Thần Hoán Thê

Chương 8

04/06/2026 18:07

12

Ta ở lại Cấm Tà Ty.

Ban đầu chỉ là hiệp trợ điều tra.

Sau đó Bùi Quan Tuyết đặt cho ta một cái tên, gọi là Ngoại án tham nghị.

Tên nghe rất văn nhã.

Nhưng việc làm thì chẳng văn nhã chút nào.

Tra tà miếu, đ/ập trận bùa, xét xử kẻ l/ừa đ/ảo, lôi ra những thứ khoác lên mình lớp vỏ hôn ước, tình thân, hiếu đạo để tr/ộm mạng người.

Ở kinh thành rất nhanh đã có lời đồn về ta.

Có người nói, Khương cô nương từ Giang Lăng tới từng gi*t vị hôn phu.

Có người nói, nàng chuyên tra các vụ án tà thuật chồng đổi vợ, mượn thân x/á/c.

Lại có người nói, nàng giấu d/ao trong ống tay áo, thấy ai không vừa mắt là ch/ém.

Xuân Hỷ nghe vậy rất vui vẻ.

"Cô nương, danh tiếng hung á/c của người ở kinh thành cũng vang xa rồi."

Ta đang xem hồ sơ.

"Việc tốt."

"Đỡ phải có kẻ không biết nhìn mặt mà bắt hình dong."

Bùi Quan Tuyết từ ngoài cửa bước vào, vừa vặn nghe thấy.

"Cũng không thể chỉ dựa vào hung danh."

Ta ngẩng đầu.

"Vậy dựa vào cái gì?"

Chàng đặt một tập hồ sơ mới trước mặt ta.

"Chứng cứ."

Ta lật xem một cái.

"Sau đó thì sao?"

Chàng nhìn ta, đáy mắt có nụ cười rất nhạt.

"Chứng cứ đầy đủ rồi, hãy động d/ao."

Ta hài lòng gật đầu.

"Bùi đại nhân rất biết việc."

Chàng không phản bác.

Năm đó, Cấm Tà Ty xử lý mười bảy vụ án.

Những nữ tử được c/ứu về, có phu nhân đại gia, có tiểu thư nhà thương nhân, có tiểu nha hoàn bị b/án vào kinh thành, cũng có những lão phụ nhân ngoài năm mươi mới tìm lại được chính mình.

Có người trở về nhà.

Có người không muốn về.

Ta liền viết thư cho nương, để tiểu đường nhà họ Khương thu nhận một nhóm.

Nương hồi thư nói, tiểu đường đã đổi tên rồi.

Gọi là Quy Danh Đường.

Nghĩa là trở về với cái tên của chính mình.

Ta cầm lá thư đó, nhìn thật lâu.

Bùi Quan Tuyết đi ngang qua, dừng lại một chút.

"Nhớ nhà?"

Ta gật đầu.

"Nhớ."

"Có muốn về không?"

"Án chưa xử xong."

"Án thì làm sao xử cho hết được."

Ta ngước mắt nhìn chàng.

Bùi Quan Tuyết đứng bên cửa sổ, ánh tuyết rơi trên vai chàng.

Chàng nói:

"Cho nên càng nên thỉnh thoảng về nhà."

Ta suy nghĩ một chút.

"Bùi đại nhân nói có lý."

Ngày về Giang Lăng, chàng tiễn ta đến tận cổng thành.

Xuân Hỷ ngồi trên xe, ánh mắt cứ xoay chuyển qua lại giữa ta và chàng.

Ta giả vờ như không thấy.

Bùi Quan Tuyết đưa cho ta một chiếc hộp dài.

"Dùng trên đường."

Ta mở ra.

Bên trong là một con d/ao găm.

Nhẹ hơn d/ao cúng, trên cán khắc hoa quế rất tinh xảo.

"Tặng ta?"

"Ừ."

"Tại sao?"

Chàng dừng một chút.

"D/ao cúng quá lộ liễu."

"Thanh này hợp để mang theo bên người."

Ta mỉm cười.

"Bùi đại nhân tặng d/ao cho cô nương, thật đặc biệt."

Đầu tai chàng hơi đỏ.

"Nàng dùng đến mà."

Ta nắm ch/ặt con d/ao găm, lòng bỗng mềm lại.

Người này chưa bao giờ nói những lời hoa mỹ.

Nhưng lại biết ta cần gì.

Khi xe ngựa sắp đi, chàng lại gọi ta lại.

"Khương Vu."

Đây là lần đầu tiên chàng gọi tên ta như vậy.

Ta vén rèm lên.

"Hửm?"

Chàng nhìn ta, giọng nói rất vững vàng.

"Tài khoản của nàng, không ai hack được nữa đâu."

Ta sững sờ một chút.

Sau đó cười không dứt.

Xuân Hỷ trong xe bịt miệng, nhịn cười đến mức mặt đỏ bừng.

Ta lắc lắc con d/ao găm trong tay về phía chàng.

"Tất nhiên rồi."

"Kẻ nào đến, ta ch/ém kẻ đó."

Xe ngựa dần dần đi xa.

Cổng thành kinh thành rơi lại phía sau.

Trong lòng ta ôm con d/ao mới và lá thư về nhà, bỗng thấy cuộc đời này dài quá.

Dài đến mức đủ để ta về nhà ăn món bánh quế hoa nương làm.

Cũng đủ để ta quay lại kinh thành, tiếp tục ch/ém những tà thần đáng ch/ém.

Dài đến mức ta cuối cùng có thể dùng đôi mắt của mình nhìn non sông.

Dùng miệng của mình gọi cha nương.

Dùng tay của mình viết tên.

Cũng dùng con d/ao của mình, bảo vệ mạng sống của chính mình.

Gió ngoài cửa sổ thổi qua, cỏ khô hai bên quan lộ khẽ rạp xuống.

Ta cúi đầu nhìn mảnh xươ/ng sinh thần đã sớm thu hồi lại trong lòng bàn tay.

Hai chữ Khương Vu, khắc rất rõ ràng.

Ta nhẹ nhàng khép lòng bàn tay lại.

Lần này, đừng hòng có kẻ nào muốn tráo đổi ta đi nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi Là Kẻ Bị Cả Server Ghét

Chương 10
Tôi là một NPC trong một trò chơi thực tế ảo. Thiết lập nhân vật của tôi là một thợ sửa chữa Beta âm u, thậm chí có phần nhếch nhác, đáng khinh. Tác dụng duy nhất của tôi là làm nền. Mỗi khi các nam chính xuất hiện, tôi sẽ đứng đó như một tấm phông nền xấu xí để tôn lên hào quang rực rỡ của họ. Đặc biệt là Hoàng thái tử của Đế quốc, Lục Tứ, một Alpha cấp S. Hắn sở hữu gương mặt hoàn mỹ đến mức ngay cả công nghệ dựng mô hình cũng khó có thể tái hiện trọn vẹn. Chàng trai tóc vàng, mắt xanh ấy là Alpha trong mộng của vô số Omega trên toàn tinh tế. Ngày nào đám người chơi cũng chỉ trích tôi không ngớt trên diễn đàn: “Sao thằng NPC tên Lâm U kia vẫn chưa bị xóa vậy? Mỗi lần thấy cái bộ tóc mái che kín mặt của nó là tôi mất cả khẩu vị.” “Nghe nói trong cốt truyện ẩn nó còn từng ăn cắp thuốc ức chế của Thái tử nữa cơ. Ghê tởm thật, cho nó chết được không?” “Hành trình cóp quỹ giết Lâm U (1/10000), đừng để loại người đó làm bẩn mắt Điện hạ.” Trên bảng điều khiển hệ thống, tôi cũng luôn phải đeo danh hiệu đỏ chói: [Độ chán ghét toàn server: MAX] Nhưng bọn họ không biết, vị Hoàng thái tử cao không với tới ấy... Đêm nào cũng chặn tôi trong khoang sửa chữa nồng nặc mùi dầu máy. Hắn cố chấp đến mức bệnh hoạn, vùi mặt vào cổ áo dính đầy vết bẩn của tôi, hít ngửi tuyến thể không tồn tại. Thậm chí… Chỉ để được nghe tôi khóc, hắn còn cố tình muốn phá hỏng tôi.
606
2 Ta Gặp Cừu Non Chương 8
3 Ký Tử Dao Chương 10
8 Cho xem chim đi Chương 14
11 Nacho Chương 22

Mới cập nhật

Xem thêm