngày có kết quả, tôi lo đến mức không chịu nổi.
Nằm gục xuống bàn, không dám xem.
Giang Hách Dã, người vốn chưa từng quan tâm đến bảng xếp hạng, lần này lại phá lệ đi xem.
Khi cậu ấy quay lại, sắc mặt có chút trầm xuống.
Trái tim tôi lập tức rơi xuống đáy hồ.
Tôi cẩn trọng hỏi: "Có phải tớ thi không tốt không? Không lẽ nỗ lực lâu như vậy mà vẫn rớt khỏi top 10 toàn khối sao?"
Giang Hách Dã ngồi xuống, thở dài.
Tôi ngồi không yên nữa.
"Không phải, rốt cuộc thế nào, cậu nói một câu đi chứ."
"Chẳng lẽ đến top 20 cũng không lọt sao?"
Giang Hách Dã liếc nhìn tôi, vẻ mặt như không biết phải mở lời thế nào.
Cuối cùng, bạn ngồi sau không nhịn được cười phá lên.
"Thanh Đường, cậu đừng hỏi cậu ấy nữa, giờ cậu ấy đang bực bội lắm đấy, vì sao ngôi vị quán quân của mình lại bị đổi chủ rồi."
Tôi "á" một tiếng, đứng bật dậy.
"Lần này Giang Hách Dã không phải hạng nhất? Vậy ai là hạng nhất?"
Bạn ngồi sau huých vai tôi, cười tinh quái.
"Cậu có biết câu 'dạy được trò, đói ch*t thầy' không hả?"
Tôi phản ứng lại, đôi mắt mở to tròn xoe.
"Tớ là hạng nhất sao?"
Tôi chỉ tay vào mình, không thể tin nổi.
"Tớ á?"
Bạn ngồi sau gật đầu.
"Đúng thế! Chính là cậu, học bá Thẩm!"
Nói xong cậu ấy không nhịn được cảm thán.
"Ai mà ngờ được, nam thần học tập Giang Hách Dã ba năm cấp ba luôn ngồi vững ngôi đầu, vậy mà trong kỳ thi thử cuối cùng lại bại dưới tay học trò do chính mình dạy. Thú vị thật."
Tôi ngượng ngùng gãi đầu.
Giang Hách Dã liếc nhìn tôi, giọng điệu vẫn bình thản.
"Đừng có đắc ý quá, thi đại học tớ sẽ không kh/inh địch đâu."
Tôi gật đầu lia lịa.
Lúc này sự tự tin trong tôi đang bùng n/ổ.
Tôi vươn tay vò mạnh mái tóc đen bồng bềnh của Giang Hách Dã.
Trước khi cậu ấy kịp đẩy tay tôi ra, tôi đã nhanh chóng thu tay về, lấy một tờ đề mới từ trong ngăn kéo.
"Yên tâm, tớ cũng sẽ không kh/inh địch đâu!"
Giang Hách Dã nhìn tôi với vẻ mặt vô cảm, rồi cũng vô cảm vuốt lại mái tóc bị tôi làm rối.
"Được, vậy tớ đợi cậu đ/è đầu tớ lần nữa."
Nghe thấy câu này, đầu bút tôi khựng lại.
Thời gian này, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Giang Hách Dã ngày càng thân thiết, đôi khi còn có thể đùa vài câu.
Ví dụ như lúc này, tôi buột miệng nói:
"đ/è kiểu gì?"
Lời vừa dứt, cả hai chúng tôi đều im lặng.
Sau đó, hai người bỗng nhiên bận rộn một cách khó hiểu.
Tôi bắt đầu tìm tẩy, cậu ấy bắt đầu lật sổ tay.
Kết quả là tẩy của tôi nằm trên bàn cậu ấy, sổ tay của cậu ấy lại nằm trong ngăn kéo của tôi.
Bốn mắt nhìn nhau, một đứa đỏ mặt, một đứa đỏ tai.
Suýt, thôi giải đề tiếp đi.
12
Thời gian sau kỳ thi thử lần ba như bị nhấn nút tua nhanh.
Buổi tự học tối cuối cùng trước khi bước vào phòng thi, trong lớp ngoài tiếng lật sách ra thì không còn âm thanh nào khác.
Dù là người thích học hay không thích học, lúc này đều muốn vắt kiệt từng chút thời gian.
Ôn xong câu hỏi dễ sai cuối cùng, chuông tan học vừa vặn vang lên.
Tôi thu dọn đồ đạc, đứng dậy về ký túc xá.
Quai cặp bị ai đó kéo lại từ phía sau.
Tôi quay đầu.
Giang Hách Dã đứng phía sau.
Cậu ấy cao hơn tôi rất nhiều, khi đứng cạnh nhau, cậu ấy phải cúi đầu nhìn tôi.
"Cái này cho cậu." Cậu ấy đưa cho tôi một cây bút.
"Hôm qua lúc m/ua bút, chủ tiệm tặng dư một cây."
Tôi nhận lấy xem.
Trên thân bút viết dòng chữ "Cầu phúc tại Khổng Miếu".
Tôi phì cười.
"Học thần Giang cũng tin cái này sao?"
"Không lấy thì trả lại đây." Cậu ấy vươn tay định cư/ớp.
Tôi vội vàng nhét bút vào ống tay áo đồng phục.
"Ai nói không lấy đâu."
Giang Hách Dã hiếm khi mỉm cười.
Cậu ấy cười trông rất đẹp.
Giống như cảm giác cậu ấy mang lại khi giảng bài cho tôi vậy, rất yên tâm.
Tôi cầm lại cây bút, đầu ngón tay lướt qua bốn chữ "Cầu phúc tại Khổng Miếu", theo bản năng nói một câu: "Nhưng tớ không tin cái này."
Tôi tưởng mình nói rất nhỏ.
Nhưng Giang Hách Dã vẫn nghe thấy.
"Vậy cậu tin cái gì?"
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy.
"Họ nói chạm vào đầu học thần là có thể lây vận may của học thần. Tớ tin cái này hơn. Học thần Giang, cho tớ chạm vào cái đầu thông minh của cậu được không?"
Ban đầu tôi không hề mong đợi gì.
Nhưng Giang Hách Dã lại cúi người xuống.
Cậu ấy đưa mái tóc đen bồng bềnh đến trước mặt tôi.
Từ góc nhìn của tôi, có thể thấy vành tai cậu ấy đỏ ửng như sắp nhỏ m/áu.
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cậu ấy, xoa vài cái.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, tim tôi đ/ập rất nhanh.
Sau khi xoa xong, tôi quay người định chạy.
Kết quả bị ai đó túm cổ áo kéo lại.
Lòng bàn tay ấm áp của Giang Hách Dã bất ngờ đặt lên đỉnh đầu tôi.
Tôi ngẩn người.
Chỉ nghe thấy cậu ấy khẽ nói: "Ngày mai cố lên, chúng ta gặp nhau ở Bắc Thành."
Chỉ vài từ đơn giản.
Giọng điệu rất bình thường.
Nhưng rơi vào tai tôi lại đặc biệt êm tai.
Tôi gật đầu, nắm ch/ặt cây bút trong tay.
"Ừm, gặp nhau ở Bắc Thành."
13
Thi xong môn cuối cùng, tôi theo dòng người bước ra ngoài.
Sau khi trút bỏ hết áp lực, tôi bỗng cảm thấy một sự trống rỗng.
Nhìn xung quanh các bạn học đều có phụ huynh đón, trong lòng tôi dấy lên một nỗi buồn man mác.
Nếu bố còn ở đây, chắc chắn ông cũng sẽ đến đón tôi.
Còn chuẩn bị cho tôi một bó hoa hướng dương thật lớn nữa.
Nhưng bây giờ tôi chỉ có thể một mình bước đi.
Không ai m/ua hoa cho tôi, thì tôi tự m/ua tặng mình.
Tôi dừng lại trước một quầy hàng nhỏ của một cô gái xinh xắn, vừa định nói muốn một bó hướng dương.
Phía sau liền vang lên giọng nói của Giang Hách Dã.
Tôi quay người lại.
Giang Hách Dã ôm một bó hướng dương thật lớn xuất hiện trước mắt tôi.
Trên trán cậu ấy lấm tấm những giọt mồ hôi.
Ánh nắng tháng sáu khiến làn da trắng trẻo của cậu ấy ửng đỏ.