Vừa rồi, ta đã sai tâm phúc dẫn cha ta đến Vinh Tân Viện.
Người gặp được đứa con gái nhỏ hằng mong nhớ, tất nhiên sẽ ôm nhau khóc lóc một trận.
Còn ta, mượn cớ dẫn các vị phu nhân đi thưởng hoa, tham quan vườn tược mới tu sửa, xem xét thế trận phong thủy trong viện của Tạ Duẫn Trương, rồi một đường đi thẳng đến Vinh Tân Viện mới tinh, chướng mắt.
Các phu nhân đi dọc đường không ngớt lời khen ngợi.
"Phải nói là Tạ phu nhân thật có cách. Thế trận phong thủy kia của con, nhìn qua là biết thủ bút của cao nhân, trách không được Tạ đại nhân bỗng chốc trở thành người được Đông Cung sủng ái... Ủa, viện này trông khí phái thật! Là nơi ai ở vậy?"
"Ta nhớ đây là viện của cố lão thái quân mà? Tu sửa từ bao giờ thế? Bên trong chắc hẳn là đẹp đẽ lộng lẫy lắm nhỉ?"
Mẹ chồng thấy các vị phu nhân định tiến vào, vội vàng chạy ra ngăn cản.
"Không, không có ai ở cả, hì hì."
Vương phu nhân nói: "Thế thì càng tốt, khỏi làm phiền. Chúng ta cứ thong thả ngắm nghía cho kỹ."
Mẹ chồng vội vàng nháy mắt với ta.
Ta giả vờ như không thấy: "Tuy nói là mới tu sửa, nhưng sau khi thông gió xông hương, bên trong không hề có mùi lạ. Hơn nữa, bên trong chứa đầy kỳ trân dị bảo, đều là đồ quý giá của Tạ gia."
Bị ta nói như vậy, càng khơi dậy sự tò mò của mọi người.
Mẹ chồng cuống lên, định bất chấp phong thái mà ngăn cản, thì bỗng nghe thấy trong viện thấp thoáng có tiếng nam tử.
14
Ta giả vờ kinh ngạc: "Trong đó rõ ràng chỉ có Hỗ muội muội, sao lại có tiếng nam tử?"
Nha hoàn tâm phúc bên cạnh ta lập tức tiếp lời: "Chẳng lẽ có kẻ tr/ộm nhân lúc phủ đang mở tiệc mà lẻn vào hành tr/ộm?"
Nói rồi, nàng đ/á văng cửa viện, miệng hô hoán bắt tr/ộm, dẫn theo một đám người xông vào trong.
Ở bên trong, Ninh Miên Miên đang cầm khăn tay, lau nước mắt cho cha ta.
Cảnh tượng này đ/ập vào mắt các phu nhân, rõ ràng rành rành là có gian tình!
Các vị chủ mẫu vốn ưa thích cảnh bắt gian tại trận, lập tức xắn tay áo, định đòi công đạo cho kẻ bị cắm sừng.
Còn có người mơ hồ thấy cha ta quen mặt, vẫn còn đang do dự.
Ta trực tiếp hét lên một tiếng: "Cha! Người hồ đồ quá!"
"Hỗ muội muội là người trong lòng của phu quân! Trong bụng nàng đã có cốt nhục của phu quân rồi! Người không thể đoạt người mình yêu được!"
Những dòng chữ giữa không trung đã lâu không thấy lại hiện lên.
【Không phải, thế này là sao? Rõ ràng là cha con gặp nhau, sao lại bị cô ta nói thành cái gì thế này?】
【Có phải nữ phụ hiểu lầm rồi không? Đây là em gái ruột và cha ruột của cô ta mà?】
【Nhưng nếu nữ chính giải thích, thân phận chẳng phải sẽ lộ ra sao...】
【Yên tâm, nam chính chắc chắn có cách bảo vệ người mình yêu】
【Có phải ta nhìn lầm không? Ý cười bên khóe miệng nữ phụ là có ý gì?】
Đúng đúng đúng, chính là hiểu lầm.
Ta chẳng biết gì cả.
Ta chỉ biết người đàn bà của phu quân ta và nhạc phụ đang nắm tay nhau nhìn nhau đẫm lệ.
Lão già kia và Ninh Miên Miên bị ta hét cho ngẩn người.
Mẹ chồng cũng ch*t lặng tại chỗ.
Tiếng thì thầm của các quý phụ như tằm ăn lá dâu.
"Đó chẳng phải là cha của Tạ phu nhân, nhạc phụ của Tạ đại nhân sao?"
"Người phụ nữ này chẳng lẽ là thị thiếp của Tạ đại nhân? Vậy tại sao nàng ta lại dây dưa không rõ ràng với Ninh đại nhân?"
Lão già cuống lên, hất tay Ninh Miên Miên ra đứng dậy.
"Giản Giản, đừng có nói bậy. Cha chỉ là... chỉ là..."
Chỉ là tình phụ tử sâu nặng sao?
Đứa con gái không thể lộ diện này của ngươi đã giấu suốt mười mấy năm, nay ta giúp ngươi công khai danh phận!
15
Ta dứt khoát tiếp tục vạch trần chuyện x/ấu của lão.
"Cha! Con biết sau khi mẹ mất, người vẫn chưa tục huyền, trong lòng khó tránh khỏi cô đơn."
"Nhưng dù người có muốn nâng vị thế cho người ngoại thất đã giấu kín nhiều năm, con cũng tuyệt đối không có nửa lời oán trách! Cũng sẽ không cáo trạng với ngoại tổ phụ rằng người lạnh nhạt với mẹ, thiên vị ngoại thất!"
"Cha! Người ngàn vạn lần đừng để hồ ly tinh này che mắt, làm lo/ạn cương thường!"
Ầm ĩ cả lên.
Tiếng tằm ăn lá dâu lúc nãy biến thành đàn ong vỡ tổ.
"Cái gì? Nguyên phối phu nhân của Ninh đại nhân lại vì u uất mà ch*t?"
"Người ngoại thất bí ẩn đó là ai?"
"Người phụ nữ trước mắt này tuổi còn trẻ mà đã có th/ủ đo/ạn hồ ly tinh thế này? Cùng lúc quyến rũ cả cha vợ lẫn con rể? Đứa trẻ trong bụng nàng ta rốt cuộc là cốt nhục của ai?"
Trong lúc quẫn bách, lão già nói năng không lựa lời: "C/âm miệng! Miên Miên không phải loại người như con nghĩ! Nó là em gái con!"
Ta làm vẻ kinh ngạc thái quá: "Em gái?"
Sau đó lại mang theo một chút giọng nghẹn ngào.
"Nàng ấy chỉ kém con hai tuổi! Chẳng lẽ nói, người đã có ngoại thất từ sớm như vậy? Vậy sự bồi dưỡng của ngoại tổ phụ dành cho người thì tính là gì? Sự si tình của mẹ dành cho người thì tính là gì?"
Đàn ong lập tức im bặt.
Những dòng chữ kia cũng xì xào.
【Phải nói là mẹ của nữ phụ thảm thật】
【Các người nghĩ nhiều rồi, đó chẳng qua chỉ là người qua đường, vẫn nên tập trung xem chuyện tình trắc trở của nam nữ chính đi】
【Chỉ mình ta thấy khó chịu sao? Nam chính chẳng phải là Trần Thế Mỹ sao? Nữ chính chẳng phải là kẻ thứ ba lên ngôi? Lại còn là kẻ thứ ba truyền đời】
【Lầu trên, ngươi không biết đấy thôi, thân thế nữ chính trắc trở, đây cũng là bất đắc dĩ】
Hê hê, thân thế.
Thân thế của ả, ta coi như đã tra rõ rồi.
Tạ Duẫn Trương thì bị che mắt.
Nếu không, cho hắn mười lá gan, hắn cũng chẳng dám nảy ý định cưới ả vào cửa.
16
"Giản Giản!"
Đột nhiên có người gọi tên ta.
Chỉ thấy một ông lão vóc dáng cao lớn, râu tóc bạc phơ, sải bước đi về phía ta.
Mang theo uy nghi của người từng chinh chiến và vẻ tiêu sơ của sa trường.
Đó chắc chắn là ngoại tổ phụ của ta, Xa Kỵ Đại tướng quân.
Tạ Duẫn Trương chạy lon ton theo sau: "Tướng quân đại nhân, tiền sảnh có rất nhiều quý khách đang nhắc đến ngài, muốn cùng ngài uống cạn chén rư/ợu. Sao ngài lại chạy ra hậu viện thế này?"
Ngoại tổ phụ không thèm ngoảnh đầu lại: "Ta khó khăn lắm mới về kinh một chuyến, tất nhiên phải đến thăm cháu ngoại bảo bối của ta trước!"
Tạ Duẫn Trương lúc này mới để ý thấy một đám nữ quyến đang tụ tập tại Vinh Tân Viện.
Trên mặt mỗi người đều lộ vẻ khác lạ.
Hắn bỗng chốc cảm thấy chột dạ.
Ta bi thương gọi một tiếng: "Ngoại tổ phụ! Cuối cùng cũng đợi được người rồi!"
Ta quỳ xuống dập đầu ba cái, vừa dập vừa nói.
"Mẹ con ch*t thảm quá. Trước lúc lâm chung, mẹ vẫn còn hối h/ận vì đã rời xa người, viễn chinh đến kinh thành chỉ vì cha."
"Mẹ nâng đỡ chí lớn của cha, cha lại đáp lại mẹ bằng mẹ con nhà ngoại thất. Nay đứa con gái ngoại thất này của Hỗ thị, lại mang trong mình cốt nhục của phu quân con mà nghênh ngang vào cửa."
Lão già và Tạ Duẫn Trương mặt đỏ bừng rồi lại trắng bệch.
Ta l/ột trần bộ mặt thật của chúng trước mặt các quý phụ kinh thành.
Chẳng đầy ba ngày, những chuyện này sẽ ai ai cũng biết.
Tuy rằng lúc này có phần diễn kịch nhiều hơn.
Nhưng ta đã hiểu ra, người ta thường nói mẹ quý nhờ con, thực tế là đàn ông chỉ thiên vị đứa con do người đàn bà mình yêu thương sinh ra mà thôi.