Gương mặt thầy Bạch hiện lên ngay trước mắt tôi.
Đây chính là ý nghĩa của suốt 20 năm qua.
Th/ù h/ận, thực ra cũng chẳng sâu sắc đến thế.
Sâu sắc, chính là chấp niệm của tôi.
Thực ra, tôi cũng sai rồi.
Lẽ ra tôi có thể đường hoàng nói cho cảnh sát biết sự thật.
Lẽ ra tôi có thể khuyên Giang Khải và những người khác chủ động gánh vác trách nhiệm.
Lẽ ra tôi có thể xây dựng lại một cuộc đời tươi đẹp.
Thế nhưng, chấp niệm đã kiểm soát tôi.
"Trịnh Thu Nhã! Cô đừng làm chuyện dại dột nữa!"
"Cô xuống đi!"
Giang Khải gần như gào thét.
Thế nhưng, tôi đã không còn nghe lọt tai nữa rồi.
Thầy Bạch đang vẫy tay gọi tôi.
Thầy đã dang rộng đôi tay, làm tư thế sẵn sàng ôm lấy tôi.
"Thu Nhã, thi đại học xong em muốn làm gì nhất?"
Tôi tưởng tượng ra giọng nói của thầy Bạch văng vẳng bên tai.
"Em muốn thầy cùng em đi ngắm biển, đi đến thảo nguyên, đi thực hiện những ước nguyện tươi đẹp."
"Em muốn giống như chú chim nhỏ dang cánh, tự do tự tại bay lượn."
Thầy Bạch mỉm cười ngọt ngào.
"Được thôi, đợi em thi đại học xong, thầy sẽ đưa em đi du lịch."
"Thầy sẽ đưa em đi tự do tự tại bay lượn."
Tôi nghe thấy rồi, nghe thấy tiếng của thầy Bạch rồi.
Thầy đã quay về, đến bên cạnh tôi rồi.
Tôi hiểu mình nên làm gì rồi.
Dang cánh, tự do bay lượn!
Cuồ/ng phong cuộn lấy mây đen, một cơn mưa lớn sắp ập đến.
Tôi lao mình xuống.
14
Một tháng sau, tôi nằm trong phòng bệ/nh lặng lẽ nghe những âm thanh xung quanh.
Tôi không ch*t.
Có người phát hiện tôi đứng trên ban công muốn nhảy lầu.
Đội c/ứu hộ đã giăng sẵn đệm hơi.
Nhưng tôi vẫn nhảy lệch.
Ngày hôm đó đột nhiên nổi gió rất lớn.
Một cơn cuồ/ng phong bão táp quét qua toàn bộ thành phố.
Tôi không ch*t, nhưng tôi cũng vĩnh viễn mất đi khả năng cử động.
Quãng đời còn lại, tôi sẽ mãi mãi nằm trên giường bệ/nh.
Toàn thân không thể cử động, không nói được một lời.
Ngay cả mí mắt cũng không nhúc nhích nổi.
Thấp thoáng, tôi nghe thấy cửa phòng bệ/nh mở ra.
"Thu Nhã, đến giờ lau người rồi."
Giọng của một người đàn ông.
Cơ thể tôi được một bàn tay lật lại.
Có người đang giúp tôi lau người.
"Thu Nhã, hãy để tôi trả lại những gì n/ợ thầy Bạch lên người cô."
"Cô nói không sai, con người cần phải có lòng biết ơn."
"Nhưng những gì tôi đang làm bây giờ không phải là báo ơn."
"Tôi chỉ đang chuộc tội mà thôi."
Tôi nhận ra giọng nói của người đàn ông đó.
Anh ta là Giang Khải.
(Hết)