“Tôi không hề gây chuyện.” Cô ấy nói, giọng rất khẽ. “Tôi chỉ đến để giải thích với chị dâu thôi.”
“Giải thích?” Cố Triều cười, nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng. “Đến bước này rồi mà cô vẫn còn diễn kịch.” Anh nói từng chữ một, sắc lạnh như d/ao cứa: “Hứa Ức Chân, trước đây tôi nghĩ cô có vấn đề tâm lý, cô là bệ/nh nhân nên tôi chăm sóc, bao dung cô. Cô rạ/ch tay, tôi đưa đi viện; cô muốn xăm, tôi cho xăm; cô nói gì tôi cũng đồng ý. Mẹ nó, tôi cứ tưởng cô thực sự cần giúp đỡ.”
Giọng anh bỗng hạ thấp, thấp đến mức chỉ ba người nghe thấy: “Nhưng cô không hề bị bệ/nh. Cô x/ấu xa. Cô là sự x/ấu xa thuần túy, x/ấu xa từ trong xươ/ng tủy.”
Nước mắt Hứa Ức Chân lại rơi xuống. Nhưng cô không phản bác, cứ đứng đó, mặc cho những lời ấy đ/ập thẳng vào người mình. Tay Cố Triều r/un r/ẩy, cảm xúc cả người đã đến bờ vực sụp đổ: “Tôi đâu có n/ợ nần gì cô, sao cô lại lấy oán báo ân như thế?”
Tôi cũng sững sờ. Chưa bao giờ tôi thấy Cố Triều mất kiểm soát đến vậy. Anh thực sự h/ận Hứa Ức Chân. Anh trút toàn bộ hối h/ận, gi/ận dữ và bất lực lên người cô. Thậm chí, anh đã tự tay đ/ập nát quá khứ thâm tình giữa hai người. Điều này thực sự quá tà/n nh/ẫn.
Tôi thở dài bất lực, bước tới: “Cô ấy không đến để gây rối, cô ấy đến để xin lỗi. Tôi tha thứ cho cô ấy rồi.”
Hơi thở Cố Triều khựng lại: “Nhưng tôi sẽ không tha thứ cho cô.”
Hứa Ức Chân nhìn Cố Triều, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má: “Để bản thân không phải dằn vặt, anh đẩy hết trách nhiệm lên người tôi. Nhưng giữa tôi và cô ấy không hề có qu/an h/ệ gì cả. Người phải chịu trách nhiệm với tôi chính là anh. Là anh không xử lý tốt hai mối qu/an h/ệ này, là lỗi của anh.”
Khuôn mặt Cố Triều trắng bệch, như thể bị ai rút cạn sức lực. Anh há miệng muốn nói gì đó, nhưng không thốt ra được âm thanh nào.
Hứa Ức Chân hít sâu một hơi, như thể nuốt trọn mọi cảm xúc vào bụng. Cô quay người, nhìn tôi một cái: “Chị dâu, xin lỗi chị. Và… cảm ơn chị.” Sau đó, cô đẩy cửa bước ra ngoài. Gió ùa vào rồi lại lặng đi.
12.
Cửa đóng lại, quán cà phê trở về yên tĩnh. Cố Triều đứng đó, nhìn tôi bất động. Gương mặt anh không chút biểu cảm. Không phải là bình tĩnh, mà là sự trống rỗng sau khi bị rút cạn. Tôi ra lệnh tiễn khách: “Anh cũng đi đi.”
Anh nhìn tôi, môi mấp máy: “Em nói đúng.” Giọng anh rất nhẹ, như đang tự nhủ: “Đều là lỗi của anh. Anh đang sửa đổi, hôm nay đã làm xong rồi.” Nói đoạn, anh kéo cổ áo ra.
Tim tôi đ/ập mạnh. Ba chữ cái ấy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là lớp vảy màu đỏ nâu, vùng da xung quanh vẫn còn sưng tấy, trông vừa đ/au đớn vừa đ/áng s/ợ. “Vết thương chưa lành hẳn.” Anh buông cổ áo, đặt bàn tay r/un r/ẩy lên ng/ực: “Nhưng sẽ ổn thôi, tất cả rồi sẽ ổn mà, đúng không?”
Tôi lùi lại một bước, lắc đầu: “Vết thương sẽ lành, nhưng không có nghĩa là vết thương đó chưa từng tồn tại.” Khuôn mặt Cố Triều cứng đờ. Tôi tiếp tục: “Anh bị thương, em cũng bị thương. Anh có lỗi, em cũng có lỗi. Anh không học được cách từ chối, em không học được cách thỏa hiệp. Vậy nên chúng ta vốn dĩ không hợp nhau.”
“Cố Triều, mong rằng chúng ta đều rút ra được bài học lần này, trở thành người tốt hơn, rồi sau đó, tìm được một người tốt hơn.”
“Không được! Anh còn thứ này cho em.” Cố Triều vội vàng kéo tôi lại, lúc này tôi mới thấy chiếc hộp trên tay anh. Một hộp quà dẹt, gói ghém tinh xảo. “Anh đã dành rất nhiều thời gian để làm nó, anh muốn tạo bất ngờ cho em…”
Đôi tay r/un r/ẩy của Cố Triều mở hộp, lấy ra thứ bên trong. Là một mô hình thu nhỏ — mô hình căn nhà tân hôn của chúng tôi. Từ sàn nhà, nội thất đến màu sơn đều tinh xảo từng chi tiết. Thậm chí còn có cả những chậu cây xanh nhỏ xíu. Đó là điều tôi đã nói vào cái ngày tôi đến công ty anh. Tôi thích cây cối, thích cảm giác tràn đầy sức sống trong nhà…
Giờ đây mô hình này sống động như thật, nhưng chúng tôi lại trở nên ch*t lặng. Vật còn đó mà người đã khác. Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống. Tôi không lau, cứ mặc cho chúng lăn dài trên má. Tôi xúc động, nhưng tôi từ chối món quà này: “Em không còn được ở trong căn nhà này nữa, cũng không cần thiết phải giữ lại mô hình để kỷ niệm.”
Cố Triều nghe vậy càng không kiềm chế được cảm xúc. Từng thớ cơ trên mặt anh r/un r/ẩy, r/un r/ẩy tạo thành những vết nứt, lộ ra quá nhiều không cam lòng, quá nhiều yêu thương, quá nhiều nuối tiếc. Trông anh như một món đồ chơi bị đ/ập vỡ rồi miễn cưỡng dán lại…
“Em có thể! Đây là căn nhà chúng ta cùng thiết kế từng chút một mà, đừng vứt bỏ nó, đừng để anh lại một mình…”
Tôi không an ủi, không đưa tay ra, chỉ lặng lẽ nhìn anh: “Nhà không phải cứ hai người gom lại là đủ. Hai người đó phải tin tưởng nhau, nâng đỡ nhau, phải luôn đặt đối phương lên hàng đầu, không lừa dối, không do dự, không lùi bước, không toan tính.”
“Anh không làm được, em cũng không làm được, nên chúng ta không còn nhà nữa.”
“Quán còn bận, em không còn thời gian để ý đến anh nữa. Anh cũng đừng lãng phí thời gian trên người em nữa. Giữa chúng ta, đến đây là kết thúc rồi.”
(Hết)