“Sao có thể như vậy được. Chỉ là từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai đối xử tốt với ta như thế.”
Ta há miệng, muốn nói điều gì đó.
Nhưng đôi mắt đỏ hoe của chàng nhìn ta, ta liền chẳng thốt nên lời.
“Thôi bỏ đi.” Ta múc một thìa canh, đưa tới, “Uống thêm một ngụm nữa.”
20
Bùi gia hầu như ngày nào cũng sai người tới hỏi thăm.
Người thường thì đuổi đi là xong, nhưng hôm nay, người tới lại là Bùi Diễm.
Sắc mặt chàng tiều tụy, Tiết phu nhân mềm lòng, liền chủ động hỏi chàng:
“Có phải ngươi tới tìm A Nam? Hai nhà chúng ta cũng chưa hẳn là không thể tác thành mối lương duyên này.”
Bùi Diễm còn chưa kịp lên tiếng, sau bức bình phong bỗng truyền tới một tiếng “Không được” dứt khoát.
Tiết Nam từ sau bức bình phong bước ra, mày mắt đầy vẻ mất kiên nhẫn:
“Nương, người đừng có gán ghép lung tung, con không nói là sẽ gả cho chàng ta.”
Bùi Diễm cũng đứng dậy, chắp tay, giọng điệu cứng nhắc:
“Nhạc… bá mẫu hiểu lầm rồi, con không phải tới tìm đại cô nương.”
Hai người nhìn nhau, đều ngẩn ra.
Không phải tới tìm Tiết Nam? Vậy chàng tới để...
Lời còn chưa dứt, trong sân truyền tới một tràng cười khẽ.
Mọi người nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy Tiết Đồng đang cùng Bùi Ngọc chậm rãi đi tới từ con đường nhỏ trong vườn.
Nàng hôm nay mặc một chiếc bối tử màu vàng nhạt, chiếc trâm bướm bạc trên tóc khẽ rung rinh dưới ánh mặt trời.
Không biết Bùi Ngọc nói gì, nàng nghiêng đầu nhìn chàng.
Cười đến cong cả mày mắt, đó là dáng vẻ tự tại mà Bùi Diễm đã lâu không thấy.
Hốc mắt Bùi Diễm đỏ ửng ngay lập tức.
Chàng lao tới, giọng vừa gấp gáp vừa khản đặc:
“Tiết Đồng, nàng theo ta về.”
“Nàng nhìn ta xem, có phải g/ầy đi rồi không, mấy ngày nay ta không ăn không uống, cuối cùng cũng cầu được nương đồng ý.”
“Chúng ta về nhà liền thành thân, đổi lại hôn sự, ta sẽ bù đắp cho huynh trưởng một mối tốt hơn!”
21
Lần đầu tiên ta dùng sức mạnh, t/át mạnh vào tay chàng.
“Chàng coi ta là gì, coi Bùi Ngọc là gì?”
“Bùi Diễm, chàng luôn nói ta khờ khạo ng/u ngốc, nhưng kẻ ngây thơ rõ ràng là chàng mới đúng!”
Bùi Diễm sững sờ, chàng theo bản năng muốn né tránh những lời vừa nghe, giọng điệu kiên trì:
“Nhưng chúng ta mới là đôi thanh mai trúc mã xứng đôi nhất mà!”
“Tiểu Mộc Đầu, bao nhiêu lần đã qua rồi, tại sao lần này không cho ta một cơ hội?”
Ta khẽ lắc đầu.
“Ta đã cho chàng rất nhiều cơ hội rồi, Bùi Diễm.”
“Ta nói chàng gọi tỷ tỷ là A Nam nghe hay hơn, hỏi chàng có thể gọi ta là A Đồng không.”
“Chàng nói Tiểu Mộc Đầu mới hợp với ta nhất, mộc mạc ng/u ngốc, không giống tỷ tỷ, cao quý phi phàm.”
“Trước khi chàng tới dạm ngõ, ta gửi từng bức họa tới, chỉ sợ chàng nhận nhầm, vậy mà chàng vẫn đi về phía tỷ tỷ.”
Bùi Diễm há miệng, nhưng ta không cho chàng cơ hội chen lời.
“Có lẽ chàng tưởng ta là kẻ ngốc, rất dễ lừa. Nhưng ta biết, nếu chàng thực sự không phân biệt được, thì đã không lần nào cũng mang quà tặng tỷ tỷ.”
“Ta không nói không hỏi, giả vờ như không bận tâm hết lần này tới lần khác, hết lần này tới lần khác tin là thật.”
“Chỉ vì ta mãi không quên được năm đó, khi ta bị người ta chế giễu, chàng đã bảo vệ ta, nói muốn làm người bạn đầu tiên của ta.”
“Không phải như vậy! Ta không hề thay đổi, ta luôn muốn bảo vệ nàng!”
Bùi Diễm vội vã biện bạch.
“Chỉ là trong một buổi tiệc, những người đó nói nàng là kẻ ngốc không xứng với ta, nói ta và tỷ tỷ nàng mới là tài tử giai nhân trời sinh một đôi, nói ta ở bên nàng là làm bẩn thanh danh của mình…”
Chàng nói năng lộn xộn, như một đứa trẻ phạm lỗi không biết phải bù đắp thế nào.
“Ta khi đó còn nhỏ không hiểu chuyện, bị m/a xui q/uỷ khiến. Nhưng giờ ta nguyện ý sửa đổi, chỉ cần nàng chịu quay đầu lại…”
Ta lặng lẽ nghe chàng nói xong, vẫn lắc đầu.
“Bùi Diễm, ta đã nhìn thấu từ rất lâu rồi.”
“Chàng không phải thay đổi, chỉ là trong lòng chàng mãi luôn có hai người.”
“Một người muốn che mưa chắn gió làm anh hùng, người đó thích ta bị trêu chọc b/ắt n/ạt, luôn sẵn sàng ra mặt.”
“Một người muốn làm đệ nhất công tử. Người đó cảm thấy xứng với tiểu nương tử tốt nhất kinh thành, chứ không phải ta, một người bình thường như vậy.”
Ta dừng lại, khóe môi khẽ cong lên.
“Ta khi đó cứ cố chấp giữ lấy người đầu tiên, nhưng giờ thì không nữa.”
“Vì ta cảm thấy ta cũng xứng với người tốt nhất, người đó tên là Bùi Ngọc.”
22
Sắc mặt Bùi Diễm trắng bệch.
Chàng quay phắt sang Bùi Ngọc, giọng sắc nhọn: “Là ngươi! Tất cả là tại ngươi! Nàng vốn dĩ là của ta!”
“Là ngươi cố tình hạ dược khiến ta s/ay rư/ợu, là ngươi cố tình dụ dỗ nàng!”
Bùi Ngọc không nói gì, chỉ hơi nghiêng người, chắn ta ra phía sau.
Bùi Diễm lại quay sang tỷ tỷ.
“Là tỷ, cố tình quyến rũ ta, rõ ràng biết ta là em rể, vậy mà chưa bao giờ từ chối quà của ta, còn…”
“Đủ rồi.”
Ta thực sự không muốn nhìn chàng tiếp tục vu khống nữa.
“Bùi Ngọc không sai, tỷ tỷ cũng không sai, người sai mãi mãi là chàng.”
“Nếu chàng còn không hiểu ra đạo lý này, thì cứ coi như mười mấy năm qua, ta chưa từng nhìn thấu chàng.”
“Cứ coi như chàng vô tình vô nghĩa, không có trách nhiệm, chưa bao giờ xứng đáng với tình cảm của ta!”
Lời của ta đối với chàng rất nặng nề, chàng không nói gì nữa, trông có vẻ rất đ/au lòng.
Nhưng nếu ta thương xót chàng lúc này.
Thì chính là có lỗi với bản thân ta từng bị tổn thương đến tan nát.
Ta nghiêng đầu không muốn nhìn chàng nữa.
Bùi Ngọc tiến lên một bước, nhìn xuống Bùi Diễm, giọng không thể chối cãi:
“Về nói với mẹ, nếu bà không chịu đích thân tới đón người, nếu bà không thể để Tiết nhị không còn chịu thêm chút ấm ức nào.”
“Bùi phủ, chúng ta sẽ không về nữa.”
Bùi Diễm đứng ch*t lặng tại chỗ, không thốt ra được một chữ.
Bùi Ngọc nắm lấy tay ta, xoay người tiếp tục đi vào trong vườn.
Có người đột nhiên chắn trước mặt ta, là tỷ tỷ.
“Tiết A Đồng, ta không cần muội giả làm người tốt.”
“Ta chính là ích kỷ đ/ộc á/c, hy vọng tất cả mọi người đều thích ta, gh/ét muội!”
23
Tỷ tỷ dựa vào hành lang đầy vẻ phẫn nộ.
Dường như việc ta bảo vệ tỷ ấy, còn khiến tỷ ấy khó chịu hơn là m/ắng nhiếc.
Nhưng lẽ ra không nên như vậy.
“Tỷ tỷ. Năm đó muội rơi xuống nước, tỷ là người đầu tiên nhảy xuống c/ứu muội.”
“Muội mê man, chỉ nghe thấy tỷ không ngừng gọi tên muội, hết lần này tới lần khác.”
“Sau đó muội tỉnh lại, người lại trở nên đờ đẫn. Mọi người liền đi trách tỷ dẫn muội ra bờ nước chơi.”
“Cha nương không trách m/ắng, nhưng họ đặt nhiều tâm tư vào muội hơn, không còn thời gian quan tâm tới tỷ.”
Ngón tay tỷ tỷ từ từ siết ch/ặt lấy cuốn sách.
“Tỷ liều mạng khiến bản thân trở nên tốt hơn, rực rỡ hơn, chỉ để chứng minh rằng, tỷ xứng đáng được yêu thương hơn muội, xứng đáng được nhìn thấy hơn.”